Dưới sự chăm sóc của Đường Thi Di, Tần Mặc ngoan ngoãn nằm lại trên giường, nhưng vẫn hỏi một câu: "Bọn Lão Bạch đi hết rồi à?"
Đường Thi Di mỉm cười nói: "Hôm nay bọn họ còn có bài thi, đã về trường từ sớm rồi."
Tần Mặc không nhịn được cười, thậm chí còn có chút hả hê. Phải biết đêm qua cả đám bọn họ uống không ít, với trạng thái này mà đi thi thì chắc là toang rồi.
"Anh cười xấu xa thật đấy." Đường Thi Di chọc nhẹ vào bụng Tần Mặc, "Đang nghĩ gì thế?"
Tần Mặc cố nén cười: "Đang nghĩ đến trạng thái đi thi hôm nay của bọn họ, chắc là toang rồi!"
Đường Thi Di phì cười, "Đồ xấu bụng!"
Tần Mặc không phủ nhận, vòng tay ôm lấy Đường Thi Di, định ngủ thêm một giấc.
Gần sáu giờ tối, Tần Mặc bị tiếng nhạc đánh thức. Anh bất giác nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy Đường Thi Di đang cuộn tròn trong lòng mình lén lút lướt Douyin, âm thanh đã được vặn nhỏ hết mức. Khi thấy video nào thú vị, cô lại che miệng cười trộm, sợ làm anh thức giấc.
Tần Mặc hứng thú nhìn cô. Dường như cảm nhận được ánh mắt của anh, Đường Thi Di giật mình như kẻ trộm, lén ngẩng đầu lên nhìn, kết quả là phát hiện Tần Mặc đang nhìn mình với vẻ mặt cười như không cười.
"Anh tỉnh rồi à?" Đường Thi Di đỏ mặt, vô thức giấu điện thoại vào trong chăn.
"Giấu đầu hở đuôi à?" Tần Mặc trêu.
"Em không có." Đường Thi Di chối ngay, rồi rúc đầu vào trong chăn.
Tần Mặc bật cười thành tiếng, vỗ vỗ vào cục u nhỏ trước mặt, "Ra đây nào, không phải em đánh thức anh đâu."
"Thật không?" Đường Thi Di ló đôi mắt ra khỏi chăn.
"Thật hơn cả vàng." Tần Mặc đảm bảo.
Lúc này Đường Thi Di mới thò đầu ra khỏi chăn, lanh lảnh hừ một tiếng, "Em biết ngay không phải lỗi của em mà, em đã vặn tiếng điện thoại nhỏ nhất rồi."
Tần Mặc bị chọc cười, véo má cô mèo lớn này, trêu chọc: "Cái vẻ kiêu ngạo đáng yêu này của em là sao đây?"
Đường Thi Di hừ hừ gạt tay Tần Mặc ra, "Kệ em."
Nói rồi cô định xuống giường dọn dẹp, nhưng Tần Mặc tinh quái vòng tay ra sau ôm lấy eo cô, dùng sức một cái, kéo thẳng người cô trở lại.
Đường Thi Di kêu lên một tiếng kinh ngạc, giây sau đã nằm gọn trong lòng Tần Mặc. Cô đỏ mặt nói: "Sắp hết giờ thuê phòng rồi, anh muốn... thì lát nữa về nhà rồi nói."
Tần Mặc giả vờ kinh ngạc, "Em còn nói mình không biết võ công à? Đúng là đồ đầu óc đen tối!"
"Nói bậy, anh mới đen tối!" Đường Thi Di hờn dỗi véo nhẹ vào lưng Tần Mặc.
Tần Mặc bị bộ dạng chối đây đẩy của Đường Thi Di làm cho bật cười, "Thôi, không trêu em nữa."
Nói rồi anh buông tay khỏi eo Đường Thi Di, cầm lấy điện thoại bên gối xem tin tức.
Bọn Bạch Hạo đã réo gọi anh trong nhóm chat từ hai tiếng trước.
Anh mở WeChat ra xem, toàn là icon mặt cười.
Tần Mặc: "?"
Anh vừa trả lời tin nhắn chưa đầy hai phút, mấy ông tướng trong nhóm đã bắt đầu sôi nổi.
Bạch Hạo: "Nói thật đi, cậu em có phải vẫn còn ở khách sạn không đấy?"
Vương Thần: "(icon mặt cười) Rượu tuy ngon nhưng cũng đừng ham hố quá nha~"
Trương Minh Tuấn: "Ha ha ha ha ha tôi có lý do để nghi ngờ cậu đang lái xe đấy nhé!"
Chu Hoành: "(icon cười nham hiểm) Thần ca đã mở miệng thì chắc chắn là xe rồi, loại chạy thẳng lên cao tốc ấy!"
...
Hơn chục tin nhắn điên cuồng dội tới.
Tần Mặc nhìn mấy lời đầy ẩn ý của bọn họ, bèn khoe mẽ một cách khiêm tốn trong nhóm.
Tần Mặc: "(icon nhún vai) Xin lỗi nhé, được Thi Di chăm sóc nên quên cả thời gian."
Tin nhắn của bọn Bạch Hạo im bặt.
Một đòn chí mạng!
Một lúc lâu sau, trong nhóm bắt đầu spam đầy màn hình icon ngón giữa.
Tần Mặc không nhịn được cười, không trả lời tin nhắn nữa, chuẩn bị vào phòng tắm rửa mặt. Tối qua uống nhiều rượu nên giờ trên người vẫn còn mùi.
Anh đưa điện thoại cho Đường Thi Di, cười nói: "Lát nữa nếu đám này còn nói mấy câu trời ơi đất hỡi gì thì cứ bật lại tụi nó cho anh."
Đường Thi Di mỉm cười, vừa rồi cô đã chứng kiến toàn bộ cuộc trò chuyện của Tần Mặc và bạn bè. Cô nhận lấy điện thoại rồi giơ tay làm dấu OK với anh.
Tần Mặc hài lòng gật đầu, sau đó đi vào phòng tắm.
Quả nhiên đúng như anh vừa nói, đám người Bạch Hạo lại bắt đầu tạo war trong nhóm.
Đường Thi Di bắt chước giọng điệu của Tần Mặc để bung lụa trong nhóm.
Bọn Bạch Hạo ngơ ngác, chuyện gì thế này, sao tự nhiên lại máu chiến thế?
Nhưng nói về khoản võ mồm thì họ chưa ngán ai bao giờ!
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao, huống chi đây còn không chỉ có ba người. Tục ngữ nói lượng biến sinh ra chất biến, Đường Thi Di nhìn đủ loại icon phóng đại bay đầy trong nhóm mà choáng váng.
Đúng lúc này Tần Mặc cũng từ phòng tắm bước ra, Đường Thi Di lập tức cầu cứu, ấm ức nhìn Tần Mặc: "Anh ơi, mau cứu em."
Tần Mặc ngạc nhiên, nhận lấy điện thoại xem nội dung trong nhóm WeChat, rồi lại quay sang nhìn Đường Thi Di với ánh mắt có chút kỳ lạ.
Đường Thi Di hơi ngượng ngùng quay mặt đi, cuộc trò chuyện vừa rồi hình như có hơi... hoang dã thật.
Tần Mặc không nhịn được bật cười, bạch nguyệt quang gì chứ? Hắc nguyệt quang thì có!
Anh cầm lấy điện thoại bắt đầu khẩu chiến với cả đám, không bao lâu sau, trong nhóm đã im phăng phắc. Tần Mặc đắc ý trả điện thoại lại cho Đường Thi Di, ném cho cô một ánh mắt tự tin, "Xong!"
Đường Thi Di lộ vẻ nghi ngờ, như thể đang hỏi thật hay giả vậy?
"Một lũ ô hợp không đáng nhắc tới." Tần Mặc đắc ý nói.
Đường Thi Di bán tín bán nghi liếc nhìn nhóm "Thiên Phủ Đời Thứ Hai", trời ạ, dưới cái miệng xấu xa của Tần Mặc, đúng là không một ai địch lại nổi.
Không lâu sau, hai người thu dọn xong xuôi rồi chuẩn bị về nhà. Vừa định ra ngoài, Đường Thi Di chợt nhớ ra điều gì đó, nói với Tần Mặc một tiếng rồi quay lại phòng ngủ.
Rất nhanh, cô mang theo hộp canh móng giò mua buổi sáng quay trở lại.
Tần Mặc dở khóc dở cười, đúng là phát huy hình tượng tâm hồn ăn uống đến cùng mà.
Đường Thi Di nhìn ra ý của Tần Mặc, lườm anh một cái, hừ nhẹ: "Không phải em thèm đâu, lãng phí đồ ăn là không tốt, huống chi nó đắt lắm đấy."
Tần Mặc bị chọc cười: "Câu trước anh đồng ý, nhưng mà đắt là cái quái gì?"
Đường Thi Di bây giờ tuyệt đối được coi là một tiểu phú bà, chỉ riêng tiền hoa hồng từ công ty giúp việc ở Đế Đô trong khoảng thời gian này đã lên tới mấy trăm ngàn, cộng thêm quỹ đen của cô, trong thẻ ngân hàng có hơn một triệu là chuyện bình thường.
Một phần canh móng giò thì bao nhiêu tiền chứ?
Vậy mà lại bảo đắt, nhất thời anh không phân biệt nổi cô nhóc này có phải đang khoe của ngầm hay không.
Đường Thi Di cãi lý: "Đương nhiên là đắt rồi, hồi cấp ba một phần canh móng giò này đủ cho em tiêu cả ngày đấy."
Tần Mặc không nhịn được phải cà khịa: "Làm ơn đi Đường đại tiểu thư, hồi cấp ba trong lớp mình cậu là người giàu nhất đấy nhé!"
Đường Thi Di ngơ ngác chớp mắt, "Có sao?"
Cho nên đây được gọi là giàu mà không biết à?
Mặt Tần Mặc đầy vạch đen, "Anh khuyên em bỏ chữ 'có' đi! Hồi đó anh với Lão Lưu và hai đứa kia ngưỡng mộ cậu nhất đấy. Anh muốn mua một đôi giày thể thao thôi cũng phải cầu xin mẹ Vương mấy ngày bà mới mua cho, thế mà đồ hiệu trên người cậu cứ như đồ miễn phí vậy."