Virtus's Reader

Trong văn phòng tại khu huấn luyện, Chu Hàm pha cho mấy người một ấm trà rồi rời đi.

Tần Mặc cười nhấp một ngụm trà rồi hỏi: "Cảm giác khu huấn luyện này thế nào?"

Bạch Hạo gật đầu chắc nịch: "Cơ sở vật chất và sân bãi đều không chê vào đâu được, đúng là có vibe của một công ty giải trí chuyên nghiệp, chỉ không biết mấy vị huấn luyện viên này tài cán đến đâu."

"Điểm này thì không cần lo, những người cậu vừa thấy đều do Bùi Nhạc đào về từ ba công ty giải trí lớn của Hàn Quốc là YG, SM và JYP đấy, tố chất chuyên nghiệp chắc chắn không thể chê được." Tần Mặc cười giải thích.

Bạch Hạo và Vương Thần đều sững sờ, Vương Thần hỏi lại: "Là ba ông lớn giải trí mà tôi biết chứ?"

Tần Mặc cười gật đầu, trêu chọc đáp: "Nếu Hàn Quốc không có công ty YG, SM, JYP thứ hai thì chính là họ rồi."

Vương Thần phấn khích reo lên: "Vãi chưởng, lão Tần ông được đấy, người của cả ba công ty này mà ông cũng đào về được, thế chẳng phải công ty văn hóa mới thành lập của chúng ta sẽ phất lên ngay tại chỗ à?"

Bạch Hạo cũng có chút kích động: "Cất cánh tại chỗ thì hơi quá, nhưng nếu tố chất chuyên nghiệp của nghệ sĩ công ty chúng ta có thể ngang tầm bên Hàn Quốc, thì lứa nghệ sĩ này muốn không nổi trong giới giải trí Hoa Quốc cũng khó."

Phải biết rằng, ngành giải trí Hoa Quốc hiện tại nói là thụt lùi 20 năm cũng không hề quá lời. Lũ tiểu thịt tươi bây giờ diễn xuất không có, đến thoại cũng chỉ đếm số 1234, chuyện này mà xảy ra với nghệ sĩ trong ngành giải trí Hàn Quốc, chắc đã bị dân mạng chửi cho không ngóc đầu lên được rồi.

Tuy phẩm chất của người Hàn có hơi ba chấm, nhưng nghệ sĩ bên đó ai nấy diễn xuất đều rất ổn định, điểm này đúng là không thể chê.

Nếu công ty của họ có thể đào tạo được một lứa nghệ sĩ như vậy, ở Hoa Ngữ dù không đến mức làm mưa làm gió thì cũng chắc chắn là độc chiếm ngôi đầu.

Hai người bất giác bắt đầu mơ tưởng đến ngày công ty giải trí văn hóa Sáng Tạo bùng nổ.

Tần Mặc dội cho hai người một gáo nước lạnh: "Vẫn là đừng nên lạc quan quá, dù sao muốn trụ vững trong giới giải trí Hoa Ngữ thì phải có tư bản chống lưng, đây không phải là chuyện chỉ dựa vào diễn xuất của nghệ sĩ là có thể san bằng được. Mấy năm nay, nghệ sĩ ưu tú bị đóng băng hoạt động còn ít sao? Công ty văn hóa Sáng Tạo vẫn còn một chặng đường rất dài phải đi."

Sự phấn khích của Bạch Hạo và Vương Thần bị lời nói của Tần Mặc làm cho nguội đi một chút, nhưng cả hai vẫn vô cùng tự tin. Vương Thần nhìn Tần Mặc, cười bí ẩn: "Lão Tần, ông tự tin lên xem nào. Sao ông biết chúng ta không phải là tư bản?"

Tần Mặc sững sờ, kinh ngạc nhìn hai người, khi thấy nụ cười đầy ẩn ý của họ, anh lập tức hứng thú: "Nói thế nào?"

Vương Thần cười hì hì, nhướng mày ra vẻ thần bí: "Đến lúc đó ông sẽ biết."

Khóe miệng Bạch Hạo cũng cong lên, không hề có ý định giải đáp cho Tần Mặc.

Tần Mặc không nhịn được mà than thở: "U là trời, hóa ra gã hề lại là tôi à?"

"Ha ha ha ha, lời này là tự ông nói đó nha!" Vương Thần cười gian.

Tần Mặc: "..."

Mấy người ngồi trong văn phòng một lúc, Tần Mặc liếc nhìn đồng hồ, đứng dậy nói: "Cũng không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi."

Cả nhóm rời khỏi khu huấn luyện.

Trước khi lên xe, Vương Thần hỏi buổi tối có hoạt động gì không, Tần Mặc nhún vai tỏ vẻ không đi được, tối nay có việc quan trọng phải làm.

Lời vừa dứt, ánh mắt của mấy cậu trai trẻ lập tức trở nên bất thường.

"Khụ, mai còn phải bay mấy tiếng đấy, nhớ kiềm chế chút nha." Bạch Hạo suýt nữa thì bật cười, khó khăn lắm mới nín được, sau đó bước tới vỗ vai Tần Mặc một cách nghiêm túc.

Không nói thì thôi, vừa nói xong, Từ Thừa Duệ và Vương Thần lập tức cười phụt ra, thế này thì khác gì lật bài ngửa đâu?

Ngay cả ba cô gái Kha Nhạc Nhạc cũng nhìn Đường Thi Di bằng ánh mắt đầy ẩn ý, khiến Đường Thi Di đỏ bừng mặt.

Tần Mặc: "..."

"Không làm phiền chuyện tốt của cậu và chị dâu nữa, bọn tôi đi trước đây." Bạch Hạo cười gian một tiếng, sau đó mấy người lên xe rời đi.

"Lần sau mấy chuyện này có thể về nhà rồi nói được không." Đường Thi Di đỏ mặt hờn dỗi nói.

Tần Mặc ngượng ngùng sờ mũi: "Anh..."

Đường Thi Di thấy bộ dạng của Tần Mặc, không nhịn được mà phì cười, gắt: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, không phải muốn về..."

Nói đến câu cuối, cô mèo lớn này mặt đỏ bừng lườm Tần Mặc một cái, sau đó mở cửa xe ngồi vào ghế phụ.

Tần Mặc thầm cười, xem ra, sao cô mèo lớn này có vẻ còn nôn nóng hơn cả mình thế nhỉ?

Không do dự, anh bước đến ghế lái, khởi động động cơ rồi phóng thẳng về căn hộ Pháp Đóa.

Gần tám giờ tối, Đường Thi Di rúc trong lòng Tần Mặc, cầm điện thoại trò chuyện với Dương Khả Nhi và Từ Duyệt Ninh.

Dương Khả Nhi và mấy người bạn đã trở về Trường An vào ngày thứ hai sau lễ đính hôn của hai người, dù sao chương trình tạp kỹ bên đó vẫn chưa quay xong.

Tần Mặc tò mò liếc nhìn người mà Đường Thi Di đang trò chuyện.

"Nè, là Khả Nhi và Duyệt Ninh đó." Đường Thi Di chủ động nghiêng màn hình điện thoại cho Tần Mặc xem.

Tần Mặc lướt qua, cười nói: "Mấy cô nàng streamer của chúng ta quay chương trình thế nào rồi?"

Đường Thi Di cười hì hì: "Vừa nãy còn đang nói chuyện này đây, Khả Nhi bảo quay cũng thuận lợi, chỉ là thời tiết ở Trường An hơi nóng, quay ngoại cảnh thường hơi đuối sức."

Tần Mặc không khỏi bật cười, cô nàng streamer này không phải thật sự nghĩ rằng quay một chương trình tạp kỹ rất nhẹ nhàng đấy chứ?

Dù sao đây cũng là chương trình tạp kỹ đầu tiên của công ty họ, cộng thêm Chương Minh Đức lại là một đạo diễn vô cùng nghiêm túc trong công việc, hiệu quả ghi hình tự nhiên phải theo đuổi sự hoàn hảo.

Chỉ khổ cho mấy nghệ sĩ như Dương Khả Nhi.

Nhưng mà, ngôi sao nào khi mới ra mắt mà chưa từng nếm trải khổ cực chứ?

Trải qua tình huống này nhiều rồi sẽ quen thôi.

"Em nói với Khả Nhi là ngày mai chúng ta sẽ xuất phát đến Trường An." Đường Thi Di rúc sâu hơn vào lòng Tần Mặc, có chút chán nản nói: "Vốn còn định để Khả Nhi làm hướng dẫn viên cho chúng ta, xem ra kế hoạch này coi như đổ bể rồi."

Mấy ngày nay tiến độ quay chương trình khá gấp rút, dù sao đoàn quay phim đã dành ra hai ngày để tham dự lễ đính hôn của cô và Tần Mặc, thành ra mấy ngày nay đều phải quay bù cho hai ngày đó.

Tần Mặc cười nói: "Chuyện này cũng đành chịu thôi."

Đường Thi Di gật đầu, có chút tiếc nuối nói: "Nếu có bạn bè là người bản địa ở Trường An thì chuyến đi lần này sẽ tránh được rất nhiều phiền phức."

"Ai nói là không có bạn bè người bản địa ở Trường An?" Tần Mặc trêu chọc đáp lại.

Đường Thi Di ngẩn ra, vô thức ngẩng đầu, chiếc mũi xinh xắn nhăn lại, cố làm ra vẻ hung dữ: "Hay cho anh Tần Mặc, có phải anh còn có tình cũ nào ở Trường An đúng không?"

Tần Mặc dở khóc dở cười, một giây sau liền gõ nhẹ lên đầu Đường Thi Di, lườm cô một cái: "Em nghĩ đi đâu thế, mùa đông năm ngoái lúc chúng ta trượt tuyết ở núi Trường Bạch không phải đã quen chị Tần Huỳnh sao?"

"À đúng rồi." Đường Thi Di lúc này mới nhớ ra, nhắc đến Tần Huỳnh, cô lập tức nhớ tới cô bé đáng yêu Tần Uyển Uyển.

"Không biết cô nhóc Uyển Uyển đó lớn hơn chưa nhỉ." Đường Thi Di lẩm bẩm.

Tần Mặc cười nói: "Gọi video là biết ngay chứ gì?"

Nói xong, anh liền tìm tài khoản WeChat của Tần Huỳnh trong điện thoại của mình, sau đó gửi một tin nhắn hỏi thăm.

Chưa đầy hai phút sau, Tần Huỳnh đã trả lời tin nhắn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!