Tần Huỳnh: "Vừa xử lý xong công việc, em Mặc đến Trường An rồi à?"
Tần Mặc: "(cười toe toét) Em định mai xuất phát, chắc chiều là tới được Trường An."
Tần Huỳnh: "Ok, lát nữa gửi thông tin chuyến bay cho chị Oánh nhé, mai chị và Uyển Uyển ra đón hai đứa."
Tần Mặc: "Vâng ạ, chị Huỳnh bây giờ có rảnh không?"
Tần Huỳnh: "Giờ thì không có gì, sao thế?"
Tần Mặc: "Thi Di muốn gặp Uyển Uyển."
Tần Huỳnh: "(cười trộm) Con bé đó mà thấy hai đứa chắc sẽ vui lắm đây, đợi chút chị đi gọi nó."
Tần Mặc: "Vâng ạ."
Tần Mặc cười rồi đưa đoạn tin nhắn cho Đường Thi Di xem, đắc ý nói: "Xong rồi nhé."
Đường Thi Di lập tức bật cười, sau đó vội vàng đứng dậy vào phòng thay đồ kiếm một bộ quần áo mặc vào, dù sao hai người đang trong "trạng thái chân không", không thể cứ thế này mà gọi video được.
Tần Mặc cũng đi tìm một chiếc áo thun để thay.
Hai người vừa thay đồ xong thì Tần Huỳnh đã gọi video tới.
Vừa kết nối, gương mặt nhỏ nhắn của Tần Uyển Uyển đã xuất hiện trong video, cô bé háo hức gọi: "Anh Tần Mặc, chị Thi Di."
Đường Thi Di nhìn thấy cô nhóc đáng yêu này, tình mẫu tử trong cô lập tức trỗi dậy, đôi mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết: "Tiểu Uyển Uyển có nhớ chị Thi Di không nào?"
Tần Uyển Uyển chớp chớp đôi mắt to tròn, gật đầu rất nghiêm túc: "Có ạ!"
Nói đến đây, cô bé có chút tủi thân: "Nhưng mà mẹ nói không được làm phiền anh Tần Mặc và chị Thi Di học bài, nên mẹ không cho con gọi video."
"Con bé này." Tần Huỳnh bất đắc dĩ nhìn Tần Uyển Uyển không chút do dự đã bán đứng mình.
"Hừ! Mẹ xấu!" Tần Uyển Uyển không hề yếu thế, hậm hực nói, sau đó ôm điện thoại chạy từ trên giường trong phòng ngủ xuống.
"Uyển Uyển cẩn thận, đừng để ngã." Đường Thi Di lo lắng nhắc nhở.
Tần Uyển Uyển cười hì hì, kiêu ngạo nói: "Uyển Uyển bây giờ là bé lớn rồi, không ngã đâu ạ."
Đường Thi Di bị vẻ đáng yêu của Tần Uyển Uyển chọc cười. Tần Uyển Uyển khó khăn trèo lên ghế sofa ngoài phòng khách, ôm lại điện thoại vào lòng, rồi lại lộ ra vẻ mặt tủi thân: "Anh chị đi lâu như vậy sao không đến thăm Uyển Uyển, Uyển Uyển nhớ hai người lắm, có phải hai người không thích Uyển Uyển nữa không?"
Đường Thi Di vội vàng an ủi: "Uyển Uyển đáng yêu như thế, sao anh chị lại không thích con được chứ, chỉ là anh chị còn phải đi học, không có thời gian qua thăm Uyển Uyển thôi."
"Thật không ạ?" Gương mặt nhỏ nhắn của Tần Uyển Uyển lập tức hiện lên vẻ "đừng hòng lừa con".
Đường Thi Di quả quyết gật đầu: "Đương nhiên là thật rồi, không tin chúng ta ngoéo tay."
"Vâng vâng, Uyển Uyển tin chị Thi Di." Tần Uyển Uyển ngoan ngoãn gật đầu, sau đó giọng có chút ỉu xìu: "Nhưng mà Uyển Uyển nhớ anh Tần Mặc và chị Thi Di."
Đường Thi Di thấy dáng vẻ buồn bã của cô bé mà trái tim như tan chảy, cô cười tủm tỉm nói: "Nếu Uyển Uyển ngoan, ngày mai anh chị sẽ qua thăm con."
Gương mặt nhỏ nhắn của Tần Uyển Uyển lập tức sáng bừng lên vì kinh ngạc, cái đầu nhỏ gật lia lịa: "Uyển Uyển lúc nào cũng ngoan mà."
"Thật không ta, nhưng mà chị không tin lắm nha." Đường Thi Di trêu chọc cô bé.
Tần Uyển Uyển lập tức sốt ruột, đôi chân ngắn cũn nhảy từ trên ghế sofa xuống, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Tần Huỳnh, kéo kéo vạt áo cô, lo lắng nói: "Mẹ, mẹ mau làm chứng cho con đi."
Tần Huỳnh cười bất đắc dĩ, đúng là có anh có chị rồi thì bà mẹ này liền bị cho ra rìa.
"Mẹ ơi, mẹ nói gì đi chứ." Tần Uyển Uyển gấp đến độ sắp khóc.
"Rồi rồi rồi, mẹ làm chứng cho con." Tần Huỳnh bất đắc dĩ xoa đầu Tần Uyển Uyển.
Nghe mẹ mình nói vậy, cô bé lập tức hưng phấn nhìn vào màn hình điện thoại: "Anh chị nghe thấy chưa ạ, con ngoan lắm, nên ngày mai hai người có thể đến thăm Uyển Uyển không?"
Tần Mặc cưng chiều cười nói: "Được, mai anh và chị Thi Di sẽ qua thăm Uyển Uyển."
"A!" Tần Uyển Uyển phấn khích nhảy cẫng lên, nhưng rất nhanh đã giơ ngón út về phía camera, gương mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nói: "Mẹ nói nói dối không phải là bé ngoan, anh Tần Mặc ngoéo tay đi ạ."
Tần Mặc không nhịn được cười, cũng phối hợp đưa ngón út ra.
"Tối nay Uyển Uyển phải ngủ ngoan nhé, nếu không mai anh và chị Thi Di sẽ không đến thăm con đâu." Tần Mặc cố ý dọa.
"Vâng vâng, Uyển Uyển ngoan nhất, con đi ngủ ngay đây, mai gặp anh Tần Mặc, chị Thi Di." Tần Uyển Uyển vội vàng đảm bảo.
"Mẹ, điện thoại trả lại cho mẹ này, con đi ngủ đây." Tần Uyển Uyển vội vàng trả điện thoại cho Tần Huỳnh, nói là làm, thật sự về phòng ngủ của mình đi ngủ.
Tần Huỳnh nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn này của con gái mà có chút buồn cười, giá như ngày thường cũng nghe lời thế này thì tốt biết mấy.
"Con bé này bình thường toàn mười giờ mới ngủ, hôm nay nhờ phúc của em và Thi Di mà cuối cùng chị cũng không cần phải kể chuyện dỗ nó ngủ nữa." Tần Huỳnh trêu chọc.
"Mẹ, sao mẹ lại nói xấu con sau lưng thế?" Tần Uyển Uyển từ trong phòng ló cái đầu nhỏ ra, tức giận nhìn Tần Huỳnh.
Tần Mặc và Đường Thi Di nghe thấy tiếng này thì không nhịn được mà bật cười, cô bé này đúng là đáng yêu hết sức.
"Rồi rồi, mẹ sai, mau đi ngủ đi, không thì mai anh Tần Mặc và chị Thi Di không đến chơi với con đâu." Tần Huỳnh bất đắc dĩ phải dùng đến chiêu cuối.
Chiêu này quả nhiên có tác dụng, Tần Uyển Uyển "ồ" một tiếng rồi lập tức đóng cửa phòng lại.
Tần Huỳnh thấy cảnh này cũng không nhịn được cười.
Sau đó, cô ngồi trên ghế sofa và trò chuyện thêm với Tần Mặc một lúc.
"Thôi được rồi, chị không làm phiền cuộc sống về đêm của hai đứa nữa, lát nữa nhớ gửi thông tin chuyến bay qua nhé." Tần Huỳnh trêu.
Mặt Đường Thi Di đỏ bừng, Tần Mặc ngượng ngùng cười một tiếng, sau đó gật đầu đồng ý rồi cúp máy.
"Sau này chúng ta có muốn sinh một cô con gái không?" Đường Thi Di rúc vào lòng Tần Mặc, sau đó ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút mong đợi nhìn anh.
Mắt Tần Mặc sáng lên: "Nhất định phải sinh!"
Ai mà có thể từ chối một cô con gái nhỏ ấm áp đáng yêu như vậy chứ?
Ít nhất thì anh không thể.
Đường Thi Di mím môi cười, tiện tay tắt đèn phòng ngủ, hai tay vòng qua ôm lấy cổ Tần Mặc, ghé sát vào tai anh thì thầm: "Vậy thì anh phải cố gắng lên mới được."
Cô nàng này mà cưới về chắc chắn sẽ "tiến hóa" cho xem!
Nhưng Tần Mặc nghĩ, đối phương đã ra chiêu thì mình nhất định phải đáp trả lại mới được!
Mười giờ sáng hôm sau, tại phòng chờ VIP của sân bay Cầu Vồng.
Tần Mặc hội ngộ cùng Bạch Hạo và mấy người khác, Vương Thần vừa chơi Vương Giả Vinh Diệu vừa hỏi: "Còn bao lâu nữa lên máy bay?"
Bạch Hạo nhìn đồng hồ: "Còn nửa tiếng nữa."
"Vẫn chơi thêm được hai ván," Vương Thần gật đầu lẩm bẩm.
Tần Mặc liếc nhìn chiến tích của gã, 5/6/1, rồi trêu chọc: "Cái câu 'vừa gà vừa nghiện' chắc là nói cậu đấy nhỉ?"
"Vớ vẩn, ván này hoàn toàn là tai nạn!" Vương Thần tức giận đáp lại.
"Cay cú rồi chứ gì." Từ Thừa Duệ cười ha hả, hắn biết thừa trình độ chơi game của Vương Thần gà cỡ nào.
Không có gì bất ngờ, ván game đó quả nhiên thua, Vương Thần mặt đen như đít nồi nhìn về phía Từ Thừa Duệ: "Ván này ít nhất cậu phải chịu một nửa trách nhiệm."
"?" Từ Thừa Duệ mặt đầy dấu chấm hỏi, "Này ông anh, ăn vạ cũng không ai ăn vạ kiểu của ông đâu đấy!"
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe