Chương 1127: Tụ Lí Cương Phong, Kim Cương PỊ
Chương 1127: Tụ Lí Cương Phong, Kim Cương Pháp Vương (1)
Gia Cát phủ, trong một gian sương phòng.
Nếu Trương Cửu Dương ở đây, hắn sẽ phát hiện, bên ngoài gian phòng này được bao phủ bởi mười ba tâng trận pháp, dù là Thiên Lý Nhãn, Thuận Phong Nhĩ cũng khó lòng dò xét được bí mật bên trong.
Trong phòng, Gia Cát Vân Hổ, người được cho là bế quan dưỡng thương, không gặp bất kỳ ai, lúc này đang hội kiến một vị khách thần bí.
Người đó vận một bạch bào, ngôi trước án, phần lớn gương mặt bị che khuất, chỉ để lộ chiếc căm. Trên bàn, trà do Gia Cát Vân Hổ tự tay pha tỏa khói trắng lượn lờ, hương thơm thoang thoảng, nhưng người vận bạch bào vẫn không hề động lòng, giọng nói lãnh đạm mà khàn khàn.
'Có đáng không?”
Người vận bạch bào đột nhiên hỏi ba chữ này.
"Đáng.
Gia Cát Vân Hổ không chút do dự, gật đầu đáp, giọng điệu thản nhiên, như thể đang nói mặt trời mọc ở phương đông, mặt trăng lặn ở phương tây, vô cùng bình tĩnh.
Người vận bạch bào nhìn xoáy vào đôi mắt Gia Cát Vân Hổ, không bỏ qua bất kỳ thay đổi nhỏ nào trên vẻ mặt của ông. Gia Cát Vân Hổ nhấp chén trà thơm, vẻ mặt vẫn không đổi.
"Người đời đều gọi ngươi là mèo bệnh, nhưng nay xem ra, bọn họ đều đã lầm, ngươi còn điên cuồng hơn bất kỳ ai."
Người vận bạch bào trâm ngâm một lát rồi nói: "Sau La Thiên đại tiệc, ta sẽ ra tay.
Gia Cát Vân Hổ dường như thở phào nhẹ nhõm, cười nói: Đa tạ.
"Nể tình bằng hữu nhiều năm, trước khi đi, ta còn có thể giúp ngươi làm thêm điều gì chăng?”
Gia Cát Vân Hổ suy nghĩ một lát rồi nói: "Hãy mang Nhị Nha Đầu đi."
"Phụ mẫu nó không còn nữa, nó hãy còn nhỏ, ngoài việc hơi tham ăn một chút, không có tật xấu nào khác, mong ngươi đừng chê bai. ...
Đầu sư tử, bánh hoa quế, ức ngỗng son, gà quay hoàng kim, giò heo pha lê...
Khi từng món mỹ thực được bày ra trước mặt tiểu mập mạp, nàng trợn tròn đôi mắt, chiếc la bàn trong tay "cạch" một tiếng rơi xuống đất.
Trương Cửu Dương liên tục lấy ra mười tám món mỹ thực từ hồ lô tử kim, bày la liệt khắp lương đình.
Hắn ngồi bệt xuống đất, cười nói với tiểu mập mạp: "Mời."
Thịt trên gương mặt mũm mĩm của tiểu mập mạp vui sướng rung lên như nhảy múa, nàng vô cùng phấn khích ngồi xuống, không dám tin hỏi: "Những thứ này... đều là cho ta ư?” Trương Cửu Dương cười gật đầu, nói: "Cứ ăn thỏa thích, không lấy tiên."
Nhạc Linh đã kể cho hắn nghe mọi chuyện về tiểu cô nương này.
Tiểu cô nương tên là Gia Cát Phượng, tiểu danh Nhị Nha, là tôn nữ của Gia Cát Vân Hổ, cũng là một trong số ít con cháu còn lại của Gia Cát gia ngày nay.
Phụ thân của nàng tên là Gia Cát Thanh, là bào đệ của Gia Cát Vũ.
Năm đó, sau khi hung tin Gia Cát Vũ tử trận truyền vê, Gia Cát Thanh lòng đầy căm phẫn, cũng gia nhập Khâm Thiên Giám, tuy không chiến đấu ở tiền tuyến, nhưng lại thường xuyên thi triển thuật thần toán trong Thiên Cơ Các, cuối cùng vì tiết lộ thiên cơ quá nhiêu mà bệnh mất vào năm ba mươi tư tuổi.
Thiên cơ mà hắn tính toán được, chẳng hay đã cứu sống tính mạng của bao nhiêu người.
Nhưng thiên cơ cuối cùng vẫn là thiên cơ, sau khi Gia Cát Thanh qua đời, ngay cả thê tử của hắn, vốn là Linh Đài Lang của Khâm Thiên Giám, cũng chẳng bao lâu sau đã tử trận.
Chỉ còn lại Nhị Nha Đầu vừa mới chào đời.
Nhạc Linh thường xuyên đến thăm nàng, mỗi lần đều mang theo rất nhiều đồ ăn, bởi vì sở thích lớn nhất của Nhị Nha Đầu chính là ăn.
Nhị Nha Đầu ăn rất vui vẻ, vừa ăn vừa khoe với Trương Cửu Dương những món đồ chơi của mình. Khác với những đứa trẻ đồng trang lứa, thứ nàng thích lại là các loại khóa cơ quan phức tạp, la bàn cổ, tinh tượng đồ, trận phổ...
Ăn của người ta, miệng hay nói ngọt, chẳng mấy chốc, Nhị Nha Đâu đã luôn miệng gọi "ca ca, ca ca.
Trương Cửu Dương véo nhẹ lên gò má bầu bĩnh của nàng, cũng rất quý mến tiểu cô nương hoạt bát, vui vẻ này.
Mồ côi cả cha lẫn mẹ, vậy mà vẫn lạc quan, yêu đời đến thế, thậm chí còn nói sau này cũng muốn gia nhập Khâm Thiên Giám, bởi vì đồ ăn ở đó ngon hơn.
Không biết qua bao lâu, ngay khi ba người đang thưởng thức mỹ thực, một cỗ xe ngựa từ từ dừng lại ngoài lương đình. Nhạc Linh khế khựng lại, bàn tay lặng lẽ đặt lên chuôi Long Tước Đao bên hồng.
Trương Cửu Dương thì vẫn tiếp tục trêu chọc Nhị Nha Đầu.
“Nhị Nha, theo ta đi.
Trong xe ngựa vang lên một giọng nói trâm thấp và già nua.
Khóe miệng tiểu cô nương vẫn còn vương nửa miếng cánh gà, nghe vậy vội vàng nép mình sau lưng Trương Cửu Dương, bàn tay nhỏ nhắn dính đây dâu mỡ níu chặt lấy vạt áo của hắn, đầu lắc lia lịa như trống bỏi.
Trương Cửu Dương lẳng lặng nhìn cỗ xe ngựa này, ánh mắt sâu thảm.
Trong xe ngựa có một vị tuyệt đỉnh cao thủ, khí cơ hùng hậu, thậm chí còn vượt trên cả Cấm quân Thống lĩnh Kỷ Trấn. Trong mắt hắn, người nọ tuy ngồi trong xe, nhưng lại tựa như Long Vương ngự tại biển sâu, mãnh hổ nằm phục giữa núi rừng.
Hắn dường như nhìn thấy biển lửa ngút trời, như muốn thiêu rụi cả mây trời thành tro bụi.
Người này trên con đường tu hành hỏa pháp, đã đạt đến cảnh giới kinh thiên động địa, thậm chí còn hơn cả Minh Vương Pháp của Nhạc Linh một bậc.
Kinh sư, quả nhiên là nơi ngọa hổ tàng long.
"Gia gia ngươi đã đem ngươi giao cho ta, từ nay vê sau, ngươi phải nghe lời ta. Trước tiên, hãy đổi họ của ngươi đi, sau này ngươi không còn gọi là Gia Cát Phượng nữa, mà là Chu Phượng.