Chương 1128: Tụ Lí Cương Phong, Kim Cương PI
Chương 1128: Tụ Lí Cương Phong, Kim Cương Pháp Vương (2)
Trong xe ngựa, giọng nói già nua kia lại vang lên, tuy âm thanh không lớn, nhưng lại mang một vẻ uy nghiêm không cho phép kháng cự, tựa như đế vương ngự trên cửu trùng, lời nói ra là pháp lệnh, thiên hạ đều phải cúi đầu tuân theo.
Ngươi gạt người!"
Nghe đối phương muốn đổi họ cho mình, Nhị Nha Đầu tức đến mức ném cả miếng cánh gà yêu thích nhất đi, đôi mắt cũng đỏ hoe.
Xoetl
Chiếc cánh gà kia chưa kịp chạm vào xe ngựa đã bị gã phu xe vung roi đánh tan thành tro bụi.
Ánh mắt Nhạc Linh chăm chú nhìn gã phu xe, lộ vẻ ngờ vực, dường như đã nghĩ ra điều gì đó.
Lão gia chịu nhận ngươi, là vinh hạnh của ngươi."
Gã phu xe chậm rãi thốt ra câu ấy, dường như đã rất lâu không nói chuyện, nên nhả chữ rất nặng, nói vô cùng chậm rãi.
Gã là một lão già gây đét, gây như que củi, da dẻ thô ráp, sạm đen, ánh mắt đục ngâầu.
Nhưng Trương Cửu Dương lại dường như nghe thấy tiếng sông ngòi cuôn cuộn chảy trong người gã.
Đó là huyết khí tiêm tàng như dòng sông băng giá ngàn dặm. Gã phu xe lại vung roi, chiếc roi đón gió dài ra, linh hoạt như huyền xà, cuốn về phía Nhị Nha Đầu.
Nhạc Linh vừa định rút đao, lại bị Trương Cửu Dương giữ tay lại.
"Ngoan, không phải ta đã nói rồi sao? Nàng bây giờ không được tùy tiện động thủ, kẻo động đến thai khí.'
Giọng Trương Cửu Dương ôn hòa, nhưng bàn tay kia lại phất ống tay áo một cái.
Trong khoảnh khắc, cuông phong gào thét, chấn động cả lương đình rung chuyển dữ dội, cương phong sắc như dao, trực tiếp cắt chiếc roi sắt nặng trịch thành tro bụi, trên xà gỗ của lương đình còn hiện lên vô số vết cắt nhỏ lỉ ti. Ngọc Đỉnh Tam Thập Lục Pháp - Tụ Lí Cương Phong!
Phất tay áo một cái, tựa như cửu thiên cương phong quét xuống, có thể bào xương tiên nhân, thổi nát đỉnh đầu hoa, làm mê mờ mắt thần nhân, nhiễu loạn tâm thánh nhân.
Đây là miêu tả khi thân thông này tu luyện đến đại thành, tuy có phân khoa trương, nhưng không thể phủ nhận, thần thông này có thể xếp vào hàng Ngọc Đỉnh Tam Thập Lục Pháp, quả thực có chỗ độc đáo riêng.
Tu hành có truyên thuyết về việc tránh tam tai, nghĩa là tu sĩ muốn trường sinh, cứ mỗi năm trăm năm lại phải độ một lần kiếp. Năm trăm năm đầu tiên là lôi kiếp, năm trăm năm thứ hai là hỏa kiếp, năm trăm năm thứ ba là phong kiếp.
Ngọn gió này không phải gió đông, gió tây, gió nam hay gió bắc, không phải Hòa Phong, Huân Phong, Kim Phong hay Sóc Phong, cũng chẳng phải gió thổi hoa, lay liễu, vi vu qua tùng, qua trúc, mà gọi là Quát Phong. Nó từ đỉnh đầu thổi vào lục phủ, qua đan điền, xuyên cửu khiếu, khiến xương tan thịt rã, thân thể tự khắc phân giải.
Lúc này, vừa được Trương Cửu Dương thi triển ra, quả thực như cuồng phong hóa rồng, gầm thét bay lượn, cuốn theo ngàn vạn cành khô lá rụng, thổi về phía cỗ xe ngựa kia.
"Cấm kinh động lão giai"
Gã phu xe gầm lên một tiếng giận dữ, sau đó lật người xuống ngựa, thân hình gây gò ban đầu phát ra tiếng nổ răng rắc, ban đầu giòn như đậu rang, sau đó như pháo nổ, đến cuối cùng lại giống như tiếng sấm rền vang, đỉnh tai nhức óc.
Thân hình gây gò như sào tre của gã phu xe bỗng nhiên phình trướng, làn da thô ráp cũng trở nên căng bóng sáng rỡ, cả người tựa như một ngọn núi cao sừng sững đột ngột mọc lên từ mặt đất.
Trong nháy mắt, từ một lão già gầy trơ xương, biến thành một đại hán cao một trượng, vạm vỡ như tháp sắt.
Một thân hoành luyện tuyệt kỹ, quả thực đã đạt tới đăng phong tạo cực.
Toàn thân gã lưu chuyển ánh sáng màu đồng cổ, cơ bắp cuồn cuộn như thép tinh luyện, kiên quyết chắn trước luồng cương phong đang bay tới, không muốn để nó quấy rây người trong xe ngựa.
"Kim Cương Pháp Vương! Các ngươi là người của Bạch Y Minhl"
Nhạc Linh cuối cùng cũng nhận ra lai lịch của kẻ này, đồng tử co rút lại.
Có thể khiến một trong Tứ Đại Pháp Vương của Bạch Y Minh là Kim Cương Pháp Vương phải đóng giả phu xe, vậy thì người ngôi trong đó, há chẳng phải chính là...
Bạch Y Minh chủi...