Chương 1219: Hổ Hầu Đại Tướng, Thái Tổ buông
Chương 1219: Hổ Hầu Đại Tướng, Thái Tổ buông lời sắc bén
Trong cung điện, nhiêu người chăm chú dõi theo trạng thái của Ngọc Dương Tử, phát hiện toàn thân hắn rất nhanh đã căng cứng, khí cơ cuồn cuộn, tóc mai bay tán loạn.
Trong ảo cảnh, Ngọc Dương Tử tay câm Lôi Đình Trường Tiên, từ chân núi đánh thẳng lên, dọc đường các cửa ải đều có mãnh sĩ trấn giữ, đúng là một người giữ ải, vạn người khó qua.
Tướng lĩnh trấn giữ đầu tiên tay câm Tử Kim Đại Chùy, mình khoác trọng giáp, lưng hùm vai gấu sừng sững như tháp sắt, không chỉ võ nghệ xuất thân nhập hóa mà còn có nhục thân thần thông đủ sức đối đầu Ngũ Cảnh.
Gã gâm lên một tiếng như hổ gầm núi rừng, có thể dấy lên gió lớn cuồn cuộn, uy thế cực kỳ đáng sợ, đôi giản trong tay thế mạnh lực trâm, có sức khai sơn phá đá, ngay cả sấm sét do Ngọc Dương Tử gọi tới cũng có thể đánh tan.
Hai người giao đấu vô cùng ác liệt, nơi họ đi qua núi đá vỡ vụn như mưa, cây cối cao lớn ngã rạp, lôi quang bắn tung tóe khiến bốn phía cháy đen một mảng.
"Đây là Hổ Hầu đại tướng của Thái Tổ hoàng đế, tương truyền gã thiên phú dị bẩm, chín tuổi đã có thể tay không xé xác hổ báo, mười ba tuổi được dị nhân truyên thụ Thiên Cương Chùy Pháp, lấy võ nhập đạo, là một trong Tứ Tượng Đại Tướng dưới trướng Thái Tổ hoàng đết"
Nhạc Linh am hiểu binh pháp, lại càng thuộc như lòng bàn tay các danh tướng Đại Càn, nàng lập tức nhận ra lai lịch của vị mãnh tướng đang vung Tử Kim Đại Chùy kia, mắt sáng lên, cất tiếng giải thích.
Thái Tổ hoàng đế Lưu Huyền Lãng bình định thiên hạ, người có quân công hiển hách nhất chính là Trấn Quốc Đại Tướng Quân Nhạc Tĩnh Chung, được phong Quốc công, được tôn là Quân Thần.
Nhưng ngoài Nhạc Quân Thân, dưới trướng Thái Tổ hoàng đế còn có bốn vị thượng tướng, ai cũng dũng mãnh thiện chiến, quân công lừng lẫy, công thành chiếm đất vô số, mỗi người đều có cái dũng vạn người không địch nổi.
Những người này được phong làm Tứ Tượng Đại Tướng, Hổ Hầu chính là một trong số đó.
Tương truyền gã vô cùng hung hãấn, càng bị thương chiến lực lại càng mạnh, thường xuyên tắm máu sa trường, dũng mãnh không sợ hãi, là tiên phong đại tướng được Thái Tổ hoàng đế yêu thích nhất.
Giờ phút này, vị Hổ Hầu đại tướng quân đây, sau hơn sáu trăm năm, lại một lân nữa thể hiện sự dũng mãnh quán tuyệt tam quân của mình.
Ngọc Dương Tử đã hoàn toàn thúc giục bí pháp, cả người như trẻ lại hai mươi tuổi, cơ bắp rắn chắc như thép luyện, toàn thân lượn lờ điện quang rực rỡ.
Thế nhưng chỉ giao đấu vài chục hiệp, hắn đã rơi vào thế yếu.
Luận vê cương mãnh, đối phương còn cương mãnh hơn hắn, luận về liều mạng, đối phương còn liều mạng hơn hắn.
Hổ Hầu hoàn toàn không phòng ngự, trên áo giáp xuất hiện từng vết máu, máu tươi mặc sức tuôn trào, nhưng kỳ lạ là khí thế của gã ngược lại càng lúc càng tăng, chùy pháp như sóng dữ Tiên Đường, sóng sau cao hơn sóng trước.
Đến chiêu thứ chín mươi bảy, Lôi Đình Trường Tiên của Ngọc Dương Tử bị Hổ Hầu đang điên cuồng xé nát, Tử Kim Đại Chùy như trời long đất lở giáng thẳng xuống đầu hắn.
Âm!!
Non xanh chấn động, đất trời rung chuyển.
Đầu của Ngọc Dương Tử nổ tung thành vũng máu, sau đó là lông ngực, cánh tay, eo bụng, đôi chân...
Một thức Phiên Thiên Chùy mà lại đánh hắn từ đầu đến chân thành một đống thịt nát!
Hổ Hầu chỉ hơi thở hổn hển, rồi vác chùy đứng sừng sững ở cửa ải trên núi, thân thể dân hóa thành tượng điêu khắc, như binh mã dũng canh giữ vị đế vương trên đỉnh núi.
“Phụt!'
Trong cung điện, Ngọc Dương Tử toàn thân run lên kịch liệt, rôi đột ngột phun ra một ngụm máu tươi, khí tức suy yếu đi rất nhiều.
Một luông sức mạnh ôn hòa mà rộng lớn rót vào cơ thể, khiến khí tức của hắn lập tức dịu đi rất nhiều.
"Đa tạ... Trương Thiên Sư."
Người ra tay giúp hắn đương nhiên là Trương Cửu Dương.
Đối với lão đạo sĩ lớn tuổi mà vẫn căm ghét cái ác, tính tình nóng như lửa đốt này, Trương Cửu Dương trong lòng vẫn có chút thiện cảm.
"Hãy nghỉ ngơi cho tốt, đừng để lại tâm ma.”
Ngừng một lát, Trương Cửu Dương đề nghị: "Sau La Thiên Đại Tiêu, nếu ngươi không chê, có thể đến Long Hổ Sơn một chuyến, về lôi pháp, có lẽ chúng ta có thể cùng nhau bàn luận một phen.'
Lôi pháp của Phục Ma Cung rất độc đáo, dẫn sấm sét vào cơ thể, từ đó kích thích nhục thân bộc phát chiến lực mạnh mẽ trong thời gian ngắn, Trương Cửu Dương cho rằng hướng ởi này rất có giá trị.
Nếu nghiên cứu một phen, có lẽ sẽ có những thay đổi khác.
Đương nhiên, Trương Cửu Dương cũng sẽ không để họ chịu thiệt, bí thuật Chưởng Tâm Lôi trong Ngũ Lôi Chính Pháp, Phục Ma Cung hẳn sẽ rất hứng thú.
Nghe vậy, mắt Ngọc Dương Tử lập tức sáng lên, hắn không chút do dự, lập tức cười sảng khoái: "Ha ha, lão đạo sớm đã muốn làm vậy rôi, đa tạ Trương Thiên Sư thành toàn, đây là tạo hóa của Phục Ma Cung chúng tal"
Chẳng trách hắn kích động, Phục Ma Cung tuy là tông môn lớn nhất Duyện Châu, nhưng Duyện Châu đất đai nhỏ hẹp, linh mạch thưa thớt, chỉ hơn Thanh Châu một chút.
Hắn có thể tu luyện lôi pháp của Phục Ma Cung đến cảnh giới hiện tại đã là kỳ tài trăm năm khó gặp của tông môn, được xem là chưởng giáo mạnh nhất trong lịch sử Phục Ma Cung.
Nhưng muốn đột phá lên nữa thì vô cùng khó khăn, vì trong lịch sử Phục Ma Cung chưa từng có chân nhân Lục Cảnh.
Long Hổ Sơn thì khác, tuy là đạo môn mới nổi nhưng lại kế thừa cơ nghiệp mấy nghìn năm của Ngọc Đỉnh Cung, bất kỳ pháp nào trong ba mươi sáu pháp cũng có thể tạo nên một vị chân nhân cấp Lục Cảnh.
Huống chi còn xuất hiện một vị Trương Thiên Sư thiên hạ vô song.
Vì vậy, dù thảm bại nhưng Ngọc Dương Tử không hề chán nản, ngược lại còn mặt mày hồng hào, tinh thân phấn chấn, khiến nhiêu người nhìn mà không khỏi ngưỡng mộ.
"Trương Thiên Sư cẩn thận, Hổ Hầu kia hẳn cũng tu luyện một loại nhục thân thần thông, bị thương càng nặng, chiến lực càng mạnh, công lực càng sâu, chùy pháp của gã lại càng như sóng lớn Trường Giang, một khi để gã tích tụ được uy thế thì rất khó thắng."
Ngọc Dương Tử lặng lẽ truyền âm, chia sẻ kinh nghiệm giao đấu của mình cho Trương Cửu Dương.
Trương Cửu Dương nghe xong, mắt lóe lên, dường như nghĩ đến điều gì đó.
Loại nhục thân thân thông này rất kỳ lạ, không giống Bất Diệt Kim Thân tôi luyện thân thể ngàn lần để đạt đến cảnh giới kim cương bất hoại, mà là càng bị thương chiến lực càng mạnh.
Nói như vậy, chẳng phải là một cặp trời sinh với bí pháp của Nam Cực Trường Sinh Đại Đế sao?
Trường Sinh bí pháp không chỉ tăng tuổi thọ mà còn khiến nhục thân có sinh cơ vô hạn, tay chân đứt lìa có thể mọc lại, tu đến đại thành, dù bị chém đầu cũng có thể mọc ra cái mới.
Môn nhục thân thân thông này của Hổ Hầu, nếu kết hợp với pháp này, chẳng phải trong lúc giao đấu có thể mạnh lên vô hạn sao?
Còn có Nhạc Linh, thể chất của nàng thân dị, khả năng tự hồi phục cực mạnh, nếu kết hợp với môn thân thông này, chiến lực cũng sẽ tăng lên đáng kể.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Trương Cửu Dương nở một nụ cười.
Xem ra môn thần thông này, phải tìm cách đoạt về tay rồi.
"Ngọc Dương Tử, lôi pháp tuy có chút mới mẻ, nhưng khí huyết suy kiệt, mềm yếu vô lực, chỉ được cái mã, đúng là kẻ tâm thường." Trên thánh chỉ, ảo cảnh biến mất, nét mực lại ngưng tụ, biến thành một lời nhận xét vô cùng sắc bén.
Mọi người nhìn nhau, lúc này mới hiểu câu 'do Thái Tổ hoàng đế bình phán có nghĩa là gì.
Hóa ra sau khi vượt ải, lại thật sự có lời nhận xét của Thái Tổ hoàng đế?
Hơn nữa còn không chút nể nang như vậy, phải biết Ngọc Dương Tử dù sao cũng là chưởng giáo một phái, một đại tu sĩ đỉnh phong Ngũ Cảnh.
Vậy mà trong mắt Thái Tổ hoàng đế, lại chỉ là một kẻ tâm thường.
Ngọc Dương Tử cũng thấy lời nhận xét này, mặt lập tức đỏ bừng, nhưng lại không thể phản bác. Hắn đã dốc hết toàn lực, vậy mà ngay cả một trăm chiêu đầu của Hổ Hầu, người gác ải đầu tiên, cũng không tiếp nổi, đừng nói đến việc leo núi diện kiến chân dung Thái Tổ, ngay cả bóng lưng của ngài cũng không nhìn rõ.
"Người tiếp theo, ai lên?”
Hoàng đế đảo mắt nhìn quanh, cười hỏi.