Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 1225: CHƯƠNG 1220: THƯƠNG KHIÊU HỔ HẦU, KIM GIÁP T

Chương 1220: Thương Khiêu Hổ Hầu, Kim Giáp T

Chương 1220: Thương Khiêu Hổ Hầu, Kim Giáp Thần Tướng (1)

Hoàng đế dứt lời, nhưng hồi lâu vẫn không có ai đáp lại.

Mấy vị tu sĩ Ngũ Cảnh đã vượt qua ải đầu tiên nhìn nhau, không một ai có đủ dũng khí tham gia ải thứ hai này.

Trong Ngũ Cảnh, Ngọc Dương Tử đã được xem là rất mạnh, thế nhưng đánh giá nhận được lại chỉ là kẻ tâm thường, hiển nhiên, nhãn giới của Thái Tổ hoàng đế cao vời, vượt xa sức tưởng tượng của bọn họ.

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, một vị tu sĩ Ngũ Cảnh tương đối trẻ tuổi cuối cùng cũng gom đủ dũng khí, muốn thử một lần.

Dù sao cũng đã đến đây rồi...

Vài hơi thở sau, hắn phun ra máu tươi, toàn thân mềm nhữn ngã quy trên mặt đất, ngay cả ánh mắt cũng trở nên ngây dại.

Lân này hắn không bị đập nát từ đầu đến chân, mà là ở chiêu thứ năm mươi bảy, bị Hổ Hầu một chùy đập nát nửa thân dưới, chỉ còn lại nửa người bò lết trên đất, ruột gan đổ đầy đất.

Nỗi sợ hãi đó, e rằng sẽ trở thành tâm ma, ảnh hưởng đến con đường tu hành sau này.

Mà lời bình của Thái Tổ hoàng đế trên thánh chỉ lại càng cay nghiệt.

"Trãm thấy ngươi, mới biết Ngọc Dương Tử cũng không hoàn toàn là kẻ tâm thường..."

Lời đánh giá này khiến hắn gân như không còn chỗ dung thân, hận không thể tìm một cái hố mà chui vào, mặt mày đỏ bừng.

Ngọc Dương Tử ngược lại thở phào nhẹ nhõm, nhìn hắn mà thấy thuận mắt lạ thường.

Trải qua chuyện này, trong giới Ngũ Cảnh không còn ai dám xông ải nữa, tất cả đều lựa chọn từ bỏ.

Ải này vốn không phải chuẩn bị cho Ngũ Cảnh, chỉ có chân nhân Lục Cảnh mới đủ tư cách xông ải.

Hổ Hầu đại tướng quân trấn giữ cửa ải đầu tiên đã có thể xem là tôn tại tung hoành vô địch trong Ngũ Cảnh, bên trên chắc chắn còn có mãnh tướng mạnh hơn, mà trên đỉnh núi, lại là Thái Tổ hoàng đế dùng một thanh Thiên Tử Kiếm quét sạch tám phương.

Trong số các tu sĩ Lục Cảnh có thể vượt qua ải này, e rằng cũng chỉ như phượng mao lân giác.

Ánh mắt của mọi người đổ dồn vê phía những vị chân nhân Lục Cảnh, nhưng ai nấy đều ung dung tự tại, cực kỳ bình tĩnh.

Bọn họ đều muốn có người khác đi tiên phong, để mình có thể nắm bắt thêm một chút thông tin.

"Nếu đã vậy, để ta."

Một giọng nói vang lên, lạnh lùng dứt khoát, quang minh lỗi lạc.

Trên người Nhạc Linh bảo quang lóe lên, bên ngoài hông bào đã khoác một tâng trọng giáp uy phong lẫm liệt: vai giáp đầu rồng, đai lưng hổ báo, giáp váy vảy cá, chiến hài bạc sáng...

Eo đeo Long Tước Đao, tay cầm Bá Vương Thương, áo choàng sau lưng đỏ rực như lửa, thân ngọc đứng thẳng, mặt đằng đằng sát khí, trong đôi mắt sắc bén kia dâng trào chiến ý hừng hực.

"Ta vốn không có ý định làm quốc sư, nếu đã vậy, liên dùng đao thương trong tay, vì chư vị mà giết ra một con đường máu.

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

Nàng giơ tay đeo lên Minh Vương Diện Giáp tựa Kim Cương Nộ Mục, che đi dung nhan tuyệt mỹ, chỉ để lại vài lọn tóc xanh lững lờ buông xuống.

Trương Cửu Dương hiểu được sự kích động của nàng, Nhạc Linh trước nay luôn dành sự kính trọng cho những danh tướng chinh chiến sa trường, càng mong mỏi được giao thủ cùng họ.

Bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội, tự nhiên phải dốc toàn lực ứng phó.

Dưới lớp mặt nạ, đồng tử loé kim quang, nàng gân như lập tức tiến vào huyễn cảnh, pháp thân do nguyên thần ngưng tụ cũng mặc trọng giáp y như thật.

"? Lần này có một vị tướng quân đến."

Thái Tổ hoàng đế trên đỉnh núi cuối cùng cũng có phản ứng, bệ hạ không quay người lại nhưng dường như đã có hứng thú, lời nói cũng nhiều hơn. “Tại hạ—”

Nhạc Linh vừa định báo tên họ, đã bị hoàng đế lên tiếng cắt ngang.

"Hai người trước khiến trãm vô cùng thất vọng, đợi ngươi thắng được Hổ Hầu rồi hãng báo danh tính."

Xem ra ấn tượng mà hai người xông ải trước để lại quá tệ, khiến vị Thái Tổ hoàng đế này đến cả tên cũng không muốn nhớ.

"Hổ Hầu, đi thử xem sáu trăm năm sau, tướng quân của Đại Càn ta có còn dũng mãnh hay không.'

Nhạc Linh con ngươi co lại, rõ ràng chỉ là một dấu ấn tinh thần, vậy mà vị Thái Tổ hoàng đế này lại cho nàng cảm giác như một người sống? “Tuân lệnh!"

Không đợi nàng nghĩ nhiều, Hổ Hầu đang trấn giữ cửa ải như một pho tượng binh mã dũng bỗng rũ sạch bụi trân, dũng mãnh lao đến, một lần nữa thi triển Thiên Cương Chùy Pháp cương mãnh vô song.

Gào!

Hổ Hầu gâm lên một tiếng, cuồng phong nổi dậy, cả người tựa như mãnh hổ xuống núi, tử kim cự chùy trong tay chói lòa, tựa như thiên thạch giáng trần.

Kengl!l

Nhạc Linh giơ thương đỡ đòn, mặt đất dưới chân nứt toác lan rộng, nhưng thân hình lại thẳng tắp như cây tùng, không hề lay chuyển, bàn tay cầm thương càng vững như Thái Sơn. Sóng khí khổng lồ lấy hai người làm trung tâm cuộn trào ra bốn phía, nhất thời cây cỏ bay tán loạn, vạn thú kinh hoàng.

Trong đôi mắt đằng đằng sát khí của Hổ Hầu, cuối cùng cũng lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh ngạc.

Phải biết rằng, hắn vừa rồi là từ trên trời nhảy xuống, dùng lại là chiêu Chàng Sơn Ban Lan Chùy cương mãnh bá đạo nhất, hai người xông ải trước đó đối mặt với một chùy này của hắn đều chỉ có thể hốt hoảng né tránh, khí thế lập tức rơi xuống thế yếu.

Thế mà nữ tướng trước mắt lại dễ dàng đỡ được một chùy này của hắn, lại còn khí định thân nhàn, mang đến cho hắn một cảm giác tựa vực thắm non cao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!