Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 733: CHƯƠNG 728: ĐẮC ĐẠO TÁM TRĂM THU, CHƯA TỪNG P

Chương 728: Đắc đạo tám trăm thu, chưa từng p

Chương 728: Đắc đạo tám trăm thu, chưa từng phi kiếm lấy đầu người (3)

Hơn nữa, vì thứ được điểm hóa là (Đạo Đức Kinh} , ta tất nhiên sẽ có những thu hoạch phi phàm, thậm chí có thể là thu hoạch lớn nhất kể từ khi ta bắt đầu con đường tu hành đến nay!

Vừa rồi Lữ Tổ hiển linh hàng ma, cố ý sa vào Khổ hải, không phải để phô trương sự lợi hại của Thiên Độn Kiếm Pháp, mà là cố ý thị phạm cho ta xem, chỉ lối cho con đường tu hành của ta.

Bảo hắn đừng vội điểm kinh, mà phải học Thiên Độn Kiếm Pháp trước.

Lữ Tổ tuy chưa nói rõ, nhưng Trương Cửu Dương lại hiểu.

Chư vị Thần Phật bị ràng buộc bởi quy tắc nào đó không thể minh mục trương đảm giúp đỡ hắn, nhưng thực ra đều đang tìm mọi cách ngấm ngầm chỉ điểm, Vương Linh Quan như vậy, Lữ Tổ cũng như vậy.

Nói không chừng Chung Quỳ Thiên Sư cũng thế, chỉ là khi đó hắn vừa mới đến thế giới này, tâm thân bất định, đã bỏ qua nhiều chỉ tiết, không thể văn huyền ca nhỉ tri nhã ý.

"Đa tạ Thuần Dương Đế Quân!"

Trương Cửu Dương cúi người vái một cái, trong lòng thâm cảm kích, đồng thời dâng lên một cảm giác thân thiết.

Quả nhiên, vẫn là đông hương với ta là thân thiết nhất.

Có những đồng hương' này, hắn mới có đủ khí khái và niềm tin để tiếp tục bước đi trong thế giới xa lạ yêu ma ngang dọc, phong ba biến ảo này.

"Trương Cửu Dương!"

Bên tai hắn chợt vang lên một tiếng gọi xa xăm, là giọng của Nhạc Linh. Hẳn là hắn ở đây đấu pháp, mãi không hồi âm, nên nàng ở bên ngoài đã sốt ruột lắm rồi.

Hắn đang định rời khỏi đây thì đột nhiên ánh mắt ngưng lại, ở một góc của thế giới thức hải, hắn nhìn thấy một vật.

Khổ hải rút đi, để lộ ra một chiếc lông giam nhỏ, phía trên dán một đạo phù lục màu trắng. Trong lông giam là nguyên thân của một hài nhi, lúc này đang co ro ở một góc lông, khẽ thút thít, gương mặt lộ rõ vẻ bất lực.

Khi nhìn thấy Trương Cửu Dương, hài nhi đó vội co rúm người lại, lộ vẻ sợ hãi.

Ánh mắt Trương Cửu Dương lướt qua người hài nhi, phát hiện nhiều dấu vết bị ngược đãi. Xem ra Bạch Cốt Bồ Tát kia đã giam cầm nó ở đây, không ngừng hành hạ, cốt để thuần phục nó hoàn toàn.

Ngô Du mới là nguyên thần vốn có của thân thể này. Bạch Cốt Bồ Tát dù cưỡng ép chiếm đoạt thức hải của nó, cũng không dám tùy tiện thôn phệ, cách tốt nhất là hành hạ nó đến mức tự sụp đổ.

"Ngô Du." Trương Cửu Dương khẽ gọi tên nó.

ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ

Vốn không ôm hy vọng gì, nào ngờ khi nghe thấy cái tên này, hài nhi kia lại ngẩng đầu lên, rụt rè nhìn hắn.

Dường như nó biết, đó là tên của nó.

Trương Cửu Dương khế mỉm cười, rôi đưa tay định gỡ đạo phù lục kia xuống, lại phát hiện phía trên có một luông pháp lực bám vào.

Toàn thân kim quang lóe lên, Trương Cửu Dương dùng sức gỡ đạo phù lục xuống.

Ngay sau đó, phù lục đột nhiên bùng lên ngọn lửa trắng, lờ mờ hiện ra một tôn bạch cốt pháp tướng, giống hệt Bạch Cốt Bồ Tát lúc trước, chỉ là hình thể nhỏ đi rất nhiều.

Trương Cửu Dương không hề lo lắng, đây không phải nguyên thần của Bạch Cốt Bồ Tát, chỉ là một luồng pháp lực, căn bản không thể đối đầu với y.

Bằng không Lữ Tổ cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

"Trương Cửu Dương, trên người ngươi còn ẩn giấu nhiều bí mật hơn nữa, bản tọa sẽ luôn chú ý đến ngươi. Nhưng bản tọa cũng phải nhắc nhở ngươi một câu, ngươi đã bị Bọn Chúng' để ý rồi. Trước khi bị bản tọa bắt được, hãy trốn cho kỹ, đừng để 'Bọn Chúng tóm được..."

Bạch Cốt lên tiếng, ánh mắt nhìn Trương Cửu Dương cực kỳ nóng rực.

Trương Cửu Dương khẽ nhíu mày, Bọn Chúng là ai?

Ta đã bị những kẻ nào để ý?

"Cuối cùng, Trương Cửu Dương, ngươi đừng tưởng phen này ngươi đã thắng. Nguyên thần của bản tọa tuy không còn ở đây, nhưng trên người hài nhi kia sẽ vĩnh viễn mang lời nguyên do bản tọa lưu lại, ám theo nó cả đời!"

"Đến một ngày, nó sẽ tự tìm đến bản tọa, quỳ dưới chân bản tọa, khát khao trở thành vật chứa cho bản tọa!"

"Hoặc là ngươi giết nó ngay bây giờ, diệt nguyên thân của nó đi. Dù sao cũng không ai nhìn thấy, sẽ không kẻ nào vạch trân bộ mặt đạo đức giả của ngươi. Hoặc là... sẽ có một ngày, bản tọa lại giáng lâm!"

Trương Cửu Dương nghe vậy lắc đầu cười, nói: "Không cân phải mê hoặc lòng người. Bậc tu đạo chúng ta, chú trọng lương tâm không thẹn. Bân đạo nói cho ngươi hay, hài nhi đó, ta sẽ không giết. Ngươi cũng không cần phải giáng lâm, bởi vì sẽ có một ngày..."

".. ta sẽ tìm ra ngươi ở đâu, rồi chủ động tìm đến tận nơi để giết. Giáng lâm ư? Đó cũng phải là ta giáng lâm! Hãy biết quý trọng những ngày ngươi còn được sống đi."

Bạch Cốt Bồ Tát dường như lần đầu gặp phải phàm nhân còn ngông cuông hơn cả ả, nghe vậy không khỏi sững sờ.

Hồi lâu sau, ả cười lạnh một tiếng, không phản bác nữa, mà chắp hai tay, ngồi xếp bằng theo thế kiết già, trước khi luông pháp lực này hoàn toàn tiêu tán, nói một đoạn khó hiểu.

“Chư Phật Long Tượng, chúng sinh Ngưu Mã. Hắc Thiên chi nhật, giai tác Bạch Cốt."

"Trương Cửu Dương, ngày đó, không còn xa nữa đâu....

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!