Virtus's Reader
Thần Phật Chính Là Ta

Chương 977: CHƯƠNG 972: QUÀ MỪNG CỦA HOÀNG ĐẾ (1)

Chương 972: Quà Mừng của Hoàng Đế (1)

Chương 972: Quà Mừng của Hoàng Đế (1)

Hoàng hôn buông xuống, Nhạc phủ đèn đuốc sáng trưng, tiếng người huyên náo, càng thêm náo nhiệt.

Ký Châu quân đến không ít tướng lĩnh, ngay cả Tiên phong Đại tướng Tân Liên Thành, người ngưỡng mộ Nhạc Linh, cũng đã tới. Ngoài ra, quan viên, phú hào Ký Châu cũng đến rất đông.

Không thể thiếu là người của Khâm Thiên Giám.

Các Tư Thần thuộc phân bộ Ký Châu cùng Linh Đài Lang Viên Thái cũng đã đến.

Khi Trương Cửu Dương bước ra, những người của Khâm Thiên Giám này đều đứng dậy kính rượu, vô cùng cung kính, cũng khiến nhiêu người trong Ký Châu quân thâm lấy làm lạ.

Bọn họ đưa mắt đánh giá vị cô gia mà mình đã nghe danh từ lâu nhưng đây là lân đầu gặp mặt.

Hán tử trong quân trọng tình trọng nghĩa, nhiều người trong số bọn họ kỳ thực càng mong Nhạc Linh gả cho Tân tướng quân, xem như nước phù sa không chảy ruộng ngoài.

Nhưng giờ khắc này, dù là người khó tính đến đâu, cũng không thể không thừa nhận, Trương Cửu Dương vê mặt tướng mạo hơn Tần tướng quân không chỉ một bậc.

Chỉ đứng đó thôi, đã như Chi Lan Ngọc Thụ, phong thái phi phàm khiến người ta không thể không chú ý, tựa như tiên nhân giữa cõi phàm, không nhiễm bụi trần.

Đặc biệt là những người của Khâm Thiên Giám vốn ngang tàng bất kham, ấy thế mà trước mặt Trương Cửu Dương lại cung kính đến vậy, dường như không chỉ vì kính sợ Nhạc tiểu thư.

Còn đối với những người trong quân này, sách lược của Trương Cửu Dương rất đơn giản, đó là uống.

Hắn nâng chén cạn ly, ai đến cũng không từ chối, thậm chí đổi chén rượu thành bát lớn, cùng các tướng lĩnh trong quân đoán rượu hô quyền, hào sảng phóng khoáng, tiêu sái ngang tàng.

Phong thái này khiến không ít tướng lĩnh trong quân cảm thấy gân gũi, ánh mắt nhìn Trương Cửu Dương cũng thay đổi.

Ngay cả Tần Liên Thành, người từng có chút không vui với Trương Cửu Dương trước đó, sau khi mấy bát mỹ tửu vào bụng cũng dâng lên men say, chút ân oán kia lập tức tan thành mây khói.

"Hãy đối xử tốt với tiểu thư, nếu không Ký Châu quân chúng ta... sẽ không bỏ qua đâu..."

Một gã hán tử say rượu, võ vai Trương Cửu Dương buông lời ngông cuồng.

Nghe lời này, sắc mặt mọi người hơi biến đổi, ngay cả Nhạc Soái cũng phóng tới ánh mắt lạnh lùng.

Trương Cửu Dương đâu phải là kẻ ở rể, càng không phải con rể theo nghĩa thông thường. Dù Nhạc gia thế lực khổng lồ, Nhạc Linh cũng là thiên chi kiêu nữ, nhưng hắn đã sớm dùng vô số sự thật chứng minh giá trị của bản thân.

Dù dưới ánh hào quang của Nhạc Linh, ánh sáng của hắn cũng không thể bị che lấp.

Tuổi còn trẻ đã có tu vi Ngũ Cảnh, chiến lực Lục Cảnh, tiêm lực này, dù so với Gia Cát Thất Tinh năm xưa cũng không hề kém cạnh.

Gã hán tử kia cũng biết mình lỡ lời, rượu cũng sắp bị dọa cho tỉnh.

Trương Cửu Dương lại không hề tức giận, vỗ vai gã rồi cười cho qua. Giờ khắc này, sự chú ý của hắn tập trung cao độ, đang dò xét từng vị khách đến dự tiệc.

Gia Cát Vũ rất có thể đã trà trộn vào, hắn đang cố gắng tìm ra y.

Chỉ là hắn quan sát nửa ngày, vẫn không phát hiện bất kỳ kẻ khả nghi nào.

Ngay khi hắn đang suy tư, một tiếng kinh hô từ xa đã thu hút sự chú ý của hắn. Hóa ra là A Lê đột nhiên xuất hiện, ra tay chém chết một con thanh xà trên cây.

Những người gân đó không có tu vi hộ thân, đều bị dọa cho giật nảy mình.

Nhưng Trương Cửu Dương lại chú ý thấy, có một quý phụ nhân ôm mèo ngồi yên lặng, từ đầu đến cuối không hề có chút cử động khác thường nào, ngay cả khi A Lê xuất hiện giết rắn, cũng không hề liếc mắt nhìn lấy một cái, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve con bạch miêu trong tay.

Con bạch miêu khẽ run rẩy, ngoan ngoãn rúc trong lòng vị quý phụ nhân kia, không dám động đậy.

Ánh mắt Trương Cửu Dương lóe lên, lập tức bước về phía đó. Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang lên.

"Thánh chỉ đến!!!"

Mọi người đều chấn động, ngay cả Nhạc Soái cũng lập tức đứng dậy.

Một người dáng vẻ thái giám bước vào, phía sau là nhiều Đại nội thị vệ, khiêng một chiếc kiệu trang trí hoa mỹ. Trong bóng rèm, thấp thoáng có thể thấy bóng dáng một nữ tử yểu điệu thướt tha. Gió nhẹ thổi qua, làm rèm kiệu vén lên một góc, để lộ đôi mắt quyến rũ như làn nước xuân. Hương thơm thoang thoảng ập đến, kèm theo tiếng ngọc bội leng keng, không biết đã khiến bao nhiêu trái tim xao xuyến.

Nhiều người thâm nghĩ trong lòng, phô trương lớn đến vậy, nữ nhân trong kiệu rốt cuộc có thân phận gì?

Vị thái giám tay cầm Thánh chỉ, thân sắc khá kiêu ngạo, chỉ khi nhìn thấy Nhạc Soái mới cúi đầu tỏ vẻ thân thiện. Gã nhìn quanh một lượt rồi hỏi: "Rể hiền Nhạc gia, Trương Cửu Dương ở đâu? Mau ra tiếp chỉ"

Trương Cửu Dương nghe vậy sững sờ, Hoàng đế ban Thánh chỉ cho ta ư?

Thật kỳ lạ, hắn cùng Hoàng đế nào có giao tình gì, thậm chí còn không ít địch ý. Suy cho cùng, Đại Càn ngày nay sở dĩ triều cương mục nát, thế đạo suy vi, có quan hệ rất lớn với sự hôn dung hưởng lạc của Hoàng đế.

"Ta chính là Trương Cửu Dương."

Hắn tiến lên một bước, nhìn thẳng vào vị thái giám kia, thản nhiên nói: "Không biết Bệ hạ có việc gì? Đầu gối của ta không tốt, e rằng không thể quỳ tiếp Thánh chỉ."

Giờ đây, hắn đã sớm không còn là thiếu niên nơi trấn nhỏ mặc người xâu xé. Dù không có Nhạc gia làm chỗ dựa, chỉ bằng thực lực bản thân, hắn cũng đủ sức khinh rẻ công khanh, coi thường vương hầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!