Chương 973: Quà Mừng của Hoàng Đế (2)
Chương 973: Quà Mừng của Hoàng Đế (2)
Thiên tử cố nhiên uy phong, nhưng Lục Cảnh chân nhân địa vị siêu nhiên, chưởng giáo các đại tông môn đều có thể thấy Thánh chỉ mà không quỳ.
Tên thái giám này nếu dám cưỡng ép hắn quỳ xuống, Trương Cửu Dương dù có đoạt mạng y ngay tại đây, Hoàng đế cũng sẽ không nói thêm lời nào.
Đây chính là uy thế của Lục Cảnh.
Tập hợp vĩ lực vào thân, có thể khiến ngàn quân phải lui, một người địch quốc!
Y thái giám cũng hiểu rõ đạo lý này, dường như y rất rõ thực lực của Trương Cửu Dương, không những không mở lời trách mắng, trái lại còn lộ ra nụ cười nịnh nọt.
"Trương chân nhân nói quá lời rồi, Bệ hạ phái lão nô đến đây đã đặc biệt dặn dò, ngài chính là kỳ tài đương thế, bậc nhân trung long phượng, lại còn mang trong mình truyền thừa Ngọc Đỉnh Cung, thực sự là một bậc đạo môn tông sư, lẽ nào lại có chuyện phải quỳ tiếp chỉ? Ngài chỉ cân lắng nghe là được.'
Giọng y thái giám đặc biệt cung kính, chỉ là âm thanh lại a thé và nhỏ.
Lời này vừa thốt ra, tựa như một tiếng sét đánh xuống mặt hồ phẳng lặng.
Bất kể là tướng lĩnh trong quân, hay người của Khâm Thiên Giám, hoặc là quan lại, phú hào trong thành, đều lập tức trợn tròn mắt, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Trương Cửu Dương.
Truyên thừa Ngọc Đỉnh Cung?
Một bậc đạo môn tông sư?
Ngọc Đỉnh Cung tuy đã bị diệt vong sáu trăm năm, nhưng uy danh của nó vẫn được thế nhân truyền tụng, thậm chí vì sự diệt vong của nó, ngược lại càng thêm nhiều màu sắc truyền kỳ, lưu truyền cực rộng trong dân gian.
Mà người tu hành thì càng biết rõ sự đáng sợ của Ngọc Đỉnh Cung.
Tổ đình đạo môn truyên thừa mấy ngàn năm, do Quỷ Cốc Tiên Sư tự tay khai sáng, thân thông diệu pháp vô số, pháp bảo đan dược dùng không cạn, từng nhiều thời đại áp đảo cả Bạch Vân Tự, trở thành thiên hạ đệ nhất đại tông.
Tương truyền ngay cả Gia Cát Thất Tinh năm xưa, khi còn trẻ cũng từng tu hành tại Ngọc Đỉnh Cung, chỉ là không rõ vì nguyên do gì mà không bái nhập môn hạ.
Dù đã diệt vong, chỉ một phân nhỏ những gì nó lưu truyên ra cũng đủ khiến người ta phải điên cuồng.
Nổi tiếng nhất chính là ba bức đồ đầu tiên của Ngọc Đỉnh Huyền Công, không biết đã giúp bao nhiêu người đặt nên móng vững chắc, hưởng lợi vô cùng.
Trong khoảnh khắc, vô số ánh mắt đổ dồn về phía Trương Cửu Dương, thân sắc mỗi người mỗi khác.
Hắn lại là truyên nhân của Ngọc Đỉnh Cung?
Chẳng trách tuổi còn trẻ mà tu vi đã cao thâm đến vậy, thậm chí ngay cả Bệ hạ cũng gọi hắn là đạo môn tông sư, có thể thấy Thánh chỉ mà không cân quỳ.
Nhạc gia kén được người rể này, nào phải chỉ là một chàng rể thường, rõ ràng là một tòa kim sơn!
Trương Cửu Dương lúc này lại nhíu mày.
Hoàng đế lại biết hắn có được truyền thừa của Ngọc Đỉnh Cung?
Vốn dĩ hắn không muốn công khai thân phận này, vì danh tiếng Ngọc Đỉnh Cung quá lớn, dễ rước lấy tai họa, nhưng đêm nay lại định sẵn sẽ truyền khắp bốn phương.
Hoàng đế đương nhiên không phải muốn giúp hắn nổi danh, mà là chẳng có ý tốt gì, một là để thể hiện thực lực của mình, rằng có thể tra ra gốc gác của ngươi, hai là gài Trương Cửu Dương một vố.
Ngoài những kẻ tham lam truyền thừa Ngọc Đỉnh Cung ra, điều quan trọng nhất là, năm xưa Ngọc Đỉnh Cung vì sao bị diệt vong, vẫn chưa được điều tra rõ ràng.
Thế lực đã diệt được Ngọc Đỉnh Cung kia, nếu hiện tại vẫn còn tôn tại, nghe tin lại xuất hiện một truyền nhân Ngọc Đỉnh, há nào lại không ra tay trừ khử?
Phụng Thiên Thừa Vận, Hoàng đế chiếu viết, Trương Cửu Dương liên tiếp phá các vụ án kỳ lạ, tu vi tuyệt thế, thực sự là thiếu niên tông sư của Đại Càn ta, một bậc anh hào đương thời, nay thành tựu lương duyên, kết tóc xe tơ, Trẫm đặc phái Đại Bạn ban thưởng hai phần hạ lễ, để tỏ lòng yêu mến tài năng.
Ngừng một chút, y thái giám nhìn Trương Cửu Dương một cái, rồi tiếp tục đọc: "Phân hạ lễ thứ nhất, chính là Thái Huyền Địa Khế, đất cũ Ngọc Đỉnh, bảo địa trầm mặc sáu trăm năm, nay nên giao lại cho hậu nhân, mong Trương chân nhân có thể tại đây khai sơn lập phái, chấn hưng lại vinh quang tổ đình xưa!"
Nghe được phần hạ lễ này, Trương Cửu Dương trong lòng có chút kinh ngạc. Lại là đất cũ của Ngọc Đỉnh Cung, Thái Huyên sơn mạch.
Nơi đó quả thực là bảo địa, nơi tổ đình đạo môn mấy ngàn năm tọa lạc, dù đã bị phá hoại nặng nề, nhưng vẫn hơn xa nhiều vùng đất linh thiêng khác.
Chỉ là đối với Thái Huyền sơn, triều đình vẫn luôn niêm phong, dù cho chưởng giáo các đại tông môn vô cùng thèm muốn, dùng hết mọi cách cũng không thể chiếm được tòa bảo sơn đó.
Không ngờ, hôm nay Hoàng đế lại hào phóng ban tặng như vậy, đến nỗi Trương Cửu Dương cũng cảm thấy bất ngờ.
Hơn nữa, gần đây hắn cũng đang có ý định khai sơn lập phái, rất cần một bảo địa, phân hạ lễ này của Hoàng đế quả là đến rất đúng lúc.
Chỉ là Trương Cửu Dương trong lòng chợt lạnh gáy, người đời đều nói Thiên tử đương kim hôn dung, nhưng xem ra bản lĩnh thực sự không nhỏ, ngay cả hắn ở tận Ký Châu cũng bị y âm thâm để mắt.
"Còn về phần hạ lễ thứ hai này..."
Y thái giám lộ ra một nụ cười mờ ám, chỉ vào chiếc kiệu phía sau, cười nói: "Phân hạ lễ thứ hai, chính là một tuyệt sắc mỹ nhân do Bệ hạ đích thân từ ba vạn cung nữ chọn ra cho ngài, tên là Mị Nương, vô cùng lanh lợi thông tuệ, lại biết thấu hiểu lòng người, sau này cứ để ả hầu hạ ngài và Nhạc Giám Hầu, nhất định sẽ khiến hai vị hài lòng.