Chương 974: Quà Mừng của Hoàng Đế (3)
Chương 974: Quà Mừng của Hoàng Đế (3)
"Hừ!'"
Thái giám vừa dứt lời, đã có vài vị tướng lĩnh nóng tính không nhịn được mà hừ lạnh.
Dẫu sao cũng là ngày đại hôn, nào có ai lại tặng nữ nhân cho tân lang?
Chuyện này thật quá đáng!
Trương Cửu Dương vốn định khước từ, nhưng Nhạc Soái lại đột nhiên lên tiếng.
"Bệ hạ đã có lòng, hiền tế, ngươi cứ nhận lấy, đừng khước từ nữa."
Thái giám thu lại Thánh chỉ, tiến lên cười nói: “Trương chân nhân, có cân cho Mị Nương xuống ra mắt một phen không?”
Ngừng một chút, hắn đây ẩn ý nói: "Mị Nương cực kỳ giỏi vũ đạo, ngay cả Quý phi nương nương trong cung cũng thường xuyên thỉnh giáo nàng ấy, Bệ hạ lại càng khen nàng ấy múa tựa Thiên nữ, quyến rũ như Ngọc nhân, Trương chân nhân chẳng lẽ không muốn thưởng lãm một phen sao?"
Cùng lúc đó, trong kiệu cũng vang lên giọng nói của Mị Nương.
"Đã sớm nghe đại danh Trương chân nhân, như sấm động bên tai, không biết tiểu nữ có vinh hạnh được chiêm ngưỡng phong thái của chân nhân, để kiếp này không còn gì hối tiếc chăng?"
Giọng nói quả nhiên mâm mại quyến rũ đến tận xương tuỷ, ngọt ngào nũững nịu, khiến toàn thân người nghe như có luồng điện chạy qua, tê dại rân rân.
Trương Cửu Dương chỉ thản nhiên đáp: "Đã là lễ vật, tự nhiên nên cất vào kho. Người đâu, mang thứ này đi cất giữ, nhớ kỹ, dùng dây thừng niêm phong cẩn thận, kẻo thất lạc."
"Vâng!
Người hâu Nhạc phủ vội vàng tiến lên, khiêng kiệu đi. Nữ nhân bên trong vẫn còn giả bộ đáng thương, giọng nói khẽ run rẩy, tựa một chú thỏ con hoảng sợ lạc lối.
"Chân nhân xin bớt giận, nô gia không biết đã làm sai điều gì..."
Giọng nói mỗi lúc một xa dân, trên gương mặt Trương Cửu Dương không một chút gợn sóng, chỉ thoáng một nụ cười lạnh lẽo.
Bất kể Mị Nương này được Hoàng đế phái tới để giám sát hay để ly gián, hắn đều sẽ không động vào, thậm chí liếc nhìn một cái cũng không muốn.
Hắn tuy chưa đoạn tuyệt thất tình lục dục, nhưng tuyệt không bị dục vọng khống chế.
Ngoại trừ Nhạc Linh và Long Nữ, những nữ tử khác hắn đều không để vào mắt. Đừng nói là Mị Nương này, cho dù là Võ Tắc Thiên tái thế, hắn cũng chẳng mảy may hứng thú.
Nụ cười trên mặt thái giám cứng đờ, đoạn nhìn Trương Cửu Dương thật sâu.
Không động lòng trước mỹ sắc, ý chí vững như bàn thạch, quả là một khúc xương khó gặm. Bệ hạ muốn lôi kéo kẻ này, e là khó lắm rồi.....
Sau khi chuyện Thánh chỉ kết thúc, Trương Cửu Dương lập tức đi tìm vị quý phụ ôm mèo, nhưng lại phát hiện đối phương đã biến mất không thấy đâu.
Vừa định dò hỏi thân phận của vị quý phụ ấy, bỗng nghe tiếng nhạc lễ vang lên, mọi người tại chỗ tức thì im bặt.
Quay người lại, chỉ thấy trên tấm thảm đỏ trải dài, một bóng hình trong bộ phượng quan hà bỉ đang khoan thai bước tới.
Tà áo cưới lộng lẫy mà phiêu dật thướt tha trên mặt đất, phía trước có Khánh Ky tung hoa, phía sau có Ngao Nha rải đường mừng. Nhạc Linh đã vận lên mình bộ giá y tuyệt mỹ, đầu đội phượng quan, mái tóc dài tựa gấm điểm xuyết những dải tua rua vàng óng, theo mỗi nhịp nghiêng người lại khế ngân lên những âm thanh trong trẻo, thanh thoát tựa chuông gió.
Mỗi bước đi, ngọc bội lại khẽ chạm, phát ra tiếng kêu leng keng lanh lảnh, tựa như tiếng nhạc tiên giới vọng vê.
Giờ khắc này, Nhạc Linh đã trút bỏ bộ chiến bào quen thuộc, khoác lên mình tấm áo tân nương, điểm trang tô phấn, tựa như nàng Hoa Mộc Lan trong (Mộc Lan Thi) khi trở vê với thân phận nữ nhi.
Ra cửa gặp lại đồng đội, ai nấy đều kinh ngạc. Đông hành suốt mười hai năm, nào hay Mộc Lan vốn là nữ nhi.
Dẫu họ đã sớm biết Nhạc Linh là nữ nhân, nhưng thường ngày nàng không son phấn, mình khoác trọng giáp, tác phong lại vô cùng anh dũng hiên ngang, khiến nhiều người bất giác quên đi rằng, nàng vốn là một nữ nhân tuyệt sắc.
Dù không đến mức nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng là bậc tuyệt thế giai nhân vạn người có một.
Nhưng Trương Cửu Dương nhìn bộ giá y trên người nàng, ánh mắt có chút phức tạp.
Phượng hoàng mắt trắng, dây lụa buộc cặp, e rằng tân khách có mặt tại đây không một ai ngờ được, bộ giá y tuyệt đẹp nhường này lại chính là một vật bất tường đoạt mạng người.
Giữa những bước chân, Nhạc Linh đột nhiên khựng lại, tay khẽ ôm lấy tâm khẩu, mày ngài hơi chau lại.
Chẳng rõ có phải do trang điểm hay không, mà sắc mặt nàng trông nhợt nhạt hơn thường ngày rất nhiều.
Trương Cửu Dương trong lòng chợt căng thẳng, hắn biết, Hận Giá Nữ đã bắt đầu tìm đến nàng. Lần thứ hai động thủ, Hận Giá Nữ chắc chắn sẽ càng thêm cẩn trọng, trước tiên hấp thu tâm đầu huyết để bào mòn nguyên khí của nàng.
Chờ đến khi Nhạc Linh suy yếu cùng cực, ả sẽ ra tay tung một đòn chí mạng. Và để cho ả yêu phụ kia hoàn toàn lộ rõ chân thân, Nhạc Linh e rằng sẽ không phản kháng nhiều.
"Tân lang, còn ngây người ra đó làm gì, mau tới đón tân nương của ngươi đi chứ!”
Có người khẽ đẩy Trương Cửu Dương, ngỡ rằng hắn nhìn đến ngây ngẩn cả người, bèn cất tiếng cười đầy thiện ý.
Trương Cửu Dương hoàn hồn, bước lên phía trước, hạ giọng hỏi: "Nàng còn gắng gượng được không?”
"Không sao. Gia Cát Vũ đến chưa?"
Trương Cửu Dương nhớ tới vị quý phụ nhân ôm mèo, đáp: "Đến rồi, ta đã tìm ra hắn." Nhạc Linh gật đầu, khẽ mỉm cười với hắn.
"Tiếp theo, cứ chờ xem kịch hay mở màn thôi."...