Cô bé ngồi ở mũi thuyền, khóc nức nở.
Nàng mặc một chiếc áo bông nhưng đã bị nước biển làm ướt sũng, giờ phút này, chiếc áo đông cứng trong gió lạnh, khoác lên người chẳng khác nào mặc một bộ giáp băng vụn. Nàng búi một búi tóc chổng ngược, đôi tay nhỏ trắng nõn mềm mại vịn vào mạn thuyền bằng gỗ, khuôn mặt đỏ ửng vì lạnh, trông có chút bầu bĩnh.
Nhìn thấy Ninh Trường Cửu, nàng như vớ được người thân, ôm chầm lấy đùi hắn, nước mắt lưng tròng ngẩng đầu, miệng không ngừng gọi "cha, cha".
Ninh Trường Cửu cúi đầu nhìn nàng, nhất thời hơi luống cuống.
Lục Giá Giá đi đến bên cạnh hắn, ngồi xổm xuống, nhìn cô bé vô cùng đáng thương, lấy khăn tay lau mặt cho nàng. Nàng ngẩng đầu liếc Ninh Trường Cửu một cái, nói: "Đồ đệ có tiền đồ ghê, không ngờ con đã có con rơi con vãi bên ngoài rồi."
Ninh Trường Cửu thở dài, hắn cũng ngồi xổm xuống, xoa đầu cô bé, dịu dàng nói: "Cháu là con nhà ai? Bị lạc mất cha mẹ sao? Đừng khóc, ta đưa cháu đi tìm họ."
Cô bé lại càng ôm chặt lấy đùi hắn không buông, còn dụi khuôn mặt nhỏ đẫm nước mắt vào ống quần hắn: "Cha... hu hu hu, cha... không được bỏ con."
"Ta không phải cha của cháu." Ninh Trường Cửu nhẹ nhàng khuyên nhủ, muốn gỡ đôi tay nhỏ đang ôm mình ra.
"Hu hu... hu, cha chính là cha của con." Cô bé nhất quyết không buông.
Lục Giá Giá nhìn dáng vẻ của đứa bé, lòng trỗi lên niềm thương cảm nhưng cũng đầy nghi hoặc. Nàng nhìn sang Ninh Trường Cửu, chất vấn: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Ninh Trường Cửu xoa trán, bất đắc dĩ nói: "Nàng muốn ta giải thích cái gì?"
Lục Giá Giá nghiêm mặt nói: "Dù thế nào đi nữa, con vẫn nên thành thật khai báo thì hơn. Nếu chuyện có thể thông cảm, ta... có thể thấu hiểu."
Ninh Trường Cửu nhìn ánh mắt nghiêm túc của Lục Giá Giá, thở dài: "Đánh giá ban nãy của ta quả nhiên không sai."
"Đánh giá gì?" Lục Giá Giá ngẩn ra.
Ninh Trường Cửu đương nhiên sẽ không nói ra bốn chữ "đáng ăn đòn" kia, hắn nghiêm túc giải thích: "Nàng xem, đứa bé này ít nhất cũng đã sáu bảy tuổi, ta ở thành Đoạn Giới Nam Hoang mới được hai năm, sao có thể sinh ra đứa bé lớn thế này được?"
Lục Giá Giá nheo mắt, nghiêm túc suy nghĩ một lát, thầm nghĩ đúng là như vậy, tại sao ban nãy mình lại không nghĩ ra nhỉ.
Nhưng vì sĩ diện, nàng đương nhiên không muốn thừa nhận sai lầm sơ đẳng này.
"Vậy con giải thích đi, tại sao con của con lại lớn thế này rồi." Lục Giá Giá nói.
"?" Ninh Trường Cửu nhìn vẻ mặt ngang ngược vô lý của Lục Giá Giá, cạn lời.
Ninh Trường Cửu nhìn cô bé, kiên nhẫn nói: "Cháu nhìn kỹ lại xem, ta có phải là cha cháu không?"
Cô bé đang khóc bên mạn thuyền, quệt nước mắt, ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Ninh Trường Cửu một lúc rồi nói: "Phải ạ."
Vẻ mặt Lục Giá Giá càng thêm mất lòng tin.
Thấy Ninh Trường Cửu không đáp, cô bé khóc lóc nhìn về phía Lục Giá Giá, nói: "Mẹ ơi, có phải cha không cần chúng ta nữa không?"
Ninh Trường Cửu nhìn sang Lục Giá Giá.
...
Sóng gió trên thuyền tạm thời lắng xuống, thi thể được dọn đi, tiếng khóc than vang lên khắp nơi.
Vì con thuyền này được Hải Quốc khổng lồ bảo hộ, nên việc điều tra về kiếp nạn lần này cũng do các tu sĩ của Hải Quốc lần lượt triển khai.
Cơn sóng gió này không giống một sự cố ngẫu nhiên, mà càng giống một âm mưu đã được tính toán từ trước, dường như trên thuyền này cất giấu một vật gì đó cực kỳ giá trị, mới có thể dẫn dụ cả một đám cướp rồng và một con đại yêu đến rình mò.
Mà sau khi những mảnh thi thể của Tảo Long đại yêu được nghiên cứu, nó đã gây ra một trận sóng to gió lớn hơn nữa.
Con Tảo Long này là một sinh vật tựa như hóa thạch sống. Mấy trăm năm trước, ngoài khơi Hải Quốc thường có đại yêu gây sóng gió, con đại yêu đó chính là quái vật do rồng và Hải Ma sinh ra. Về sau, Lạc đại tu sĩ đã một mình một thuyền ra khơi trong đêm mưa to, tại vùng biển Vô Vận tăm tối, huyết chiến ba ngày ba đêm với Tảo Long, cuối cùng đánh nó trọng thương, đuổi về long quật dưới lòng đất.
Sau khi bị thương, Tảo Long đã mấy chục năm không xuất hiện, tại sao bây giờ lại dám coi thường lệnh cấm của Lạc đại tu sĩ, tái xuất nhân gian?
Nhìn ba bộ thi thể bị Tảo Long chém giết, sát ý của nó vô cùng quyết liệt, dường như có giết sạch cả thuyền người cũng không tiếc.
Ninh Trường Cửu cũng đã dùng tinh thần lực Tu La giăng ra một tấm lưới thần thức để dò xét, ngoài tử khí bao trùm, hắn không phát hiện ra điều gì khác thường trên con thuyền này.
Đương nhiên, lúc này hắn cũng chẳng có tâm trí đâu mà để ý đến những chuyện đó.
Ninh Trường Cửu và Lục Giá Giá ngồi trên giường, nhíu mày nhìn cô bé gầy gò đã thay một bộ quần áo sạch sẽ.
"Cháu rốt cuộc là con nhà ai? Tại sao lại nhận bừa cha mẹ?" Ninh Trường Cửu hỏi.
Lục Giá Giá cũng dịu dàng nói: "Yên tâm, cứ nói thật đi, ừm... chúng ta là người tốt."
Cô bé đã nín khóc.
Nàng dường như đã đói rất lâu, cúi đầu cầm lấy bánh khô trên bàn, từng miếng nhỏ nhét vào miệng, gắng sức nhai nuốt.
Sau khi ăn hết nửa cái bánh khô, cô bé mới khẽ cất lời: "Con... con cũng không biết cha mẹ con là ai."
"Vậy cháu đi cùng ai lên thuyền?" Ninh Trường Cửu tò mò hỏi.
Cô bé giải thích: "Người đưa con lên thuyền là một người đàn ông mặc đồ đen, con không quen ông ta. Ông ta nói sẽ đưa con đến một nơi tốt, có đồ ăn ngon..."
Ninh Trường Cửu đưa ra kết luận sơ bộ: "Xem ra là một tên lừa đảo chuyên buôn bán trẻ em."
"Vâng, là lừa đảo..." Cô bé oán giận nói: "Ông ta nhảy xuống biển tìm đồ ăn trước rồi, không mang con theo..."
"..." Ninh Trường Cửu nghiêm túc suy nghĩ rồi hỏi: "Vậy cháu là người ở đâu?"
Cô bé đưa ngón tay ra, chỉ về phía nam.
Nam Châu...
Ninh Trường Cửu lại hỏi: "Vậy cháu còn nhớ nhà mình ở đâu không?"
"Không nhớ ạ." Cô bé thành thật đáp.
"Cha mẹ cháu đâu?"
"Con... mẹ con bị người ta chôn rồi."
"Chôn rồi?" Ninh Trường Cửu thấy lòng trỗi lên niềm thương cảm và tiếc nuối.
"Vâng, lúc mẹ bị chôn, mẹ vẫn còn gọi tên con." Cô bé yếu ớt nói, mũi sụt sịt, dường như lại sắp khóc.
Chôn sống?! Ninh Trường Cửu và Lục Giá Giá liếc nhìn nhau, trong lòng lạnh toát.
Ninh Trường Cửu do dự một lúc, vẫn dịu dàng hỏi: "Vậy cha cháu đâu?"
Cô bé nói: "Họ nói, cha... cha bị người ta nhốt lại rồi."
Xem ra là một phạm nhân...
Mẹ bị chôn sống, cha là phạm nhân, bản thân lại bị lừa bán đến Trung Thổ, giữa đường còn gặp phải tai họa thế này...
Lục Giá Giá bất giác nhớ lại tuổi thơ của mình, nàng khẽ lắc đầu, nở một nụ cười cay đắng.
Ninh Trường Cửu nhìn đôi mắt ngấn nước của cô bé, lặng lẽ triển khai thức hải bao phủ lấy nàng, trong mắt hắn ánh lên một tầng kim quang nhàn nhạt, âm thầm dò xét một lượt để chắc chắn trên người cô bé không có những thứ ký sinh như ấn ký tà linh.
Cô bé ngồi trên ghế, chỉ ngồi gần nửa mông, bờ vai thu hẹp, cúi đầu thỉnh thoảng lại ngẩng lên, len lén liếc nhìn hai người họ, vô cùng gò bó.
Lục Giá Giá đang nhỏ giọng bàn với Ninh Trường Cửu xem nên sắp xếp cho đứa bé này thế nào.
Cô bé nhìn Lục Giá Giá, tung ra một đòn chí mạng.
"Mẹ ơi, mẹ xinh đẹp quá!"
Lúc này Lục Giá Giá đã trang điểm che đi một phần dung mạo, nhưng vẫn thanh tú thoát tục, không phải mỹ nhân tầm thường nào có thể sánh bằng.
Ninh Trường Cửu thường xuyên khen nàng xinh đẹp, nhưng lời nói dù có hoa mỹ đến đâu cũng khiến nàng cảm thấy giả tạo. Còn bây giờ, lời nói giản dị này thốt ra từ miệng một cô bé ngây thơ đáng yêu lại mang đến hiệu quả hoàn toàn khác.
Dù sao cũng có câu "già trẻ không lừa", ý là trẻ con và người già sẽ không lừa dối mình...
"Chúng ta nhận nuôi con bé đi." Lục Giá Giá đề nghị.
Ninh Trường Cửu luôn cảm thấy chuyện này có gì đó kỳ quặc, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi gió biển mang theo tuyết rơi không ngớt, lòng thoáng cân nhắc.
Cô bé lí nhí: "Hình như cha không thích con."
Lục Giá Giá đưa tay xoa đầu cô bé, nói: "Yên tâm, trong nhà đều do mẹ làm chủ."
Cô bé cảm khái: "Mẹ lợi hại thật!"
Lục Giá Giá cười tươi như hoa.
Ninh Trường Cửu thu hồi ánh mắt, gạt đi mớ cảm xúc rối bời.
"Cháu tên là gì?" Ninh Trường Cửu hỏi.
Cô bé nhìn hắn, rụt rè đáp: "Khâu Nguyệt."
...
Ninh Trường Cửu và Lục Giá Giá đều không ngờ rằng, chỉ đi một chuyến thuyền mà lại nhặt được một cô con gái.
Cô con gái này quả thật rất dễ nuôi, không kén ăn kén mặc. Sau mấy ngày đầu gò bó, bây giờ con bé cũng đã hoạt bát hơn, chạy nhảy khắp nơi, hỏi đông hỏi tây, ồn ào không ngớt.
"Cha, cha và mẹ quen nhau như thế nào ạ?"
"Ta và mẹ con... là sư huynh muội đồng môn."
"Mẹ ơi, mấy thứ đáng sợ dưới biển lúc trước là gì vậy ạ?"
"Đó là hải yêu, chẳng là cái thá gì, sau này con cũng tu hành rồi thì sẽ không sợ chúng nữa."
"Cha, chúng ta đang đi đâu vậy ạ?"
"Đi tìm, ừm... cô Tiểu Linh của con?"
Ninh Trường Cửu nghĩ đến từ "cô", thầm nghĩ sư muội Tiểu Linh mới gần mười bảy tuổi có lẽ cũng không ngờ mình lại có vai vế thế này.
"Đúng rồi cha, mẹ rốt cuộc đã làm sai chuyện gì ạ? Tại sao buổi tối cha cứ đánh mẹ thế..."
"..."
"Cha con không có đánh ta, đó là..." Lục Giá Giá ngượng ngùng, muốn tìm một lời giải thích hợp lý.
"Thế tại sao mẹ lại phải nhận sai xin tha ạ?" Khâu Nguyệt chớp mắt, ngây thơ hỏi.
Lục Giá Giá đưa ngón tay gõ nhẹ lên trán mình, khẽ thở dài, thầm nghĩ hóa ra con bé này toàn giả vờ ngủ... Không hổ là con gái nhặt được, hàng rẻ đúng là không có đồ tốt.
Những ngày sau đó không có sóng gió gì lớn.
Ninh Trường Cửu cũng chú ý đến diễn biến sau vụ loạn Hải Ma, đồng thời giúp họ điều tra.
Theo tư liệu họ thu được, cảnh giới của con Tảo Long kia còn cao hơn hắn tưởng, lúc chưa bị trấn áp đã bước vào tầng thứ bảy của Tử Đình cảnh.
Lạc đại tu sĩ sau khi trấn áp nó đã từng hạ lệnh trục sát, con Tảo Long đại yêu này đáng lẽ không dám tái xuất nhân gian mới phải.
Mà trong khoang thuyền, người ta cũng phát hiện một sự việc kinh người.
Thi thể của hơn một trăm cô bé và hai người áo đen đã được tìm thấy.
Họ được đặt trong một đống quan tài, nghe nói những quan tài này được đưa lên thuyền vào ban đêm, nhưng không ai biết cụ thể là ai đã ra lệnh. Quan trọng nhất là, hai người áo đen này lại đều là yêu.
"Thành Vạn Yêu?" Phản ứng đầu tiên của Ninh Trường Cửu là tòa thành ở góc Đông Bắc kia.
Một vị lão giả bên cạnh cười nói: "Xem ra vị công tử Kiếm Tiên này lần đầu đến Trung Thổ, chỉ nghe danh Thành Vạn Yêu chứ chưa thực sự tìm hiểu. Tòa Thành Vạn Yêu đó tự khép kín, che chở cho bầy yêu, tu vi của yêu quái trong đó cũng không cao, ngày thường căn bản không dám tùy tiện ra khỏi thành, càng đừng nói đến việc làm ra đại sự thế này."
Ninh Trường Cửu cười cười, nói mình quả thực từ xa đến thăm người thân, không hiểu rõ lắm về nơi này.
Lão nhân gật đầu, thấy thiếu niên này tuổi còn trẻ, nghĩ rằng tu vi cũng không cao, liền chỉ điểm: "Nghe khẩu âm thì cậu là người Nam Châu nhỉ? Nam Châu tuy không phải nơi chật hẹp, nhưng núi sâu rừng già quá nhiều, người tu đạo đi lại gian nan, xa không bằng Trung Thổ phồn hoa. Những người trẻ tuổi như các cậu, vẫn nên cố gắng tu hành ở Trung Thổ thì tốt hơn, tương lai may mắn tu được đến Trường Mệnh cảnh, cũng tiện về Nam Châu an dưỡng tuổi già."
"Lão tiên sinh nói phải." Ninh Trường Cửu cười đáp vài câu rồi hỏi: "Gần đây Trung Thổ có xảy ra đại sự gì không ạ?"
Lão nhân mang vẻ mặt vô cùng tự hào, nói: "Kiếm Các xuất thế, có được tính là chuyện lớn không?"
"Kiếm Các xảy ra chuyện? Xảy ra chuyện gì ạ?" Ninh Trường Cửu cũng từng nghe qua đại danh của Kiếm Các.
"Là xuất thế." Lão nhân vuốt râu cười nói: "Kiếm Các chính là môn phái đệ nhất Trung Thổ. Trước đây tuy thỉnh thoảng có lộ diện, nhưng cũng xem như đã im hơi lặng tiếng một giáp. Bây giờ Kiếm Các không những xuất thế, mà còn muốn thu một quan môn đệ tử, chuyện này... có tính là đại sự long trời lở đất không?"
"Quan môn đệ tử?" Sắc mặt Ninh Trường Cửu trở nên xa xăm.
Quan môn đệ tử của Kiếm Thánh Trung Thổ, phải là bậc kỳ tài cỡ nào?
Họ lại hàn huyên một lúc về chuyện ở Trung Thổ, lão nhân cảm thấy mình khá hợp ý với chàng trai trẻ này, liền thuận miệng truyền thụ một vài thuật pháp mà mình đã nghiên cứu nhiều năm. Điều hối tiếc lớn nhất cả đời lão nhân là không thể bước vào Trường Mệnh cảnh, có một thân bản lĩnh mà cũng chỉ đành già đi như một kẻ phàm tục.
Trong lúc nói chuyện, trên hành lang thuyền, một người đàn ông lưng đeo ô sắt đột nhiên đi tới.
Hắn không nhìn những thi thể chất đống trên sàn, mà chắp tay với Ninh Trường Cửu, nói: "Các hạ chính là vị anh hùng kiếm khách đã đánh lui Tảo Long ngày đó?"
Lão nhân khẽ giật mình, động tác vuốt râu dừng lại, quay sang nhìn thiếu niên gầy gò thanh tú bên cạnh, thầm nghĩ có phải đã nhận nhầm người rồi không?
Chỉ thấy thiếu niên mỉm cười gật đầu.
"Vị nữ Kiếm Tiên kia?"
"Là vợ của tại hạ."
Người đàn ông cười nói: "Công tử và Kiếm Tiên cô nương quả là thần tiên quyến lữ."
Ninh Trường Cửu hỏi: "Có việc gì sao?"
Người đàn ông thành khẩn nói: "Thuyền này là thuyền của Hải Quốc, công tử có đại ân với chúng tôi. Nếu hành trình không gấp, sau khi đến Hải Quốc, sẽ có một bữa đại yến Long Mẫu, những người tham dự đều là các tu sĩ lừng danh của Trung Châu. Nếu công tử có hứng thú, có thể cùng phu nhân đến dự."
"Đại yến Long Mẫu?"
"Vâng, đó là đại yến ba năm một lần của Hải Quốc, ngay cả Bát Đại Thần Tông cũng sẽ có đệ tử tài năng tham gia. Trong yến tiệc còn có các cuộc thi cầm, kỳ, kiếm, thuật pháp, người đoạt giải nhất có thể được quốc quân Hải Quốc đích thân tiếp kiến." Người đàn ông nghiêm túc nói. Hắn thấy thiếu niên trước mắt không có chút biểu cảm nào, chỉ cho rằng cậu ta hoặc là không hiểu rõ, hoặc là đang cố kìm nén niềm vui như điên trong lòng.
Được mời tham dự đại yến Long Mẫu là một vinh hạnh lớn lao. Cậu ta cứu con thuyền này, giúp danh tiếng của Hải Quốc tránh được tổn thất không đáng có, thư mời này cũng coi như là một sự báo đáp tương xứng.
Nghĩ đến đây, người đàn ông lấy từ trong ngực ra hai lá thư mời mà chủ thuyền đã giao cho hắn.
Lá thư màu đen nhánh, một góc sơn vàng, in hình một hải thú hung tợn, đó là sự tưởng tượng của người Hải Quốc về Huyền Trạch Đại Thần trong thần thoại.
Lão nhân bên cạnh nhìn cảnh này, tròng mắt gần như lồi cả ra ngoài. Năm đó lão từng may mắn tham gia một bữa tiệc bên ngoài của yến Long Mẫu, chuyện này lão đã khoe khoang mấy chục năm, đây... đây chính là thư mời tham dự tiệc chính, thiếu niên này...
Ninh Trường Cửu bình tĩnh nhận lấy thư mời, nói lời cảm ơn.
Sau khi người đàn ông rời đi, lão nhân lập tức thay đổi thái độ, cung kính thở dài: "Đại tiên!"
Ninh Trường Cửu cười cười, nói: "Ngài là trưởng bối."
Lão nhân lắc đầu, nói chắc như đinh đóng cột: "Trên con đường tu đạo, người đi trước là thầy, là đại tiên."
"..."
Khi về đến phòng, Lục Giá Giá đang dạy cô bé nhận chữ, cô bé rất thông minh lanh lợi, trong thời gian ngắn đã học được cách viết từ một đến mười.
Ninh Trường Cửu bất giác mỉm cười, nghĩ đến lúc thật sự đón được sư muội, có lẽ sư muội sẽ phát hiện ra mình đã thất sủng.
Thuyền lớn rẽ sóng mà đi, xuyên qua vùng biển Vô Vận, đến Hải Quốc là chuyện của bảy ngày sau.
...
...
Ninh Tiểu Linh chưa từng nghĩ rằng sau khi tu đạo mình sẽ nuôi một con mèo.
Cổ Linh Tông được xây dựng trên di chỉ Minh Phủ cũ, bố cục trong tông cũng tương tự như Minh Phủ trong ghi chép.
Cửu U phong ở chính giữa, mười ngọn núi lớn vây quanh, tựa như các điện Diêm La.
Mỗi ngọn núi lớn đều có bốn đệ tử đường, đệ tử đường xây dựa lưng vào núi, leo lên đỉnh tháp cao là có thể nhìn thấy mười ngọn núi một ngọn phong khiến người ta hướng về.
Ninh Tiểu Linh đang ở trong đệ tử đường của mạch Ngự Linh.
Đệ tử đường cách chủ phong rất xa, nên cũng không phải là nơi hoang vu không một ngọn cỏ. Nơi này cũng có núi non sông nước, rừng cây cỏ dại um tùm, thỉnh thoảng có linh lộc ẩn hiện, nuôi một con mèo nhỏ cũng không có gì to tát.
Ngư Vương bây giờ đã đổi tên thành Đế Thính.
Đế Thính là thần khuyển trong Minh Phủ, tương tự như Kỳ Lân, Cửu Bất Tượng. Tuy nó chỉ là một con mèo trắng, nhưng cũng không có gì bất mãn với cái tên này.
Ngày đó, vào thời khắc sinh tử, nó đã cảm nhận được một luồng khí tức cổ quái trên người Ninh Tiểu Linh, sau đó nó cẩn thận quan sát từ xa một lúc lâu, nhưng không còn cảm giác tương tự nữa.
"Ninh Tiểu Linh..." Ngư Vương nghĩ đến cái tên này, nhíu mày, thầm nghĩ sao mình cứ dính phải họ Ninh thế nhỉ?
Ngư Vương đang suy nghĩ thì trong rừng có tiếng bước chân quen thuộc truyền đến.
Nó chui ra từ bụi cỏ dành cho mèo.
Chỉ thấy cô bé tên Dụ Cẩn đang đứng canh ở đằng xa, còn Ninh Tiểu Linh mặc váy trắng thì dùng đũa gõ nhẹ ba cái vào hộp cơm sắt.
"Đế Thính, Đế Thính." Nàng khẽ gọi hai tiếng.
Ngư Vương chui ra.
Trước kia khi còn ở Ngũ Đạo cảnh, ăn uống chỉ là một sở thích có cũng được không có cũng chẳng sao, nhưng bây giờ thì khác, nó đã thực sự biến thành một con mèo bình thường có chút bản lĩnh.
Ngư Vương lại gần chiếc chậu sắt mà Ninh Tiểu Linh đưa tới, ăn món cá khô bên trong.
"Ai." Ninh Tiểu Linh nhìn những chiếc răng nanh đã bị bẻ của nó, thở dài, rồi lại nhìn bộ lông đang dần mọc lại, nói: "Đế Thính à, ngươi cũng là một con mèo to uy phong, có phải tên đại xấu xa kia đã làm ngươi bị thương thành thế này không?"
Ngư Vương lập tức nghĩ đến Ninh Trường Cửu...
"Đối xử tàn nhẫn với cả một chú mèo con, chắc chắn là kẻ xấu xa táng tận lương tâm." Ninh Tiểu Linh biết Đế Thính không thể trả lời, liền tự nói tiếp: "Đúng rồi, chiều nay ta phải đi tham gia đại hội Bạt Linh, ngươi phải trốn cho kỹ nhé, đừng để người trong tông môn phát hiện, không thì ta không nuôi ngươi được đâu."
Ngư Vương kêu "meo" một tiếng, tỏ vẻ mình đã biết.
Nói được tiếng người là chuyện mà yêu quái Trường Mệnh cảnh mới có thể làm được.
Chẳng qua tu vi của nó lúc này tuy đã mất, nhưng nhãn lực vẫn còn. Nó có thể nhìn ra thiên phú của cô bé này bất phàm, là một tài năng hiếm có trên đời.
Đương nhiên, so với bản thân nó thời đỉnh cao thì vẫn chưa đáng kể.
Nó cho rằng việc mình ăn nhờ ở đậu bây giờ chỉ là hành động bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không vì chút ân huệ nhỏ của một cô bé mà khuất phục nhận chủ.
Ngư Vương ăn cá khô, Ninh Tiểu Linh đưa tay vạch bộ lông của nó ra để kiểm tra những vết thương trông mà giật mình, lải nhải như một bà mẹ già cảm khái về sức sống ngoan cường của Ngư Vương.
Ngư Vương ăn xong cá khô, kêu "meo" một tiếng, tỏ vẻ rất hài lòng.
Ninh Tiểu Linh vỗ nhẹ đầu nó, một lần nữa dặn dò nó phải trốn cho thật kỹ.
Ở phía xa, tiếng chuông trong đường vang lên, Dụ Cẩn ra hiệu, Ninh Tiểu Linh thu dọn bát đũa, vội vàng chạy về đường để lên lớp.
Ngư Vương nhìn bóng lưng đi xa của Ninh Tiểu Linh, khẽ gật đầu.
Đây là buổi giảng cuối cùng của hôm nay, sau khi kết thúc sẽ đi tham gia đại hội Bạt Linh.
Đại hội Bạt Linh, đúng như tên gọi, là rút linh vật ra.
Chỉ có thông qua vòng này mới có tư cách tham gia tỷ thí Linh Cốc.
Gần đến giờ nghỉ, Ninh Tiểu Linh vẫn nhìn chằm chằm vào những chiêu kiếm và linh thuật mình vẽ trên giấy, nhíu mày không nói.
Mấy tháng nay nàng chuyên tâm tu hành thuật khu hồn khống linh của Cổ Linh Tông, đã có chút tâm đắc, sau đó, nàng có một phát hiện kinh người.
Nàng phát hiện linh thuật của Cổ Linh Tông và kiếm pháp của Dụ Kiếm Thiên Tông có rất nhiều điểm tương đồng.
Hai loại đạo pháp này giống như một tờ giấy bị xé làm đôi, chỉ cần tìm đúng mép rách là có thể ghép chúng lại hoàn chỉnh.
Mà sư thúc Nhã Trúc đã từng nói với nàng, năm xưa tổ sư của Cổ Linh Tông và tổ sư của Dụ Kiếm Thiên Tông là bạn tốt, hai người từng cùng nhau chu du thiên hạ.
Điều này càng củng cố suy nghĩ của nàng — đây nhất định là cơ duyên của mình!
Dù sao chỉ dựa vào tu hành khắc khổ, trong vòng chưa đầy một tháng, nàng không thể nào bước vào Tử Đình cảnh để phân cao thấp với tên đệ tử Minh Lang kia được.
Sau khi tan học, Ninh Tiểu Linh gấp cuốn sách đầy những hình vẽ suy diễn của mình lại, tiến về phía đại hội Bạt Linh.
Mộc Đường không một bóng người.
Gió mát thổi qua.
Trên bệ cửa sổ, một con mèo trắng nhẹ nhàng nhảy tới.
Nó nhẹ nhàng nhảy vào phòng, mũi hít hít, tìm đúng vị trí của Ninh Tiểu Linh.
Nó men theo ghế nhảy lên bàn.
"Cổ Linh Tông..." Ngư Vương nhìn mấy cuốn sách chồng lên nhau, lẩm bẩm: "Thảo nào có một luồng khí tức U Minh quen thuộc, hóa ra là nơi này."
Sau đó, nó tùy ý lấy mấy cuốn tâm kinh ra đọc, cuối cùng, móng vuốt linh hoạt của nó dừng lại trên cuốn sổ của Ninh Tiểu Linh.
Đó là bản ghi chép tu hành của họ, mỗi đệ tử đều ghi lại những cảm ngộ hoặc vấn đề khó khăn của mình vào đó.
Ngư Vương lật trang đầu tiên.
Nó im lặng một lúc.
Chỉ thấy trên trang đầu tiên trong sổ của Ninh Tiểu Linh, có một cái đầu người được vẽ bằng bút lông.
Cái đầu người đó trông giống như một thiếu niên.
Nó nhìn một lúc, xác nhận mình chưa từng gặp người này, sau đó lật sang trang tiếp theo.
Chữ viết của Ninh Tiểu Linh đã được khổ luyện, những con chữ nhỏ thanh tú tựa như nét mày tinh xảo của thiếu nữ... đẹp hơn nhiều so với tranh vẽ của nàng.
Ngư Vương nhìn chữ của nàng, khẽ gật đầu.
Thiên phú của cô bé này còn tốt hơn nó tưởng, xem ra trước đây đã được lương sư chỉ điểm, nhãn lực và cảm ngộ đối với đạo pháp đều không tầm thường.
Nó dùng móng vuốt lật từ từ.
Càng lúc càng chậm.
Nó phát hiện, cô bé này còn không đơn giản hơn nó tưởng.
"Đây... là kiếm pháp?"
Ngư Vương nhìn mấy hình nhân cầm kiếm vẽ nguệch ngoạc và những chú thích bên cạnh, rơi vào trầm tư.
"Có chút thú vị..." Ngư Vương lẩm bẩm.
"Loại kiếm pháp này và khí tượng do linh thuật của Cổ Linh Tông diễn hóa hoàn toàn khác nhau, nhưng tại sao nhìn vào yếu quyết tâm pháp, lại giống như do một người tạo ra?"
Trong lòng Ngư Vương cũng nảy sinh nghi hoặc.
Nó chậm rãi lật cuốn sổ của Ninh Tiểu Linh, trong đầu bắt đầu suy diễn tính toán.
Càng suy diễn, nó càng cảm thấy sự biến ảo giữa kiếm thuật và linh thuật này phức tạp mà ảo diệu.
Hợp hai làm một...
Ngư Vương nhìn chằm chằm vào trang sách, một lúc lâu sau mới khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu: "Thì ra là thế."
Nó nhấc bút lên, chấm mực, bắt đầu viết chữ vào sổ.