**CHƯƠNG 103: XẢ HOANG**
Minh Nghiễn Chu nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, khẽ cười: “Nếu ta nghỉ lại nơi này, chẳng phải là không màng đến danh tiết của nàng sao?”
Hắn rút tay về, nhẹ nhàng vuốt tóc Dung Chiêu: “Đừng lo cho ta, đêm khuya sương lạnh, ta sẽ bảo tiểu tư mang chút nước nóng lên, nàng nghỉ ngơi sớm đi.”
Dung Chiêu thấy vậy cũng không nói thêm nữa, chỉ xoay người ôm một chiếc chăn đưa cho hắn: “Trong xe ngựa khó tránh khỏi có gió lùa vào, chàng mang chăn theo, đừng để bị lạnh.”
Minh Nghiễn Chu mỉm cười nhận lấy từ tay nàng, sau đó mở cửa bước ra ngoài.
Dung Chiêu nghe hắn dặn dò tiểu tư đi ngang qua vài câu, không bao lâu sau, có người mang nước nóng và than lửa lên cho nàng.
Tiểu tư kia cũng không nhiều lời, đặt đồ xuống rồi lui ra ngoài, lúc đóng cửa còn lầm bầm oán thán một câu: “Thời tiết này lạnh thật đấy.”
Dung Chiêu nghe vậy mím môi, nàng vội vàng tắm rửa xong, thay một bộ y phục dày dặn rồi đi xuống lầu. Chưởng quầy đang ngủ gật sau quầy, nghe thấy tiếng động liền ngước mắt nhìn lên.
Thấy là nàng, ông ta vội vàng đứng dậy: “Tiểu nương tử cần gì sao?”
Dung Chiêu gật đầu: “Chưởng quầy, chỗ ông có tang bà tử* không?”
*(Tang bà tử: bình đựng nước nóng để sưởi ấm, giống túi chườm nóng)
“Ái chà, cái này thì không có. Có phải trong phòng lạnh quá không?” Ông ta lắc đầu: “Vừa nãy lang quân đã đặc biệt dặn dò mang than lửa, tiểu tư đã mang lên cho ngài chưa?”
“Trong phòng ta không lạnh.” Dung Chiêu lắc đầu, rốt cuộc vẫn phải cắn răng nói dối: “Nhưng ta và chàng ấy nảy sinh hiềm khích, nên chàng ấy không chịu ngủ lại trong phòng ta.”
Chưởng quầy đâu ngờ lại có nội tình như vậy, ông ta trố mắt: “Lại có chuyện này sao? Lang quân trông dáng vẻ ngọc thụ lâm phong thế kia, mà sao lại hẹp hòi quá vậy!”
Trong mắt Dung Chiêu lập tức dâng lên vẻ tủi thân, nàng không nhìn thấy bóng dáng cao lớn đang đứng sừng sững ở cửa hậu viện.
Trên mặt Minh Nghiễn Chu tràn đầy vẻ kinh ngạc, hắn nghe Dung Chiêu tiếp tục nói: “Chàng ấy có lẽ giận ta, hoặc có lẽ trong lòng đã có người khác. Nhưng nam tử tam thê tứ thiếp cũng là chuyện thường tình, ta làm sao trách cứ chàng ấy được?”
Minh Nghiễn Chu nghe đến đây, tức đến bật cười.
Giọng nói kia vẫn tiếp tục: “Chàng ấy tuy vô tình với ta, nhưng ta lại không thể để mặc chàng ấy chịu rét ở bên ngoài, cho nên chưởng quầy, ông có thể nghĩ cách tìm cho ta một cái tang bà tử được không?”
Chưởng quầy nghe vậy, trên mặt lộ vẻ đồng cảm, ông ta thở dài: “Thôi được rồi, hôm trước ta có mua cho nội tử một cái tang bà tử, vẫn chưa dùng qua, hôm nay cứ đưa cho ngài dùng trước vậy.”
Dung Chiêu nghe vậy mừng rỡ, nàng cười nói cảm tạ: “Đa tạ chưởng quầy.”
Đối phương vội xua tay: “Chuyện nhỏ thôi mà.”
Ông ta lấy từ trong tủ phía sau ra một vật được bọc kỹ bằng khăn vải, đưa cho nàng.
Dung Chiêu nhận lấy rồi quay lại tìm tiểu tư, hứng đầy một bình nước nóng, sau đó dùng chăn mỏng bọc kỹ lại, ôm vào lòng đi về phía hậu viện.
Xe ngựa đỗ ở đó, Dung Chiêu vừa bước qua ngạch cửa, liền nhìn thấy Minh Nghiễn Chu đang chắp tay đứng đó, vẻ mặt như cười như không nhìn nàng.
Nàng sững sờ, khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”
Người nọ lắc đầu, ý cười trên mặt càng sâu: “Không có gì, sao nàng lại ra đây?”
Dung Chiêu đưa cái bọc nhỏ trong lòng ra: “Đây là tang bà tử ta vừa mượn được của chưởng quầy, chàng để dưới chăn cho ấm.”
Minh Nghiễn Chu không nhận, chỉ lười biếng nhướng mi: “Ồ? Mượn thế nào?”
Dung Chiêu nghe vậy, cụp mắt thấp giọng nói: “Chưởng quầy là người tốt, ta vừa mở miệng, ông ấy liền đồng ý.”
“Thật sao?” Minh Nghiễn Chu cúi đầu cười: “Vừa nãy nàng không bôi nhọ ta chứ?”
Dung Chiêu lập tức ngước mắt lên, thần sắc có chút kinh ngạc: “Chàng… chàng nghe thấy rồi?”
“Nàng chỉ câu nào?”
“Những lời ta vừa nói với chưởng quầy, chàng nghe thấy hết rồi?”
“Câu nào? Là câu nàng nói trong lòng ta có người khác, hay là câu nam tử ngày nay tam thê tứ thiếp cũng là chuyện thường tình?” Khóe miệng Minh Nghiễn Chu nhếch lên một nụ cười, chậm rãi mở miệng.
Dung Chiêu chỉ cảm thấy tang bà tử trong tay nóng bỏng tay, nàng nghiêng người: “Đó là ta cố ý nói cho chưởng quầy nghe, nếu không thì làm sao ta lấp liếm được chuyện thân phận của hai ta?”
“Ra là vậy.” Minh Nghiễn Chu cười rộ lên, hắn bước tới gần một bước, thì thầm: “Nhưng nàng bôi nhọ ta như thế, ngày mai ta biết nhìn mặt ai đây?”
Dung Chiêu lập tức lùi lại một bước: “Nhìn… nhìn ai chứ?”
“Chính là những lời nàng bịa đặt về kẻ bạc tình, ta làm sao đối mặt với sự chỉ trỏ của chưởng quầy và mọi người?”
Dung Chiêu nghe vậy, lập tức ngước mắt trừng hắn: “Ngày mai chàng không cần gặp ai cả, đằng nào chàng cũng ngủ trong xe ngựa, đợi mọi người dậy hết rồi thì xuất phát, không cần chàng phải hạ mình bước xuống xe đâu!”
Minh Nghiễn Chu lập tức cười lớn: “Nàng thật sự nhẫn tâm quá đấy, Chiêu Chiêu.”
Dung Chiêu quay mặt đi không thèm để ý đến hắn.
Chỉ nghe thấy hắn tiếp tục nói: “Chẳng lẽ ngay cả bữa sáng cũng không cho ta dùng sao?”
Dung Chiêu không chịu nổi sự trêu chọc của hắn nữa, nhét cái tang bà tử trong tay vào lòng hắn, xách váy chạy biến về phía lầu.
Minh Nghiễn Chu không đề phòng, bị nàng đẩy lảo đảo một cái, khi đứng vững lại thì chỉ còn nhìn thấy bóng lưng nàng biến mất nơi cầu thang.
Hơi ấm ùa vào lòng, hắn mỉm cười.
Đứng tại chỗ một lúc lâu, hắn mới xoay người đi về phía xe ngựa, chiếc chăn gấm đã được trải phẳng phiu, hắn ôm cái bọc nhỏ trong tay, nằm vào trong chăn.
Không gian chật hẹp dường như tràn ngập hơi ấm, không còn gió lùa vào từ bốn phương tám hướng nữa.
Đêm đó, cả hai đều ngủ rất ngon.
Nhưng Hoàng Bách thì kém hơn một chút, sáng sớm hôm sau, hắn mang theo hai quầng thâm mắt to tướng bước ra khỏi phòng.
Phía sau là mấy tên thủ vệ tinh thần sảng khoái.
Minh Nghiễn Chu đã thu dọn xong, gọi chưởng quầy mang đồ ăn sáng lên, đang ngồi đợi ở sảnh.
Nhìn rõ sắc mặt Hoàng Bách, không khỏi bật cười: “Tối qua ngủ không ngon sao?”
Hoàng Bách vẻ mặt đau khổ: “Đừng nhắc nữa, nết ngủ của mấy tên kia thật sự quá tệ, vừa ngáy vừa đạp chăn, nửa đêm về sáng thuộc hạ dứt khoát không ngủ nữa, canh đêm đến sáng luôn.”
Những người khác biện bạch: “Lão đại còn nói người khác, chính ngài ngáy to nhất ấy!”
Hoàng Bách hung thần ác sát: “Ta mà ngáy to nhất thì còn tiều tụy thế này được à? Ngươi nhìn sắc mặt ta xem!”
Tên kia vẻ mặt oan ức: “Nhưng lời thuộc hạ nói, câu nào cũng là thật mà!”
Minh Nghiễn Chu mỉm cười: “Mau ngồi đi, hôm nay tranh thủ lên đường, đến Bái Thành sớm một chút, buổi tối cũng có thể nghỉ ngơi tử tế.”
Hoàng Bách vâng dạ, hắn than thở: “Quả nhiên là có tuổi rồi, trước kia ta ngày đêm lên đường cũng không mệt mỏi thế này.”
Minh Nghiễn Chu đưa tay vỗ vỗ vai hắn, cười nói: “Vẫn là phải chịu già thôi.”
Vừa dứt lời, cánh cửa trên lầu “két” một tiếng mở ra.
Dung Chiêu thay một chiếc áo bông nhỏ màu vàng ngỗng thêu hoa, phối với váy bông xếp ly màu lam nhạt, trông rất xinh xắn.
Nàng uyển chuyển bước xuống lầu, Minh Nghiễn Chu nhìn nàng mỉm cười, Hoàng Bách thấy thế đã sớm chuồn sang bàn bên cạnh.
Dung Chiêu ngồi xuống bên cạnh Minh Nghiễn Chu, thấy sắc mặt hắn hồng hào, không có chút vẻ mệt mỏi nào, bèn cười nói: “Tối qua ngủ có ngon không?”
Minh Nghiễn Chu gật đầu: “Nhờ có tang bà tử nàng chuẩn bị, rất ấm áp.”
“Vậy thì tốt.”
Hai người trò chuyện vài câu rồi không nói nữa, chỉ im lặng dùng bữa.