**CHƯƠNG 104: PHÙNG NGHÊNH**
Giờ Thìn vừa qua một chút, mọi người lại chỉnh đốn hành trang bước lên con đường trở về Biện Kinh.
Hôm nay nắng đẹp, Dung Chiêu thỉnh thoảng vén rèm xe, để hơi ấm tràn vào.
Minh Nghiễn Chu cầm một cuốn sách đang đọc, đó là một cuốn binh thư cực kỳ khó hiểu, Dung Chiêu trước đây rõ ràng là đọc không hiểu.
Hắn nhìn những dòng chữ quen thuộc trên trang sách, cười nói: “Dung Chiêu, tại sao chú thích trong cuốn sách này lại nhiều như vậy?”
Dung Chiêu đỏ mặt, biện giải: “Ta chưa từng cầm quân đánh trận, hiểu biết về chuyện trên chiến trường không nhiều, cho nên đọc đôi khi thấy khó hiểu.”
“Vậy tại sao nàng chú thích nhiều trang như thế, mà lại không đến tìm ta giải đáp?” Minh Nghiễn Chu đưa cuốn sách qua.
Dung Chiêu đưa tay nhận lấy: “Ban đầu là do trời lạnh, ta không muốn ra ngoài. Sau đó, lại xảy ra rất nhiều chuyện…”
Nàng cụp mắt, sắc mặt bình tĩnh.
Minh Nghiễn Chu sao có thể không biết nàng đang nói đến chuyện gì, nghe vậy giọng nói lập tức nghẹn lại, hắn thấp giọng: “Xin lỗi, khiến nàng nhớ lại chuyện đau lòng.”
Dung Chiêu cười với hắn một cái: “Ta hiện giờ không thể đau lòng, ta còn có chuyện quan trọng hơn phải làm. Chàng từng hứa với ta, tất cả manh mối về vụ án Thanh Châu đều sẽ không giấu ta, đừng có quên đấy.”
Hắn mỉm cười: “Ta chưa bao giờ lừa nàng, trước kia không có, sau này cũng sẽ không.”
Minh Nghiễn Chu đưa ngón tay trắng như ngọc, gõ nhẹ lên cuốn binh thư: “Trong phủ Thái Thân Vương có rất nhiều binh thư cô bản, nếu nàng có hứng thú với cái này, đợi về đến Biện Kinh, ta sẽ tặng hết những cuốn sách đó cho nàng.”
“Sao lại hào phóng như vậy?” Dung Chiêu mím môi cười: “Cô bản giá trị liên thành đấy.”
“Sách vở nếu không có người xem, cũng chỉ là giấy vụn mà thôi, chỉ có con đường giáo dục con người mới thể hiện được công dụng của nó.”
“Nhưng chàng không sợ ta đọc không hiểu, lãng phí những cuốn sách hay đó sao?”
Minh Nghiễn Chu nhìn nàng, trong mắt tràn đầy ý cười: “Nếu nàng đọc không hiểu, cứ đến tìm ta. Ta đều có thể giải đáp cho nàng.”
Hắn đưa tay chỉnh lại y bào, lại vô tình để lộ chuỗi hạt dây đỏ kia, sắc đỏ ấy in lên cổ tay trắng ngần, trông vô cùng đẹp mắt.
Dung Chiêu định thần nhìn một cái, còn chưa kịp nhìn rõ chữ bên trên, Minh Nghiễn Chu đã lật tay áo xuống, che giấu đi.
Nữ tử trước mắt ánh mắt tinh quái, nàng ghé lại gần, túm lấy tay áo hắn: “Rốt cuộc trên chuỗi hạt đó của chàng khắc cái gì, sao giấu kỹ thế? Chẳng lẽ không cho người ta xem sao!”
“Muốn biết à?”
Dung Chiêu gật đầu, đôi mắt tràn đầy vẻ tò mò: “Muốn.”
“Sau này sẽ nói cho nàng biết.”
“Keo kiệt!” Dung Chiêu nghe vậy lập tức buông tay, quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Minh Nghiễn Chu thấy thế cười rộ lên: “Những chú thích trên binh thư kia giờ còn cần ta giải đáp không?”
Chỉ thấy nữ tử trước mắt dường như đắn đo một hồi lâu, mới quay người lại, thấp giọng nói: “Trong phủ Thái Thân Vương còn có ai hiểu binh pháp hơn chàng không?”
“Nếu có thì nàng định làm thế nào?”
“Thì ta có thể đi bái sư, nộp đủ tiền học phí cho tiên sinh, xin ngài ấy dạy ta!”
Minh Nghiễn Chu tức cười: “Vậy có lẽ nàng phải thất vọng rồi, trong phủ Thái Thân Vương không có người như vậy.”
“Vậy Đại Dẫn rộng lớn thế này, nhân tài dị sĩ đông đúc, ta không tin là không tìm được!”
Minh Nghiễn Chu chuyển mắt nhìn nàng, giọng nói nhẹ nhàng: “Ta không thu học phí của nàng, cũng không cần nàng gọi ta là tiên sinh, như vậy gặp ta không cần lúc nào cũng phải hành lễ học trò. Khi nào nàng có thắc mắc, cứ đến tìm ta. Thiên hạ tuy có người uyên bác hơn ta, nhưng nàng hãy suy nghĩ kỹ, ta chắc chắn phù hợp hơn bọn họ.”
Dung Chiêu nghe vậy, “phì” một tiếng bật cười: “Ta đùa với chàng thôi.”
“Ta biết, nhưng ta vẫn muốn nói những lời này.” Ánh mắt Minh Nghiễn Chu ôn hòa: “Phàm chuyện gì cũng không cần bỏ gần cầu xa, chỉ cần ta làm được, đều có thể thực hiện vì nàng.”
Dung Chiêu cụp mắt không nói gì, chỉ có khóe miệng để lộ một nụ cười.
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, trên đường toàn là tiếng bánh xe nghiến lên sỏi đá.
Rèm xe lắc lư, từ quận Thanh Hà một đường đi về phía Đông.
Sau đó suốt dọc đường không xảy ra chuyện như đêm hôm đó nữa, phòng ốc trong khách điếm đều đầy đủ.
Có điều hai người đóng giả phu thê ngược lại càng lúc càng thuận tay, tuy ngoài mặt trông không nhiệt tình như phu thê bình thường, nhưng đôi khi ánh mắt vô tình chạm nhau, ý cười trong mắt cũng đủ khiến người ngoài tin sái cổ.
Một đường sóng yên biển lặng.
Nửa tháng sau đoàn người về đến thành Biện Kinh, Dung Chiêu vén rèm xe, nhìn thấy cổng thành quen thuộc, bỗng nhiên có cảm giác như đã mấy đời trôi qua.
Nàng nhìn hồi lâu, mới thấy rõ cổng thành Biện Kinh lúc này đang tụ tập rất nhiều quan lại. Họ đều mặc quan bào, đội mũ quan, vẻ mặt nghiêm túc.
Vị quan đứng đầu trông rất lạ mặt, lúc này đang ngước mắt nhìn về phía quan đạo.
Lúc này đang là giữa trưa, trên mặt mấy người lấm tấm mồ hôi, trông vô cùng chật vật.
Ngu Lan Xuyên đứng trong đám quan lại, vẻ mặt ngược lại rất trầm tĩnh, hắn cụp mắt đứng đó, không ai nhìn thấy vẻ châm chọc trên mặt hắn.
Cổng thành đã sớm giới nghiêm, bá tánh muốn vào thành lúc này đều bị sắp xếp đợi ở một bên.
Đoàn người Minh Nghiễn Chu đến muộn, bị xếp vào cuối hàng ngũ chờ vào thành, Dung Chiêu nhìn đám đông bá tánh đen kịt phía trước, không khỏi nhíu mày.
Bên cạnh vừa khéo có quan binh trực ban đi qua, Dung Chiêu gọi hắn lại, cười nói: “Xin hỏi quan sai đại ca, cổng thành rõ ràng đang mở, sao lại không cho chúng tôi đi qua?”
Tên quan sai thấy nàng khí chất ăn nói bất phàm, bên cạnh lại có hộ vệ bảo vệ, tưởng là quý nữ nhà nào, không khỏi coi trọng nàng vài phần. Thấy nàng hỏi bèn thấp giọng đáp: “Tiểu nương tử là người nơi khác đến phải không?”
“Phải, ta cùng phu quân đến Biện Kinh thăm thân.”
Quan sai nghe vậy vội hiểu ra, thấp giọng nói: “Thảo nào các vị không biết, hôm nay sứ thần Đột Quyết sẽ đến. Đấy, Lễ bộ Thượng thư Mã Trọng Viễn đại nhân đang cùng các vị đại nhân khác đón tiếp ở đây này!”
Dung Chiêu ngước mắt nhìn về phía cổng thành, chỉ thấy một màu quan bào tím ngắt, nàng lẩm bẩm: “Đến đây toàn là quan to tam phẩm trở lên.”
“Chứ còn gì nữa!” Tên quan sai thở dài: “Hôm nay đến toàn là trọng thần các bộ. Mà thời tiết này lúc nóng lúc lạnh, giờ nhìn thì ấm, lát nữa không chừng lại lạnh, cũng chẳng biết sứ thần Đột Quyết khi nào mới tới. Chẳng lẽ cứ để bá tánh đứng chờ trong gió rét thế này…”
Hắn lải nhải nói, nói xong mới nhận ra mình nói hơi nhiều, vội vàng im bặt, chỉ cười nói: “Chắc các vị còn phải đợi thêm một lát nữa, cứ bình tĩnh nhé!”
Dung Chiêu nghe vậy gật đầu, cảm tạ hắn rồi buông rèm xe xuống, Minh Nghiễn Chu bên cạnh đã sớm lộ vẻ giận dữ: “Cột sống của Đại Dẫn, xem ra đã sớm rạp xuống bụi trần rồi!”
“Cử nhiều trọng thần trong triều đợi ở cổng thành, chỉ để đón tiếp sứ thần Đột Quyết, tư thái này dường như quá mức nịnh nọt rồi.” Trên mặt Dung Chiêu cũng đầy vẻ ngưng trọng.
“Nếu đối phương và Đại Dẫn là nước bạn, để tỏ lòng hữu hảo thì cũng không có gì đáng trách. Nhưng Đột Quyết từng vung đao xuống phía Nam, giết hại bá tánh, cướp đoạt thành trì của ta, đi đến đâu máu chảy thành sông đến đó! Mối hận này sao có thể quên?” Minh Nghiễn Chu hận nói.
“Xem ra, lời đồn võ tướng Đại Dẫn không còn ai dùng được là thật.”
Minh Nghiễn Chu nhắm mắt lại: “Hiện nay văn quan thế lớn, hoạn quan can chính, Đại Dẫn đối với Đột Quyết chỉ một mực triều cống để đổi lấy an ninh. Võ tướng trong mắt kẻ cầm quyền đã không còn đất dụng võ. Hơn nữa Bệ hạ đương triều một lòng hưởng lạc, thuế má phần lớn dùng để xây dựng hành cung, quân lương hiện giờ e là không nuôi nổi binh mã nữa rồi.”
“Quân đội phải là nền tảng của một quốc gia, là dũng khí để chống lại khi quân địch vung đao tới, sao có thể vứt bỏ như giày rách?”