Cổ Tề Nguyệt rũ mắt, nhìn Dung Chiêu nắn nót viết từng nét chữ nghiêm túc, hắn tùy ý cầm lên một tờ giấy Tuyên Thành đã viết xong ở bên cạnh.
Mùi mực thoang thoảng, nét bút cứng cáp.
Nét chữ này bỗng nhiên trùng khớp với bức văn thư đại nghịch bất đạo kia.
Trong lòng Cổ Tề Nguyệt nhảy dựng, một lát sau hắn giả vờ như vô tình hỏi: “Triêu Triêu, tháng chín năm ngoái, muội từng đến Biện Kinh chưa?”
Dung Chiêu không ngẩng đầu: “Tháng chín năm ngoái muội từng đến Biện Kinh, sao vậy?”
“Vậy muội đã từng nghe qua một câu nói chưa?”
“Câu gì?”
“Máu Biện Kinh từng nóng.”
Ngòi bút Dung Chiêu khựng lại, nàng ngước mắt lên: “Huynh trưởng vì sao không hỏi thẳng muội?”
Cổ Tề Nguyệt cười lên: “Được, ta hỏi thẳng muội. Bức văn thư được dán đầy thành Biện Kinh kia, có phải do muội viết không?”
“Phải.” Dung Chiêu gật đầu: “Khi đó muội và Minh Nghiễn Chu vừa đến Biện Kinh liền nhìn thấy thánh ý muốn xử quyết các học tử, nhưng chúng muội trộm nghĩ bài hịch văn kia chẳng có chỗ nào sai, vì không muốn nhìn thấy bọn họ đi vào cõi chết nên mới bày ra hạ sách này.”
Cổ Tề Nguyệt nhíu chặt mày: “Bất Du khi đó đã tỉnh rồi?”
“Chưa.” Dung Chiêu vốn không định giấu hắn: “Huynh trưởng, những lời tiếp theo của muội có thể sẽ kinh thế hãi tục, nhưng xin huynh hãy tin muội.”
“Đương nhiên.”
Nàng mím môi, trên mặt lộ ra vẻ căng thẳng: “Đôi mắt của muội có thể nhìn thấy vong hồn.”
Ngoại trừ Minh Nghiễn Chu vẫn bình tĩnh như cũ, Cổ Tề Nguyệt và Ngu Lan Xuyên nghe vậy, sống lưng lập tức dâng lên một luồng khí lạnh, lông tóc toàn thân đều dựng đứng.
Da đầu Cổ Tề Nguyệt tê rần: “Muội nói cái gì?”
Minh Nghiễn Chu đang uống trà, nghe vậy cười nói: “Chuyện thần quỷ tuy rằng ly kỳ, nhưng lời này của Dung Chiêu là thật. Khi đó ta quen biết nàng dưới dạng tàn hồn, được nàng che chở.”
Cổ Tề Nguyệt mím chặt môi.
Dung Chiêu thấy thần sắc hắn như vậy, lại nói: “Từ năm tám tuổi, sau khi được cha nuôi nhặt về, muội đã có bản lĩnh này. Muội vốn cũng vô cùng sợ hãi, nhưng sau đó muội phát hiện bọn họ không có ác ý, chẳng qua là vì chấp niệm mà lưu lại thế gian.”
Cổ Tề Nguyệt thở hắt ra một hơi dài: “Cho nên muội gặp hồn phách của Bất Du ở Kim Lăng, vì cứu cậu ấy mà đến Biện Kinh?”
“Đúng vậy.” Dung Chiêu gật đầu: “Bây giờ nhìn lại, ngược lại cũng là cứu chính mình, hoặc còn có thể cứu được thanh danh sau khi chết của Diệp gia.”
Ngu Lan Xuyên ngay từ lúc Dung Chiêu gọi hai tiếng “Huynh trưởng” đã nhíu chặt mày, hắn chăm chú lắng nghe, khi nghe đến hai chữ “Diệp gia”, một sợi dây trong đầu bỗng nhiên đứt phựt!
Hắn không dám tin đứng bật dậy: “Khoan đã.”
Hắn nhìn về phía hai người: “Dung Chiêu, vì sao cô lại gọi Cổ Tề Nguyệt là ‘huynh trưởng’, hai người và Diệp gia rốt cuộc có quan hệ gì?”
Ngu Lan Xuyên thông minh, sao hắn có thể không liên tưởng đến, chỉ là nhất thời không dám tin mà thôi.
Dung Chiêu nghe vậy liền đặt bút trong tay xuống, đứng dậy thi lễ với hắn: “Hành Trực huynh trưởng, chuyện này giấu huynh đã lâu, hôm nay mới dám nói thẳng. Lúc ở Kim Lăng huynh từng hỏi nhà ta ở đâu, khi đó ta không biết mình là ai, liền trả lời huynh là ‘Hoài Huyện’.”
Nàng ngước mắt, mỉm cười nhẹ: “Nhưng hiện giờ ta đã nhớ lại toàn bộ chuyện cũ, thuở nhỏ nhà ta ở Biện Kinh, tên là Diệp Triêu.”
“Cô là Diệp Triêu,” Ngu Lan Xuyên lẩm bẩm, sau đó lại bàng hoàng ngước mắt nhìn về phía Cổ Tề Nguyệt: “Cô gọi hắn là ‘huynh trưởng’, vậy hắn là ai?”
Hốc mắt hắn hơi đỏ, thần tình cố chấp: “Ngươi là ai hả Cổ Tề Nguyệt?”
Cổ Tề Nguyệt thấy thần tình hắn như vậy, rốt cuộc không dám nhìn thẳng, hắn rũ mắt, vẻ mặt không hề bình tĩnh: “Ta là Diệp Kỳ.”
Chữ Diệp đảo ngược lại nhìn giống chữ Cổ, chữ Kỳ tách ra chính là Kỳ Nguyệt.
Cổ Tề Nguyệt khoác lên mình lớp da hoạn quan, chính là Diệp Kỳ từng phóng khoáng lỗi lạc đã đảo lộn họ, tách rời tên.
Ngu Lan Xuyên cứng đờ người, gian nan bước lại gần, cẩn thận quan sát dung mạo Cổ Tề Nguyệt, hốc mắt hắn đỏ hoe: “Không thể nào, nếu ngươi là Diệp Kỳ, vậy tại sao ta lại không nhận ra ngươi?”
Cổ Tề Nguyệt nhếch môi cười, khàn giọng nói: “Chuyện này sao có thể trách ngươi, thực sự là ta của hiện giờ và ngày xưa đã không còn giống nhau nữa.”
Đây cũng là chỗ khó hiểu của Dung Chiêu và Minh Nghiễn Chu.
Cổ Tề Nguyệt có chút đứng không vững, hắn chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế bành phía sau, cánh tay chống lên bàn trà bên cạnh để ổn định thân hình: “Chỉ vì dung mạo ngày xưa của ta đã bị hủy hoại rồi.”
Dung Chiêu giật thót tim, nàng nắm chặt y phục trên người: “Lời này là ý gì?”
Cổ Tề Nguyệt không dám nhìn nàng, chỉ nghiêng mặt nhìn ra sân, dưới màn đêm dày đặc, chẳng nhìn rõ thứ gì.
Hắn cố tỏ ra thoải mái nói: “Lúc Diệp gia mắc tội, ta vẫn đang đọc sách ở thư viện. Quan binh đến bắt người, gã sai vặt Kỳ Mặc lớn lên cùng ta đã kéo ta đi, định trốn thoát từ sau núi thư viện.”
Trong giọng nói của hắn như mang theo máu: “Nhưng ta không tin phụ thân sẽ thông địch, cho nên ta không muốn đi. Nhưng Kỳ Mặc nhìn cục diện rõ ràng hơn ta, hắn cho rằng nếu ta ở lại chắc chắn sẽ không có kết cục tốt, cho nên ra sức khuyên can.”
“Khi đó ta tuổi trẻ khí thịnh, dọc đường đã tranh cãi với hắn nhiều lần, nhưng đợi đến khi ta xuống đến thôn trang dưới chân núi, lại nhìn thấy rất nhiều quan binh đang lùng bắt ta dọc đường, thậm chí còn rêu rao có thể không cần bắt sống, đến lúc đó ta mới biết mình ngây thơ.”
“Nhưng dưới thiên la địa võng, dù có mọc cánh cũng khó thoát!” Hắn đột nhiên hít sâu một hơi, hốc mắt đã đỏ ngầu: “Mà Kỳ Mặc vì để ta sống sót, nhân lúc ta không đề phòng đã đánh ngất ta, lại tráo đổi y phục và ngọc bội với ta, giả vờ bỏ trốn để bị quan binh bắt giữ.”
Dung Chiêu đương nhiên nhớ rõ Kỳ Mặc, hắn có một gương mặt tròn trịa, gặp ai cũng cười ba phần, thân thiết lại hoạt bát. Thỉnh thoảng còn thốt ra vài câu chọc cười, ngay cả phụ thân vốn nghiêm túc cũng rất yêu quý hắn.
Hắn tuy nói là gã sai vặt đi theo Diệp Kỳ đến thư viện đọc sách, nhưng Diệp Tuyên thấy hắn hiếu học, liền cũng tranh thủ cho hắn một chỗ ngồi dự thính.
Kỳ Mặc vốn cũng có thể thi lấy công danh.
Cổ Tề Nguyệt nhắm mắt lại: “Nhưng dung mạo hai chúng ta khác biệt quá lớn, dù cho vóc dáng tương tự, lại làm sao có thể qua mặt được những con sói đói đang nhìn chằm chằm vào Diệp gia?”
Minh Nghiễn Chu nắm chặt chén trà: “Kỳ Mặc đã làm gì mới khiến mọi người tin rằng, hắn chính là Diệp Kỳ?”
“Hắn tự rạch nát mặt mình.”
Dung Chiêu mím chặt môi mới không để bản thân thốt lên tiếng kinh hô.
Giọng Cổ Tề Nguyệt cực nhẹ: “Hắn để lại một bức thư cho ta, trên thư chỉ vài dòng ngắn ngủi đều là lời cảm tạ. Nhưng Diệp gia ta dù có ơn trời biển với hắn, lại sao đáng để hắn đổi mạng? Ta không muốn để hắn chết thay ta, nhưng lúc đó ta lại lạc đường trên núi.”
Thần tình hắn tràn đầy vẻ châm chọc và thất vọng: “Lúc tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, ta lại lạc đường! Đợi đến khi ta được thợ săn cứu ra khỏi núi thì đã quá muộn, Diệp gia cả nhà đều đã vào ngục!”
“Vậy làm sao huynh biết Kỳ Mặc đã tự rạch nát mặt mình?” Giọng Dung Chiêu run rẩy.
“Sau khi tỉnh lại ta liền chạy về phía thành Biện Kinh, đi đến cổng thành dùng lộ dẫn văn thư của Kỳ Mặc để vào thành.”
Cổ Tề Nguyệt hơi rũ mắt: “Ngày đó chính là ngày Diệp gia bị xử trảm, ta chạy đến dưới đài hành hình, ngước mắt lên liền nhìn thấy người thân, còn có Kỳ Mặc, mặt hắn đã đầy vết thương.”
“Hắn cũng nhìn thấy ta, hắn vừa khóc vừa lắc đầu với ta, máu và nước mắt hòa quyện nhuộm đỏ tù phục trên người hắn. Mà bá tánh bên cạnh ta đang lớn tiếng bàn tán rằng Diệp gia tội đáng muôn chết.”
“Ta lành lặn đứng ở đó, người máu thịt be bét là Kỳ Mặc.” Cổ Tề Nguyệt muốn bưng chén trà lên, lại phát hiện tay run rẩy dữ dội, bèn thôi: “Hắn hẳn là lúc rời đi đã ra tay, chỉ dựa vào y phục và lộ dẫn, khiến mọi người tin vào thân phận của hắn.”
“Ta muốn xông lên đính chính, nhưng Kỳ Mặc trên đài hành hình đột nhiên nghiêm giọng hô to: ‘Tuyết Thanh Châu, bao giờ thấy trời xanh, núi xanh vẫn còn đó, chớ ngoảnh đầu nhìn lại’.”
Cổ Tề Nguyệt cười lên: “Hắn muốn ta sống.”
Ngón tay Dung Chiêu vì dùng sức quá độ mà co rút không ngừng.
Cổ Tề Nguyệt hít sâu một hơi, sống lưng hơi sụp xuống: “Từ đó ta liền vứt bỏ tấm lòng son sắt kia, chỉ trăm phương ngàn kế để sống sót. Kỳ Mặc dùng mạng cứu ta, ta làm sao có thể tự bỏ cuộc?”
“Nhưng gương mặt này của ta, rốt cuộc là mầm tai họa.”
Dung Chiêu rùng mình: “Cho nên…”
“Cho nên ta cũng tự rạch nát mặt mình.” Hắn nói một câu nhẹ bẫng, lại khiến mấy người đối diện tâm trạng nặng nề vô cùng.