Virtus's Reader
Thanh Châu Tuyết (青州雪)

Chương 180: CHƯƠNG 178: TÙY BA TRỤC LƯU

Tim Tôn Như Hải nhảy dựng, ông ta ngước mắt nhìn về phía Liễu Thanh Hà, chỉ thấy đối phương thần tình bình tĩnh, dường như vô tâm nhắc tới chuyện này, ông ta lập tức cúi đầu, hoảng sợ nói: “Hạ quan có thể có địa vị hôm nay, hoàn toàn dựa vào ơn đề bạt của đại nhân!”

“Ta nào có đề bạt ngươi?” Liễu Thanh Hà khẽ cười một cái: “Toàn là do bản thân ngươi hiểu chuyện mà thôi.”

Ông ta nói xong liền xoay người, cầm kéo cắt đi bấc nến dài trên ngọn nến, sườn mặt bao trùm trong ánh nến: “Nhiều năm trước ngươi nhìn thê nữ Diệp Tuyên thê lương quỳ dưới sảnh cầu ngươi viện thủ, trong lòng có suy nghĩ gì?”

Tôn Như Hải chỉ cảm thấy tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, ông ta rũ mắt, tay trong ống tay áo nắm chặt: “Hạ quan…”

Lời nói ra khàn khàn, ông ta lại hắng giọng mới tiếp tục nói: “Không sợ đại nhân chê cười, hạ quan khi đó chưa từng thấy qua việc đời, cho nên không thể xác nhận thân phận của bọn họ.”

“Vậy tại sao ngươi lại giao bọn họ cho đám hoạn quan Tư Lễ Giám?”

“Người quỳ dưới sảnh hạ quan không nhận ra, không biết lời trong miệng bà ta là thật hay giả, nhưng lệnh bài của Tư Lễ Giám hạ quan vẫn nhận ra.”

Liễu Thanh Hà thấy ông ta ngược lại thành thật, không khỏi mỉm cười nhẹ: “Vậy ngươi hiện giờ có từng hối hận?”

“Sao có thể hối hận?” Tôn Như Hải thần tình nhìn qua ngược lại chân thành vô cùng: “Hạ quan hiện giờ thẹn ngồi ở vị trí Đại Lý Tự Khanh, so với trước kia, đã là tốt hơn gấp mấy lần.”

“Đó cũng là thật.” Liễu Thanh Hà lúc này mới xoay người nhìn về phía ông ta, ông ta xua tay: “Đi đi, đừng quên lời ta nói.”

“Vâng.”

Tôn Như Hải xoay người rời đi, Liễu Thanh Hà nhìn chăm chú vào bóng lưng ông ta, trên mặt ý cười ẩn hiện: “Ngược lại không phải kẻ ngu.”

Tôn Như Hải đi ra khỏi cửa lớn Liễu phủ, xe ngựa trong phủ đã chờ ở bên ngoài, bước chân ông ta như thường.

Nhưng đợi sau khi ông ta lên xe ngựa, cái vẻ căng thẳng toàn thân kia bỗng nhiên tan biến, đưa tay sờ lưng đã là mồ hôi ướt đẫm áo.

Ông ta mạnh mẽ nhắm mắt lại, trước mắt phảng phất như còn in ánh mắt khiếp sợ lại phẫn hận của thê tử Diệp Tuyên là Chúc Trăn Trăn.

Đám hoạn quan kia nhờ ông ta âm thầm giúp đỡ tìm người, ông ta xác thực không biết thân phận Chúc Trăn Trăn, đợi đến khi biết được, thì đã quá muộn.

Sau đó nghe tin Chúc thị dắt con gái nhỏ đâm đầu chết dưới đao của Hoàn Nhan Tông, ông ta còn gì không hiểu?

Thế là những lòng trắc ẩn kia, hoàn toàn biến thành dục vọng leo lên cao.

Khai cung nào có mũi tên quay đầu?

Hồi lâu sau ông ta mới trầm trầm thở hắt ra một hơi, mở mắt ra trong bóng tối, ông ta nhếch khóe miệng, giọng nói cực thấp như đang tự an ủi mình: “Có một số người sinh ra đã là đá kê chân, thang thanh vân của người khác, có một số việc cũng là đại thế sở xu, ta chỉ là tùy ba trục lưu mà thôi.”

“Tùy ba trục lưu thì có tội gì?”

Dư âm biến mất trong bóng tối, không thành được danh khúc văng vẳng bên tai ba ngày, chỉ còn lại tội ác của kẻ âm u quanh quẩn ở thế gian…

Tần Cảnh Vân tuy rằng đến Thái Thân Vương phủ truyền lời, báo cho biết dự tính của Ngu Lan Xuyên, nhưng Dung Chiêu vẫn đi Ngu phủ một chuyến.

Trong lòng rốt cuộc không yên tâm về Quan thị.

Đêm qua nàng lại phát sốt, đến rạng sáng mới lui, cho nên sắc mặt hôm nay không được tốt lắm.

Lo lắng dùng dung mạo này gặp Quan thị, sẽ khiến bà ấy càng thêm hoảng loạn, Dung Chiêu bèn quét nhẹ chút son phấn lên gò má.

Lý Ngọc Đường nhìn Dung Chiêu trước mắt đang cố chống đỡ, trong mắt đều là vẻ không tán đồng: “Chuyện quan trọng đến đâu cũng phải dưỡng tốt thân thể, cớ sao lại gấp gáp ra cửa như vậy?”

Dung Chiêu cười một tiếng: “Ngọc Đường tỷ tỷ đừng lo lắng cho ta, ta mọi thứ đều ổn, không có chỗ nào khó chịu.”

“Vậy cũng phải tĩnh dưỡng!”

“Chuyến đi hôm nay xong rồi, ta sau này nhất định nghe lời tỷ, cả ngày tĩnh dưỡng được không?”

Lý Ngọc Đường nhìn khuôn mặt tươi cười của nàng, trong lòng dù có không tán đồng nữa cũng hết cách, nàng thở dài, rốt cuộc không nói thêm gì nữa.

Một lát sau một chiếc xe ngựa không bắt mắt đi ra từ cửa sau Thái Thân Vương phủ, lượn lờ ở phố xá sầm uất hồi lâu, mới chạy về phía Ngu phủ.

Quan thị hôm qua nghe tin Ngu Lan Xuyên bị thu giam, dưới cơn nóng vội liền ngã bệnh, đại phu mời mấy vị, đều nói là do cấp hỏa công tâm gây ra.

Ngu phủ vốn đã vắng vẻ, hiện giờ nhìn qua càng thêm quạnh quẽ.

Vì vậy hôm nay cửa phủ đột nhiên bị gõ vang, người gác cổng không khỏi có chút bất ngờ, sau lại nhìn thấy tiểu nương tử đứng bên ngoài khí chất thanh lãnh, không khỏi cung kính hỏi: “Ngài có việc gì?”

Sau khi biết được ý định của nàng, người gác cổng vội vàng mời người vào, lại sai nha hoàn đi viện của lão phu nhân thông báo.

Quan thị đang dựa vào gối mềm lấy nước mắt rửa mặt, nghe tin có người đến thăm, nhất thời cũng cực kỳ mờ mịt.

Dung Chiêu vừa vào cửa liền nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của bà, trong lòng không khỏi chua xót, nàng đi lại gần phúc thân thi lễ: “Thỉnh an phu nhân.”

Quan thị nhìn nàng, trong mắt thần tình nghi hoặc: “Ta đại khái là lớn tuổi rồi, lại không nhớ nổi đã gặp tiểu nương tử ở đâu.”

“Ta họ Dung, tên Chiêu, Chiêu trong chiêu tuyết.” Nàng đứng dậy: “Ta và Ngu đại nhân là bạn cũ.”

Quan thị vừa nghe lời này, lại cẩn thận nhìn dung mạo Dung Chiêu, trong lòng nổi lên vài phần suy đoán, nhưng lại không dám hỏi, chỉ nói: “Cô là nghe tin Hành Trực hôm qua bị thu giam, hôm nay mới đến thăm ta sao?”

“Phải, Ngu đại nhân đại nghĩa.”

Quan thị nghe vậy nước mắt lại rơi xuống, Dung Chiêu thấy thế tự nhiên là an ủi một hồi.

Phía sau có nha hoàn bưng ghế bành đến cho nàng ngồi, Dung Chiêu thu tay áo nghiêng người ngồi: “Phu nhân có muốn dùng chút nước trà không?”

“Sao dám làm phiền tiểu nương tử?” Quan thị lắc đầu: “Có điều ta hiện giờ cái gì cũng uống không trôi.”

“Vậy làm sao được? Ngu đại nhân trở về nếu nhìn thấy ngài tiều tụy đi, ngài ấy nhất định sẽ đau lòng.”

Quan thị vì lời này mà trong mắt dâng lên chút sức sống, bà nhìn về phía Dung Chiêu: “Hành Trực có thể bình an trở về không?”

“Nhất định là có thể.” Ngữ khí Dung Chiêu kiên định.

“Vì sao cô biết?”

Dung Chiêu nhìn thấy ánh mắt mong chờ của bà, lại đưa tay dém chăn cho bà: “Ông trời nhất định không nỡ phụ người đại nghĩa.”

Quan thị ngẩn ngơ rơi lệ, bà thở dài: “Nó phạm tội, đâu phải người đại nghĩa gì, tiểu nương tử quá khen rồi.”

“Không hề quá khen.” Dung Chiêu nhìn bà: “Thế gian nếu đều là quan như Ngu đại nhân, bá tánh sao còn gặp toàn bóng tối? Ngài ấy hành xử như vậy, là có nỗi khổ tâm và sự kiên trì của ngài ấy.”

Quan thị vốn xuất thân hương dã, không thể hiểu hết ý nghĩa toàn bộ lời nói này của nàng, nhưng nghe ra là lời hay.

Bà từ trong chăn thò tay ra, nắm chặt lấy tay Dung Chiêu: “Đa tạ cô có thể tin tưởng nó.”

Dung Chiêu nhìn bàn tay hơi khô héo trên mu bàn tay mình, mũi chua xót, nàng ra sức chớp đi ý muốn khóc: “Phu nhân hiện giờ nhất định phải dưỡng tốt thân thể.”

Nàng biết lời nói này quá nhẹ, chỉ có thể làm an ủi, cũng không thể khiến bà khoan khoái, bèn lại nhìn trái phải một chút, thấy nha hoàn hầu hạ đều đứng cực xa, hơi cúi người ghé vào tai Quan thị, thấp giọng nói: “Thái Thân Vương phủ Nhị điện hạ sai ta đến báo cho ngài biết, ngài ấy nhất định sẽ ra sức xoay xở cho Ngu đại nhân!”

Quan thị nghe vậy, tay siết chặt.

Lực đạo to lớn lập tức khiến mu bàn tay Dung Chiêu nổi lên vết đỏ, nhưng nàng không kêu đau, chỉ nghiêm túc nhìn Quan thị: “Phu nhân yên tâm.”

Quan thị lúc này mới buông tay, trong thần tình hàm chứa vài phần mong chờ: “Lời này là thật sao?”

“Đương nhiên không dám lừa gạt ngài.” Dung Chiêu lấy khăn tay từ trong ngực ra, lau nước mắt cho bà: “Đợi ngài dưỡng tốt thân thể, có thể sai người đến Thái Thân Vương phủ tìm ta, ta tìm cách đưa ngài vào trong ngục Đô Sát Viện thăm ngài ấy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!