30
Trong số hai điều tra viên, người nhìn lớn tuổi hơn xưng là Kawasaki. Ông ta có cặp lông mày nhạt, ánh mắt sắc lẹm và gương mặt lạnh lùng.
Lên tới phòng của Makoto, Kawasaki nhìn khắp phòng rồi lẩm bẩm: “Bừa bộn nhỉ?” Giọng ông ta trầm và có uy lực.
Bố Makoto không có nhà. Mẹ nó ra tiếp, định mời họ vào phòng khách nhưng họ bảo muốn nói chuyện trên phòng của Makoto.
Lý do Kawasaki đưa ra là “vì có chuyện không muốn nói trước mặt mẹ của Makoto.” Điều này khiến Makoto lo sẽ lại bị hỏi chuyện khó chịu.
“Cậu không đi học nhỉ? Nghe nói cũng không đi làm. Thế hằng ngày thì làm gì?” Kawasaki hỏi sau khi ngồi xuống cái ghế trước bàn học. Điều tra viên còn lại vẫn đứng, quan sát kỹ căn phòng. Makoto quyết định ngồi ở giường.
“Cũng không có gì… Cháu xem phim, chơi điện tử…” Makoto ấp úng. Nó ghét bị hỏi hằng ngày làm gì, kể cả người hỏi không phải điều tra viên. Nó đau đớn nhận ra là mình đang sống rất vật vờ.
Kawasaki nhếch một bên mép lên nói:
“Hừm. Còn trẻ vậy mà.”
Makoto cúi đầu. Nó cảm giác như lại bị chỉ trích là một kẻ vô tích sự, không đáng tồn tại.
“Cậu có gặp bạn bè gì không?”
Makoto im lặng lắc đầu.
“Tại sao? Có phải cậu không có bạn đâu? Hay chỉ có mỗi Tomozaki và Sugano là bạn thôi?” Kawasaki hỏi với giọng mỉa mai.
Vẫn cúi đầu, Makoto đáp:
“Tại bố mẹ cháu dặn không được ra ngoài nhiều, bạn bè cũng ngại không muốn liên lạc nữa…”
“Ngại? Tại sao lại ngại?”
“Thì là… giờ cháu như thế này, còn Atsuya thì bị như thế.”
“Nghĩa là không muốn dính tới phiền phức à?” Kawasaki nói như khẳng định. “Chà, ý thức về tình bạn của các cậu cũng chỉ đến thế mà thôi. Là bạn thật thì phải giúp nhau lúc khó khăn chứ, đằng này lại chạy hết. Vậy là cậu chỉ có toàn bạn giả dối.”
Trước câu nói khiêu khích của Kawasaki, Makoto ngẩng lên lườm ông ta. Nhưng ông ta không những không nao núng trước ánh mắt của Makoto mà còn nhìn đáp trả như muốn nói: “Muốn phàn nàn gì à?” Chẳng nói được gì, Makoto lại cúi mặt xuống.
“Cậu hoàn toàn không liên lạc gì với bạn bè à? Chẳng hạn như nói chuyện về Sugano?”
“Gần đây cháu chẳng nói chuyện với ai. Cũng không liên lạc…” Makoto đáp lí nhí.
“Hừm, cho tôi xem điện thoại của cậu được không?”
“Điện thoại?”
“Tôi chỉ xem thôi.” Kawasaki cười.
Makoto lấy chiếc điện thoại đang sạc pin ở cạnh giường và đưa cho Kawasaki.
Nhìn thấy ảnh nhân vật hoạt hình ở màn hình chờ, Kawasaki cười buồn rồi đưa điện thoại cho điều tra viên còn lại. Điều tra viên đó liền thao tác ngay.
“Làm gì vậy?” Makoto phản kháng.
“Chỉ xem lịch sử cuộc gọi đến và đi thôi.” Kawasaki đáp. “Không sao chứ?”
“Làm vậy là xâm hại quyền riêng tư.”
Kawasaki nở nụ cười giễu cợt rồi trợn mắt nhìn Makoto.
“Việc này cần thiết cho cuộc điều tra. Cậu biết chúng tôi đang điều tra gì mà. Nếu từ đầu các cậu không tấn công Nagamine Ema thì giờ đã không thành chuyện. Chẳng phải cậu đã hỗ trợ việc bắt cóc cô bé sao? Nên hợp tác với chúng tôi cũng là lẽ thường tình thôi mà?”
Makoto tránh ánh mắt của điều tra viên. Tay nó bám chặt vào mép giường.
Kiểm tra xong, điều tra viên kia đưa điện thoại cho Kawasaki và thì thầm gì đó. Mặt Kawasaki đanh lại.
“Hôm qua có một số điện thoại công cộng gọi đến. Ai gọi thế?”
Tim Makoto nhảy dựng lên. Mồ hôi lạnh rịn ra khắp người.
“Là… là từ… chiến hữu.”
“Chiến hữu? Là bạn hả? Nhưng cậu vừa bảo không liên lạc với ai mà? Mà thôi, cho tôi biết tên đi.”
Makoto không trả lời được. Nó định nói bừa một tên nhưng lại thôi. Họ điều tra sẽ biết ngay là nó nói dối. “Sao thế? Không nói được à? Ở tuổi cậu mà vẫn có người chưa có điện thoại di động à? Hay là do chưa trả tiền nên bị cắt?”
Trước loạt câu hỏi dồn dập, Makoto chỉ biết im lặng. Miệng nó khô khốc.
“Nào, trả lời đi.”
Điều tra viên kia giục nhưng Kawasaki ngăn lại.
“Có phải là Sugano Kaiji không?” Kawasaki hỏi bằng giọng nhẹ nhàng.
Makoto thấy vòng vo mãi cũng vô ích, không thể giấu hơn được nữa. Kaiji nói sẽ cho nó biết tay nếu kể cho người khác về cuộc gọi nhưng tình hình này thì chẳng còn cách nào.
Makoto khẽ gật đầu. Hình như điều tra viên kia vừa nín thở.
“Cậu ta gọi cho cậu vì việc gì?” Kawasaki hỏi.
“Là để biết tình hình ở đây… cháu nghĩ thế.”
“Cậu đã nói gì với cậu ta?”
“Thì là… cảnh sát phát hiện ra Kaiji rồi nên mau ra đầu thú đi…”
Makoto thuật lại những gì mà nó nhớ được. Kawasaki nghiêm mặt lắng nghe, điều tra viên kia thì ghi chép.
“Cậu ta không nói là đang ở đâu à?” Kawasaki hỏi.
Makoto lắc đầu.
“Cháu không hỏi.”
Kawasaki làm bộ suy nghĩ một chút rồi thì thầm gì đó với điều tra viên kia. Người kia gật đầu rồi rời khỏi phòng. “Vậy là cậu ta nói sẽ gọi lại. Sau khi bảo cậu tìm hiểu xem có bằng chứng nào chứng tỏ cậu ta là thủ phạm không.”
“Vâng.”
“Hừm.” Kawasaki khoanh tay, ngả người ra ghế. Trong tư thế ấy, ông ta nhìn chằm chằm vào Makoto. “Nghe nói Sugano đang ở Nagano đấy.”
“Hả?”
“Tỉnh Nagano. Chúng tôi phát hiện ra Sugano Kaiji đang lẩn trốn đâu đó trong tỉnh Nagano.”
“Tỉnh Nagano…”
“Thế nào? Nghe vậy, cậu có nhớ ra điều gì không? Gì cũng được. Địa danh Nagano đã bao giờ xuất hiện trong những lần cậu nói chuyện với hai tên đó chưa?”
Makoto suy nghĩ. Nó cố gắng nhớ lại những lần nói chuyện với Kaiji và Atsuya. Nhưng rốt cuộc, nó chỉ biết lắc đầu.
“Cháu không biết. Cháu chưa bao giờ đến Nagano cả.”
“Cậu thì tôi chẳng quan tâm, giờ tôi đang hỏi về Sugano cơ.”
“Cháu không biết.”
Kawasaki quay đi với vẻ mặt mệt mỏi, như thể muốn nói “đúng là đồ vô dụng.”
Điều tra viên kia quay lại, nhìn về phía Kawasaki và khẽ gật đầu.
“Nào, đi thôi.” Kawasaki đứng dậy, nhìn xuống Makoto.
“Hả. Đi… đi đâu cơ?”
“Còn đi đâu nữa. Tới đồn cảnh sát. Chúng tôi muốn cậu kể kỹ hơn về cuộc gọi của Sugano. Chúng tôi cũng sẽ mượn điện thoại của cậu một lúc.”
Tại phòng họp của trụ sở cảnh sát Nishiarai, Makoto phải chịu đựng buổi hỏi cung dai dẳng. Nhưng nó cũng chỉ biết lặp lại những gì đã nói với Kawasaki. Có vẻ như các điều tra viên muốn kiểm tra xem cuộc nói chuyện trên điện thoại có chứa manh mối nào về nơi ở của Kaiji không nhưng cho đến phút cuối, Makoto không đáp ứng được kỳ vọng của họ.
Mãi đến tối Makoto mới được thả về. Điện thoại cũng được trả lại. Nhưng khi đưa Makoto về bằng xe ô tô, Kawasaki đã nói thế này:
“Bắt đầu từ tối nay, chúng tôi sẽ theo dõi bên ngoài nhà cậu. Chúng tôi cũng chỉnh lại điện thoại của cậu một chút để khi nào có cuộc gọi đến thì chúng tôi cũng biết. Chúng tôi sẽ nghe cả nội dung cuộc gọi nên nếu cậu muốn giữ sự riêng tư thì hãy dùng điện thoại cố định ở nhà hoặc điện thoại công cộng. Nếu Sugano Kaiji gọi tới, cậu cần kéo dài cuộc nói chuyện nhiều nhất có thể. Cậu hiểu ý tôi chứ?”
“Nếu Kaiji không gọi nữa thì sao?”
“Cậu ta bảo sẽ gọi mà?”
“Vâng.”
“Nếu không gọi thì chỉ còn cách đợi tới khi cậu ta gọi thôi. Không sao, chúng tôi quen với việc chờ đợi rồi. Chúng tôi sẽ đợi tới khi nào bắt được Sugano Kaiji. Chắc sẽ còn lâu đấy nên cậu hợp tác nhé.” Nói rồi Kawasaki vỗ nhẹ vào vai Makoto.
Kawasaki cũng giải thích như vậy với bố mẹ của Makoto trước khi ra về. Tuy nhiên, Makoto không nghe thấy tiếng xe của Kawasaki rời đi. Có vẻ họ sẽ canh chừng ở đây thật.
Ông Taizo, trước mặt điều tra viên thì khúm núm nhưng Kawasaki vừa rời đi là bực bội ra mặt, gọi giật Makoto lại khi nó định đi lên tầng hai.
“Khoan đã.”
“Gì thế ạ?”
“Không có gì đâu. Ngồi xuống đây.” Ông Taizo chỉ vào ghế sofa.
Makoto ngồi phịch xuống ghế, quay mặt sang hướng khác. Nó không muốn nhìn mặt bố. Sau khi bị tra hỏi đến phát ngán ở đồn cảnh sát, giờ lại còn phải nghe giáo huấn nữa thì trầm cảm mất.
“Sao mày không kể với bố chuyện Sugano gọi điện hả?” Ông Taizo hỏi.
“Không… không có lý do gì đâu ạ.”
“Bố đã bảo có gì là mày phải nói ngay cơ mà.”
“Vì con không trao đổi chuyện gì quan trọng với Kaiji nên con nghĩ không cần phải nói với bố. Con còn chẳng biết là nó đang ở đâu.”
“Đó không phải là vấn đề.”
Nghe ông Taizo quát, đứng đằng sau, mẹ Makoto khẽ nhắc “Mình à.” Nhưng mặt ông Taizo vẫn đỏ phừng phừng.
“Mày nghĩ bố báo với cảnh sát việc xe ô tô nhà mình có thể đã được sử dụng cho một hành vi phạm tội là để làm gì không? Là vì bố không muốn mày bị coi là đồng phạm đấy. Ngay cả chuyện bắt cóc con bé, đã thống nhất là do mày nghĩ chỉ là trò đùa nên mới giúp thôi còn gì. Thế nên từ giờ phải hết sức hợp tác với cảnh sát. Làm họ mất thiện cảm thì sau này mệt đấy. Có thế mà cũng không hiểu hả?”
Makoto nhăn mặt. Nó không hiểu lắm điều bố vừa nói. Đúng là nó nên làm như vậy thật. Nhưng nó lại không muốn xin lỗi. Nó những muốn nói là “lúc nào bố cũng quát tháo, làm gì có lúc nào để nói chuyện.”
“Thôi được rồi. Thế mày bị cảnh sát hỏi những gì?”
“Về cuộc điện thoại với Kaiji.”
“Thì bố đang bảo mày kể lại cơ mà.”
Lại kể à? Makoto chán nản, nhưng tất nhiên không dám thể hiện ra mặt. Nó không muốn bị ăn mắng nữa.
Makoto kể cho bố câu chuyện mà nó đã lặp lại đến phát chán. Ông Taizo ngồi nghe, môi trề ra.
“Nếu chỉ có vậy thì bảo mày không biết có vẻ được đấy nhỉ? Có thể khăng khăng rằng mày chỉ tiếp tay lúc bắt cóc thôi, còn đoạn sau là không ngờ tới.”
“Nhưng nếu Kaiji bị bắt thì sao? Nó sẽ nói con cũng là đồng phạm. Biết đâu cảnh sát lại tin lời Kaiji.”
“Bố đã nói nhiều lần rồi, quan trọng là phải gây thiện cảm với điều tra viên. Anh có lòng thì tôi có dạ. Thế giới nào cũng vậy cả.
Makoto không hiểu ý nghĩa của câu thành ngữ nhưng có vẻ đó là một trong những kiểu sống thủ đoạn của người lớn.
“Chà, nhưng bố lo không biết Sugano sẽ nói thế nào. Để trả thù cho việc bị bắt, có thể nó sẽ khăng khăng rằng mày là đồng bọn.” Ông Taizo cắn môi. “Mày có biết hết những việc bọn nó đã làm không?”
“Không hết nhưng cũng một ít…”
“Cả việc bọn nó thường xuyên hãm hiếp con gái à?”
“Vâng.”
“Đồ ngu.” Ông Taizo quát. “Sao mày không sớm cắt đứt với loại bạn như thế?”
Giờ bố mới nói à? Makoto rủa thầm trong bụng.
“Nghe đây, nếu cảnh sát hỏi về những việc xấu bọn nó đã làm thì mày phải nói là không biết. Thỉnh thoảng mày cho bọn nó mượn xe nhưng không biết bọn nó dùng làm gì. Mày tưởng bọn nó chỉ làm mấy trò nghịch ngợm thôi chứ không biết bọn nó lại làm những chuyện kinh khủng như vậy. Hiểu chưa?”
“Con hiểu rồi.”
Makoto cấm cảu trả lời nhưng trong lòng nghĩ làm vậy thì cũng vô ích thôi. Nó nhớ lại lúc bị thẩm vấn ở đồn cảnh sát. Mặt điều tra viên nào trông cũng như nhìn thấu được tất cả.