Virtus's Reader
THANH GƯƠM DO DỰ

Chương 31: Mục 33

31

Oribe chuyển sang một phòng khác ở Sở cảnh sát Tokyo để bắt đầu lại công việc. Bên cạnh anh là ba thùng carton lớn. Tất cả đều là đồ tịch thu từ phòng của Sugano Kaiji. Trong thùng là album ảnh, vở, tạp chí, băng video, đĩa CD, đĩa trò chơi điện tử. Oribe đang cẩn thận kiểm tra tất cả những thứ đó. Biết đâu trong đống này lại có manh mối liên hệ giữa Sugano Kaiji và tỉnh Nagano.

Nhưng trên thực tế thì anh cũng đang cảm thấy hoài công như thể đang tìm kiếm một thứ không tồn tại. Có thể Sugano tới Nagano chỉ là do ngẫu hứng. Có lẽ không chịu nổi cảm giác vô ích đó nên đang làm cùng Oribe thì Kondo bỏ về nhà, lấy lý do là lâu rồi chưa về.

Sau khi xem qua hết các tạp chí truyện tranh, Oribe bắt đầu tự bóp vai. Anh không nghĩ trong đống truyện tranh này có manh mối nào nhưng lại không thể bỏ qua. Biết đâu tỉnh Nagano được dùng làm bối cảnh trong truyện mà Sugano yêu thích, khiến Sugano có động cơ đến Nagano.

Cảm giác có người đứng bên cạnh, Oribe ngẩng lên. Hisatsuka đang tháo cặp kính lão, chuẩn bị ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

“Cậu tìm được gì chưa?” Hisatsuka cầm một tờ tạp chí lên hỏi. Giọng điệu dường như không trông đợi một câu trả lời tốt đẹp.

“Chưa ạ…” Oribe xị mặt đáp.

“Thế à?” Hisatsuka gật đầu như muốn nói “Hẳn là vậy rồi.” Hisatsuka rút bao thuốc ra, đưa mắt nhìn một lượt xung quanh.

Oribe biết ý, lấy gạt tàn từ bàn khác sang.

“Hình như Mano cũng không thu thập được gì.” Hisatsuka nói.

“Vâng, có vẻ như Sugano Michiko không nói dối đâu.”

“Dù giấu chuyện thằng con lén rút tiền nhưng tới nước này rồi thì không cần phải im lặng về nơi nó đang trốn… à?” Hisatsuka phả khói thuốc lên trần nhà. “Vả lại, sao nó lại chạy đến Nagano nhỉ?”

Oribe không hiểu vì sao Hisatsuka lại tới đây. Thường ngày họ vẫn trao đổi do mối quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới nhưng hiếm khi Hisatsuka chủ động tới tìm Oribe khi anh có một mình thế này.

“Hình ảnh máy quay an ninh của ngân hàng thế nào ạ?” Thấy không khí có vẻ ngột ngạt, Oribe gợi chuyện.

“Đã kiểm tra. Cả hai lần đều là Sugano Kaiji. Thằng nhãi đó thản nhiên để lộ mặt. Không hiểu vì nó nghĩ là không có máy quay hay muốn thách thức có bị quay cũng không sợ.”

“Chắc Sugano vẫn ở Nagano sếp nhỉ?”

“Cái đó tôi không rõ nhưng giả sử có di chuyển thì chỉ cần tìm được nơi nó từng ở, sẽ lần được ra nơi hiện tại.” Oribe cảm giác như đang bị nhắc nhở “thế nên phải kiểm tra thật cẩn thận.”

“Giá mà được công bố cả chuyện của Sugano.” Oribe thử nói ra suy nghĩ của mình.

“Công bố kiểu như có khả năng Sugano đang trốn ở tỉnh Nagano à? Rồi kèm luôn cả ảnh?”

“Em biết là khó nhưng nghĩ không biết có cách nào để thu thập thông tin không. Sugano đâu thể sống một mình được. Chỉ cần công bố thì sẽ có ai đó trình báo.”

“Nagamine đang bị truy nã mà có thấy ai trình báo đâu. Ngày nào cũng có điện thoại gọi tới đến mức phát chán mà toàn là tin giả.”

“Em biết, nhưng mà…”

“Tôi biết cậu muốn nói gì nhưng cái gì không được là không được. Sugano cũng chỉ là nhân vật liên quan thôi, chưa kể còn là trẻ vị thành niên.”

“Vâng.” Oribe gật đầu.

“Cậu bao nhiêu tuổi nhỉ?” Đột nhiên Hisatsuka hỏi một câu bất ngờ.

“Em 28.”

“Ừm, nghĩa là hơn bọn nó những 10 tuổi à?” Hisatsuka tiếp tục rít thuốc. “Bọn nó” ở đây chắc là ám chỉ Tomozaki Atsuya và Sugano Kaiji.

“Chẳng hiểu được suy nghĩ của những đứa ở tuổi đó nhỉ?”

Nghe Oribe nói vậy, Hisatsuka cười rung cả vai. “Cậu trẻ nhất ở đây còn nói vậy thì những người như chúng tôi biết làm sao. Bó tay luôn à?”

“Nhưng khoảng cách 10 tuổi bây giờ là lớn lắm.”

“Chắc là vậy rồi. Nhưng cậu có thể cố gắng tưởng tượng giúp tôi được không? Nói cho tôi biết xem bọn chúng đang nghĩ gì.”

“Không được đâu. Em đâu biết được cảm xúc của bọn chúng.”

“Vậy hãy nhớ lại hồi cậu 18 tuổi rồi trả lời câu hỏi của tôi nhé. Được không?”

“Dạ, việc đó thì.” Oribe cười gượng gạo. Trong đầu anh hiện lên gương mặt của những người bạn hồi cấp ba.

Hisatsuka gẩy tàn thuốc xuống gạt tàn.

“Thực tế thì bọn nhóc hư hỏng nghĩ thế nào về luật Thiếu niên? Có phải bọn chúng nghĩ có làm chút việc xấu thì cũng không bị công khai danh tính, hiếm khi bị đi tù nên cứ tha hồ quậy phá đúng không?”

Oribe nhăn mặt, khoanh tay suy nghĩ.

“Xung quanh em có nhiều đứa hư hỏng nhưng hình như không có đứa nào nói ra suy nghĩ như vậy. Em không nghĩ bọn nó lại cân nhắc đến thế khi hành động đâu. Tuy nhiên, đúng là bọn nó biết về luật Thiếu niên, dù chỉ lơ mơ. Kiểu như ở mức biết là khi có chuyện thì luật đó sẽ bảo vệ mình.”

“Còn bọn Tomozaki thì sao? Có phải cái suy nghĩ ấu trĩ rằng trẻ vị thành niên sẽ được chiếu cố đã khiến bọn chúng hành động ngu ngốc như vậy không?”

“Cũng không hoàn toàn là không có khả năng đó.” Hisatsuka gật đầu, dụi điếu thuốc. Dù lửa đã tắt nhưng Hisatsuka vẫn gí mẩu thuốc xuống như muốn trút cơn giận.

“Về vấn đề này, chẳng phải đội trưởng rõ hơn em sao?”

Hisatsuka rướn một bên lông mày lên trước câu nói của Oribe.

“Ý cậu là sao?”

“Em nghe nói trước đây anh phụ trách một vụ giết người có liên quan đến trẻ vị thành niên. Trên thi thể nạn nhân có vết bỏng do bật lửa…”

“Vụ đó à?” Hisatsuka nhăn mặt. “Cậu nghe Mano kể à?”

“Vâng.”

“Chà, vụ đó kinh khủng lắm.” Hisatsuka đưa điếu thuốc thứ hai lên miệng. “Bọn nhãi ranh đó đã giết bạn của mình chỉ vì một lý do lãng xẹt. Thậm chí sau khi bị bắt, bọn chúng vẫn không nhận thức được tính nghiêm trọng của việc đã làm. Bằng chứng là không đứa nào có ý định xin lỗi gia đình đình nạn nhân.”

“Theo anh Mano kể thì các hung thủ đã khóc cho bản thân.”

“Bọn chúng khóc vì không thích bị cảnh sát bắt. Một vị phụ huynh còn đến an ủi thằng con trai ngu ngốc của mình là không sao đâu con, con sẽ được thả ngay thôi nữa.”

“Nghe nói đội trưởng đã liên lạc với gia đình nạn nhân ạ?”

Nghe Oribe nói, Hisatsuka trề môi dưới ra vẻ ngượng nghịu.

“Xuất phát từ lý do đạo đức thôi. Tôi cũng chỉ tình cờ phụ trách công việc đó. Tức là có nhiệm vụ thu thập thông tin từ gia đình nạn nhân.”

“Vậy ạ?”

“Nhưng do gặp họ nhiều lần nên tôi cũng hiểu được phần nào tâm trạng của họ. Tôi cũng từng có đứa con tầm tuổi ấy.”

Oribe nhớ ra Hisatsuka có cậu con trai mất vì tai nạn.

“Có lần, bố nạn nhân hỏi tôi về ngày di lý hung thủ.” Hisatsuka vừa nói vừa sờ cái cằm lún phún râu. “Khi tôi hỏi ông cần biết để làm gì thì ông ta bảo có điều cần nói với các hung thủ nên muốn có mặt vào lúc di lý. Tôi đoán ra ngay. Tôi bảo ông ta hãy từ bỏ ý định.”

“Nghĩa là ông ta định trả thù ạ?” Oribe hỏi.

“Chắc vậy. Nhưng tôi không rõ ông ta thực sự suy nghĩ tới đâu. Có điều, khi tôi nói thế, ông ta thay đổi ngay thái độ. Ông ta bảo chẳng phải công việc của các anh là trừng trị hung thủ sao. Nếu các anh không trừng trị lũ nhãi ranh ngu ngốc đó thì chúng tôi buộc phải làm thôi.”

“Rồi đội trưởng trả lời sao?”

“Tôi chẳng nói được gì.” Hisatsuka nhìn thẳng vào mắt Oribe. “Còn nói gì được nữa. Nếu là cậu thì cậu trả lời sao?”

Oribe tránh ánh mắt của Hisatsuka. Anh nhớ tới gương mặt của Nagamine Shigeki và Ayumura.

“Oribe này, cậu thấy không phục đúng không?” Hisatsuka hỏi.

“Dạ?”

“Vụ án lần này ấy. Việc của cậu là tìm ra Sugano. Tìm được thì sẽ điều tra xem Sugano có liên quan thế nào tới cái chết của Nagamine Ema. Tuy nhiên, làm vậy thì sẽ cướp đi cơ hội trả thù của Nagamine Shigeki. Sẽ chôn vùi mối thù dang dở của người cha có con gái bị giết. Cậu băn khoăn về điều đó đúng không? Bây giờ chỉ có tôi và cậu ở đây. Cậu cứ nói thật đi. Dù cậu nói gì thì tôi cũng không đánh giá đâu.” Hisatsuka nhoẻn miệng cười nhưng nghiêm mặt lại ngay. “Thế nào?”

Oribe khẽ đằng hắng rồi duỗi thẳng lưng. Anh nuốt nước bọt trước khi nói.

“Thật lòng thì em mong anh Nagamine… à Nagamine sẽ tìm thấy Sugano trước chúng ta. Hơn thế nữa, em mong anh ta sẽ nghĩ lại về việc trả thù…”

“Này, đợi đã.” Hisatsuka chìa tay ra. “Cậu nói thật đấy chứ? Đừng có nói dối.”

“À…”

“Có thật là cậu muốn anh ta nghĩ lại về việc trả thù không?”

“À không.” Oribe cúi xuống rồi lại ngẩng lên. “Vâng, suy nghĩ thật của em là mong Nagamine thực hiện được việc trả thù.”

“Ừ, thế là tốt.” Hisatsuka thu cằm lại. “Cậu cảm thấy như vậy cũng là lẽ thường tình. Không cần phải thấy tội lỗi đâu. Chúng ta không phải những nhà đạo đức, cũng chẳng phải mục sư. Chúng ta chỉ là các điều tra viên thôi. Nên không cần phải suy nghĩ xem công lý là gì. Không cần tranh luận về vấn đề này. Ít nhất chừng nào còn là điều tra viên.”

Oribe cảm giác như Hisatsuka muốn nhấn mạnh câu “chừng nào còn là điều tra viên.”

“Trước mắt, việc của cậu là tìm ra được nơi ở của Sugano từ đống rác rưởi này. Chỉ tập trung vào việc đó thôi, không cần nghĩ gì khác.”

“Em cũng mong vậy.”

“Cậu hiểu được là tốt.” Hisatsuka dụi điếu thuốc thứ hai. Cách dụi lần này nhẹ nhàng hơn.

Một điều tra viên khác tới tìm Hisatsuka. Đội trưởng đánh mắt gật đầu với Oribe rồi đứng dậy.

Makoto nhớ ra chuyện đó khi đang lơ đãng nhìn vào màn hình TV. Nó bật TV vì muốn xem chương trình đêm khuya có sự xuất hiện của một diễn viên hài nhưng buổi tường thuật trực tiếp bóng chày kéo dài nên giờ vẫn đang chiếu bản tin.

Nó xem bản tin vì nghĩ sẽ biết thêm tin tức về Nagamine Shigeki hay Kaiji nhưng không có tin mới. Phần tin tức đặc biệt có phát phóng sự về các khách sạn và nhà nghỉ truyền thống không thể trụ vững trước đợt suy thoái kinh tế.

Trong lúc xem phóng sự đó, bất giác Makoto nhớ tới một chuyện.

“Có một nhà nghỉ đã đóng cửa, bọn tao đã dẫn gái đến đó.” Makoto nhớ lại gương mặt vừa nói vừa cười nhăn nhở của Kaiji.

Phải rồi, đúng là Kaiji đã nhắc tới từ “nhà nghỉ”…

Chuyện xảy ra khoảng ba tháng trước. Như thường lệ, Atsuya bảo Makoto cho mượn xe. Mục đích đương nhiên là để đi tán gái. Lần đó, Makoto không đi cùng.

Lúc lấy lại xe, Makoto hỏi thử bọn nó đã đi đâu. Và Kaiji đã trả lời thế này.

“Mày nghĩ chúng tao đi đâu? Shinshu đấy.”

“Shinshu?”

“Con bé mà Atsuya dụ được nói là muốn đi chơi xa. Thế là bọn tao chạy ra cao tốc Kan-etsu, rồi cứ thế vào cao tốc Joshin-etsu. Đấy là ở đoạn nào nhỉ? Chỉ biết là Shinshu thôi. Tới một chỗ, bọn tao ra khỏi cao tốc để rẽ vào một con đường núi. Thấy thế, con bé kia làm ầm lên. Bọn tao phải dùng dao đe dọa vì nó mất trật tự quá.”

Hình như hai thằng lái lòng vòng trên đường núi để tìm chỗ thực hiện trò hãm hiếp. Cuối cùng bọn nó cũng tìm được một nơi lý tưởng, đáp ứng được mục đích. Chính là một nhà nghỉ đã đóng cửa.

“Bọn tao đập vỡ kính cửa sổ để vào trong. Chỗ đó chắc mới bị đóng cửa thôi. Bên trong chẳng bị hư hỏng gì, giường vẫn dùng được. Tao nói với thằng Atsuya là khi cần sẽ dùng chỗ này làm nơi ẩn náu.”

Lúc đó, Makoto không lưu tâm lắm. Nó đã quen với những trò mọi rợ của hai thằng, cho nên có nghe những việc bất thường thì cũng không thấy ấn tượng.

Nhưng giờ đây, câu chuyện khi đó khiến Makoto chột dạ.

Vậy là đúng rồi. Kaiji đã tới nhà nghỉ đó. Nó đang trốn ở đấy…

Makoto không biết rõ địa điểm. Bọn nó không nói cụ thể. Nhưng chắc chắn là ở tỉnh Nagano.

Một nhà nghỉ mới đóng cửa ở tỉnh Nagano… Chẳng phải như vậy là đủ sao. Biết được tới đó thì chỉ cần tìm hiểu thêm một chút là sẽ lần ra được nơi Kaiji ở.

Có nên nói với các điều tra viên đang ở bên ngoài không nhỉ? Makoto hơi lưỡng lự. Nó nhớ lại đoạn trao đổi với bố.

Nó phải giả vờ như không biết những chuyện mà Atsuya và Kaiji từng làm. Cả chuyện hai thằng đó hãm hiếp con gái tại một nhà nghỉ bỏ hoang hay chuyện nó cho bọn chúng mượn xe ô tô để làm việc đó.

Nhưng liệu không báo cho ai biết thì có ổn không? Phải báo cho ai biết chứ.

Makoto nhìn chằm chằm vào điện thoại di động của mình rồi sực nhớ là nó không thể dùng điện thoại này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!