Virtus's Reader
THANH GƯƠM DO DỰ

Chương 36: Mục 38

36

Tomozaki Atsuya trói chặt hai tay cô gái ra sau. Miệng cô đang bị bịt bằng khăn. Mắt cũng bị che lại. Mặc dầu vậy, có thể thấy cô đang nhăn nhó khổ sở.

Sugano Kaiji dùng sức để banh hai chân cô gái ra. Nó dùng dây buộc cổ chân cô gái vào thành giường trong tư thế ấy. Cả Tomozaki lẫn Sugano đều đang cười. Bọn chúng vừa như đứa trẻ có được món đồ chơi thú vị, lại vừa như con thú hoang có con mồi trước mặt.

Hình như máy quay được cố định trên chạc ba chân. Thế nên thi thoảng ba người lại bị chệch khỏi khung hình. Nhưng chắc Tomozaki và Sugano biết rõ góc máy nên mặc dù cô gái vùng vẫy phản kháng, tất cả vẫn lọt hết vào khung hình.

Liên tục phải xem những hình ảnh kinh khủng đó, Oribe thấy khó chịu. Anh cầm điều khiển và bấm nút tạm dừng. Anh đặt ngón tay lên hai mắt và xoay cổ.

Anh đang ở trong phòng họp tại trụ sở cảnh sát Nishiarai. Bởi anh chẳng thu thập được manh mối nào về nơi ẩn náu của Sugano Kaiji từ đống đồ đạc của nó. Thế là anh nghĩ đến số băng và ảnh ghi lại các cảnh hãm hiếp tịch thu từ phòng trọ của Tomozaki Atsuya. Biết đâu lại có gợi ý nào trong đó.

Tuy nhiên, công việc này đau đớn hơn anh tưởng. Trước đây anh đã xem vài lần và hầu hết đều tua nhanh để xem. Vì lúc đó chỉ cần xác nhận hành vi phạm tội của Tomozaki và Sugano. Nhưng lần này thì khác. Anh phải xem kỹ từng cảnh để kiểm tra xem có manh mối nào không. Việc này không những gây đau mắt mà còn tổn hại thần kinh.

Mong sao nó bỏ cuộc và ngoan ngoãn ra đầu thú, Oribe nghĩ thầm. Tất nhiên là anh đang nghĩ đến Sugano. Bản tin hôm qua đã đưa tin tìm thấy nhà nghỉ mà Nagamine Shigeki từng lưu trú ở tỉnh Nagano. Báo buổi chiều cũng đăng. Sugano Kaiji chắc chắn để mắt tới tin tức về vụ án nên đương nhiên sẽ biết. Nói cách khác, nó cũng biết việc mình đang lẩn trốn tại tỉnh Nagano đã bị lộ, nếu biết suy nghĩ nó sẽ nhận ra khó có thể tiếp tục chạy trốn được nữa. Cảnh sát không hạn chế đưa tin tìm thấy nhà nghỉ mà Nagamine Shigeki lưu trú cũng vì các sếp cho rằng làm vậy thì khả năng Sugano ra đầu thú sẽ cao hơn.

Tuy nhiên, một ngày đã trôi qua nhưng vẫn chưa thấy Sugano xuất hiện ở bất kỳ đồn cảnh sát nào. Có vẻ như nó vẫn muốn tiếp tục chạy trốn.

“Cậu nhìn nhận chủ quan quá.” Mano đã nói như vậy. “Chắc chắn là từ trước tới giờ nó luôn trốn tránh chuyện phiền phức hoặc chuyện nó không thích. Nó nghĩ cứ làm bộ tỉnh bơ không biết thì chuyện gì cũng sẽ qua. Vì không biết được mức độ nghiêm trọng của việc mình làm nên nó không nghĩ cảnh sát đang sôi sục đi tìm nó đâu. Nó cho rằng cứ trốn một thời gian thì rồi mọi thứ sẽ phai nhạt dần.”

“Nhưng một người đã chết. Nó không hiểu được sự nghiêm trọng của việc này sao?”

Mano nhếch mép trước câu hỏi của Oribe.

“Cách đây không lâu có một vụ thế này. Hung thủ theo như tôi nhớ thì tầm 18 tuổi, bị bạn gái sống chung trách cứ về việc ngoại tình nên đã nổi điên, bóp cổ bạn gái. Cậu biết sau đó tên này làm gì không? Nó hẹn với cô bồ kia tới khách sạn và ở lại những hai đêm. Vì sao ư? Vì ở nhà có xác chết. Nếu về nhà thì sẽ phải làm gì đó với cái xác. Mà nó không thích nên nó đến khách sạn thôi. Nó nghĩ chỉ cần không về thì có thể tránh được thực tế là trong nhà có một cái xác.”

Không thể tin nổi, Oribe nghĩ thầm.

“Có cố lý giải tâm lý của bọn trẻ ranh đó cũng vô ích thôi. Bọn chúng không có cái đầu để xem xét hành vi của mình gây ảnh hưởng thế nào đến xung quanh hay người khác nghĩ gì đâu. Bọn chúng chỉ quan trọng bản thân muốn làm gì bây giờ. Các sếp dự đoán sai rồi. Sugano sẽ không vì chuyện này mà ra đầu thú. Lý do chỉ có một. Là vì nó không muốn bị bắt. Nó không thích bị bắt rồi để bị mọi người trách móc.”

Có vẻ Mano đang phản ứng hơi thái quá. Nhưng Oribe hiểu được cảm giác đó. Chắc vì anh ấy đã đọc tờ tuần san hôm trước. Đến cả những người đã biết sự việc như Oribe còn cảm thấy phẫn nộ trước hành động của Sugano và Tomozaki được miêu tả trên tờ Tuần san Eyes. Đồng thời, mọi người cũng cảm thấy bứt rứt vì không thể nói ra suy nghĩ thật giống như phóng viên kia.

Xoay cổ xong, Oribe vừa với tay lấy điều khiển để tiếp tục công việc ám ảnh kia thì nghe sau lưng có tiếng mở cửa. Anh quay lại thì thấy Kajiwara của Phòng cảnh sát Nishiarai đang bước vào.

“Tôi có làm phiền cậu không?” Kajiwara hỏi.

“Không sao đâu.” Oribe đặt điều khiển xuống bàn. “Có chuyện gì ạ?”

“À không, nếu được thì cậu chuyển sang TV đi.”

“TV?”

“Đang có chương trình hay lắm. Liên quan tới vụ án lần này.”

“Chương trình tin tức ạ?”

“Không, hơi khác một chút.”

“Vâng. Kênh nào ạ?” Oribe chuyển màn hình từ chế độ xem video sang TV.

Kajiwara tiến lại, cầm điều khiển để chuyển kênh. Màn hình hiện ra cảnh ba người đàn ông đang ngồi quanh một chiếc bàn. Người ngồi giữa là phát thanh viên có vẻ như đóng vai người dẫn chương trình. Hai người còn lại thì Oribe không biết.

“Tóm lại chúng tôi có niềm tin để làm như thế. Mục đích của chúng tôi không phải là kích thích trí tò mò của độc giả giống như anh nói. Tôi muốn khẳng định rõ điều này.” Người đàn ông ngồi bên trái nói bằng giọng hùng hồn. Ông ta ước chừng 45 tuổi, gương mặt rám nắng.

“Ông ta là tổng biên tập tờ Tuần san Eyes.” Ngồi bên cạnh, Kajiwara nói. "Người bên phải là luật sư.”

“Luật sư?”

Oribe vừa hỏi thì máy quay chuyển sang người đàn ông này. Bên dưới hiện dòng chữ Luật sư Iwata Tadahiro thuộc Hội nghiên cứu cải tạo thanh thiếu niên. Luật sư Iwata là người đàn ông thấp bé, tuổi ngoài ngũ tuần. Ông ta đeo cặp kính gọng vàng.

Iwata bắt đầu phát biểu:

“Anh nói là niềm tin nhưng rốt cuộc tôi chỉ thấy bài báo được viết bằng sự tức giận. Thử hỏi, viết một bài báo như vậy thì có ý nghĩa gì? Chẳng phải chỉ để nói cho công chúng biết là có những đứa trẻ như thế này, chúng rất kinh khủng vì đã làm việc xấu sao?”

“Ý anh là viết như vậy không có ý nghĩa à? Tôi cho rằng, công việc của chúng tôi là truyền tải sự thật. Để những người không biết sự thật phán xét mới là sai lầm đấy.” Tay tổng biên tập phản bác.

“Anh muốn họ phán xét cái gì cơ? Đứa trẻ đó có vấn đề là sự thật hiển nhiên rồi, vì nó đã làm việc xấu. Đâu cần mất công hỏi chúng làm gì. Độc giả nghĩ gì khi đọc bài báo đó à? Họ chỉ cảm thấy bọn này kinh khủng quá, nếu xung quanh mình có những đứa như thế thì thật rắc rối. Tôi hiểu công việc của các anh là cho độc giả biết sự thật. Nhưng có cần phải viết đến mức ấy không. Các anh đã ẩn tên đi nhưng theo những gì tôi thu thập được thì với cách viết đó hoàn toàn có thể xác định được nhân vật.”

Nghe đoạn đối thoại, Oribe bắt đầu hiểu ra nội dung chương trình. Có vẻ như luật sư Iwata đang phản đối bài báo đăng trên tờ Tuần san Eyes. Người đang hứng chỉ trích là người phụ trách biên tập của tờ tạp chí.

“Chúng tôi cũng đã tính tới chuyện đăng tên thật.” Nét mặt tay tổng biên tập lộ rõ vẻ thù địch. “Sở dĩ chúng tôi không làm việc đó vì cho rằng sẽ gây ảnh hưởng tới cuộc điều tra của cảnh sát khi thủ phạm vẫn đang bỏ trốn. Thậm chí chúng tôi còn nghĩ lẽ ra phải nêu tên thật mới đúng.”

Tay luật sư lắc đầu, bộ mặt tỏ rõ vẻ không hiểu. “Thế nên tôi mới nói là không hiểu được vì sao các anh cần phải làm như thế.”

“Ngược lại, chính chúng tôi lại muốn hỏi tại sao không được làm thế. Nếu không muốn bị nêu tên thì ngay từ đầu đừng làm việc xấu nữa. Vì bọn chúng biết nếu là trẻ vị thành niên sẽ không bao giờ bị nêu tên nên mới nhởn nhơ như thế đó. Vì vậy, cần phải dạy cho hung thủ biết công chúng không hiền như thế đâu.”

“Vậy bài báo đó là một hình thức trừng phạt à?”

“Chắc cũng có cả ý nghĩa đó nữa.”

“Không phải chắc mà nghe anh nói từ nãy tới giờ thì rõ ràng mục đích của bài báo là như thế. Cách nghĩ này thực sự rất ngạo mạn và nguy hiểm.” Thấy tay tổng biên tập toan nói gì đó, tay luật sư bèn chặn lại và nói tiếp. “Việc xét xử hành vi của những đứa trẻ đó cần phải thực hiện ở một nơi đàng hoàng. Truyền thông không được phép dẫn dắt công chúng. Chúng sẽ phải chịu sự trừng phạt của xã hội theo một hình thức nào đó. Khi đó, người lớn như chúng ta cần tìm cách giúp chúng cải tạo và hướng chúng đi theo con đường đúng đắn. Nếu chỉ khuếch trương phần trừng phạt của xã hội thì sẽ khiến việc cải tạo chúng trở nên khó khăn hơn. Tại sao các anh lại không hiểu điều đó chứ?”

“Chúng tôi đang nói rằng phần xét xử còn thiếu sót. Với luật Thiếu niên hiện hành, tôi thấy không thể xét xử đúng với hoàn cảnh hiện tại được.”

“Anh đang hiểu nhầm rồi. Luật Thiếu niên không phải để xét xử trẻ em. Luật này là để giúp đỡ những đứa trẻ đã lầm đường lạc lối và hướng dẫn chúng đi theo con đường đúng đắn.”

“Vậy còn nạn nhân thì sao? Họ có thể trút nỗi đau mà họ phải gánh chịu vào đâu đây? Liệu có đúng không khi chỉ toàn nghĩ tới việc cứu giúp kẻ phạm tội?”

“Đó lại là vấn đề khác.”

“Khác ở chỗ nào? Chúng tôi đang đứng trên quan điểm của người bị hại để nói đấy.”

“Cho tôi xin phép.” Người dẫn chương trình chặn lời tay luật sư đang chuẩn bị phản bác lại tay tổng biên tập.

“Do ‘quan điểm của người bị hại’ vừa được nhắc đến nên tôi muốn được hỏi ý kiến của phía người bị hại. Có được không ạ? Vâng, xin mời máy quay hướng tới anh A mà chúng tôi đã giới thiệu ban nãy.”

Máy quay chuyển cảnh. Hiện lên trên màn hình là một người đàn ông mặc vest, đang ngồi. Tuy nhiên, từ phần ngực trở lên nhìn không rõ do có lớp kính mờ.

“Tôi xin nhắc lại, con gái của anh A bị những thiếu niên là hung thủ trong vụ án lần này tấn công. Vì quá đau đớn, cô bé đã tự tử. Trong bài báo đăng trên tờ Tuần san Eyes vừa rồi, anh cũng đã chia sẻ trên quan điểm là thân nhân người bị hại.”

Oribe hốt hoảng quay sang nhìn Kajiwara. Kajiwara khẽ nhếch môi rồi gật đầu.

“Thế nên tôi mới bảo cậu xem.” Kajiwara nói. “Chính là ông hôm nọ đấy. Người đến đây xem băng video rồi khóc lóc ầm ĩ. Ông ấy tên là Ayumura nhỉ?”

“Ra là thế.” Oribe nhìn lại màn hình TV. Oribe đã tận mắt chứng kiến Ayumura đau khổ thế nào, anh cũng đọc cả tờ tuần san nhưng vẫn quan tâm xem Ayumura sẽ nói gì.

“Anh A à.” Người dẫn chương trình gọi. “Anh vừa nghe đoạn trao đổi của hai khách mời rồi nhỉ?”

“Vâng.” Ayumura đáp. Hình như anh ta nói qua máy chỉnh giọng nên tiếng bị the thé.

“Anh có điều gì muốn nói không?”

“Vâng, tôi muốn nói với vị luật sư kia…”

“Xin mời anh.” Người dẫn chương trình giục.

Ngồi sau lớp kính, Ayumura hít vào để lấy hơi.

“Theo những gì tôi nghe từ nãy thì có vẻ như anh toàn nói tới việc giúp những thiếu niên phạm tội. Vậy còn tội mà chúng đã gây ra thì sao? Chúng không phải bồi thường cho những người là nạn nhân của chúng à?”

“Không, phải bồi thường chứ.” Máy quay hướng về phía tay luật sư. “Để làm vậy thì trước hết phải cải tạo chúng đã. Vì nếu tâm hồn vẫn còn méo mó thì không thể bồi thường được. Phải bắt đầu từ việc làm cho chúng hiểu được tính chất nghiêm trọng của việc chúng đã làm, bắt chúng tự nhận thức rằng mình đã làm một việc rất xấu.”

“Làm… làm thế nào để bắt chúng bồi thường đây?”

“Tôi nói rồi, trước hết phải biến chúng thành người biết đi đúng hướng. Nói cách khác, chúng tôi thấy đó mới là sự bồi thường lớn nhất. Lấy tội ác làm bàn đạp để đưa chúng trở thành con người chân chính. Điều đó với xã hội là…”

“Thật nực cười.” Giọng Ayumura đanh lại. “Vô cùng nực cười. Tại sao một việc như thế lại là sự bồi thường chứ? Loại người như thế có cải tạo được hay không thì chúng tôi cũng chẳng thấy vui hay biết ơn đâu. Người chết không sống lại được. Tại sao con gái tôi lại bị biến thành bàn đạp cho những tên rác rưởi như thế? Thật quá nực cười. Thật sai lầm. Tại sao anh chỉ đứng về phía chúng nó vậy? Có phải chúng nó là con nhà giàu không?”

“Anh A à, xin anh đừng quá kích động!” Người dẫn chương trình xoa dịu. “Luật sư Iwata tham gia cuộc tranh luận lần này với tư cách là người đã có nhiều năm nghiên cứu về việc cải tạo thiếu niên phạm pháp. Và sau đây sẽ là ít phút dành cho quảng cáo.”

Máy quay hướng về Ayumura phía sau lớp kính mờ, sau đó chuyển sang quảng cáo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!