37
“Đúng là ông hôm trước nhỉ? Không thể nhầm được. Cách nói của ông ta khi bị kích động giống hệt hôm trước.” Kajiwara nói rồi đứng dậy.
“Anh không xem nữa à?” Oribe hỏi.
“Với tôi thế là đủ rồi. Tôi chỉ muốn nghe ông ta nói gì thôi. Tôi cũng muốn báo cho cậu biết nữa.”
“Vậy em cũng không xem nữa.” Oribe nói và chuyển TV sang chế độ xem video.
“Ông Ayumura… đúng không nhỉ, không hiểu sao ông ta lại muốn lên TV.” Oribe nghiêng đầu thắc mắc.
“Chắc bị người bên đài truyền hình lôi lên thôi. Họ muốn có tiếng nói của nạn nhân mà.” Kajiwara nói. “Ông ta không nhận ra mình chỉ trở thành kẻ bị cười nhạo.”
“Chắc ông ta muốn bày tỏ sự tức giận đối với luật Thiếu niên…”
“Dù việc đó là vô ích.” Kajiwara nở nụ cười thương cảm rồi đi ra cửa. “Xin lỗi đã làm phiền cậu.”
“Không, em được thay đổi tâm trạng mà.” Oribe nói, dù thực tế là tâm trạng anh nặng nề hơn.
Kajiwara đi rồi nhưng Oribe không thể bắt tay vào việc ngay được. Giọng nói đã bị làm méo tiếng của Ayumura vẫn văng vẳng bên tai anh.
Một lần nữa, anh lại thấy mình và đồng nghiệp chẳng làm được gì.
Hôm qua, lâu lắm rồi Oribe mới gặp cô gái mà anh đang hẹn hò. Cô 27 tuổi, đang làm thêm tại một văn phòng luật. Kể từ khi vụ án xảy ra, họ ít có cơ hội gặp nhau nhưng thi thoảng cô vẫn đến gặp khi anh ra ngoài ăn.
Cả hai tận hưởng buổi hẹn hò ngắn ngủi tại một quán ăn đêm gia đình. Thường thì họ không bao giờ nhắc đến công việc. Nhưng tối qua, Nagamine Shigeki đã trở thành chủ đề của câu chuyện. Vì TV nhiều lần đưa tin về việc đã tìm thấy nhà nghỉ mà Nagamine trọ lại.
“Hôm nay, mọi người trong văn phòng em nói chuyện không biết anh ta sẽ phải thụ án bao lâu.” Cô nói, bàn tay cầm dĩa ngừng lại. “Anh ta” ở đây đương nhiên là chỉ Nagamine.
“Họ bảo bao lâu?” Oribe hỏi. Anh tò mò muốn biết.
“Mỗi người một ý nhưng nếu anh ta bị bắt bây giờ thì hình như sẽ không phải thụ án lâu đâu. Nếu đầu thú thì thời gian còn ngắn hơn. Khi xét xử thậm chí có thể còn được hưởng án treo. Vì không biết rõ tình hình nên họ không nói được cụ thể nhưng với vụ giết Tomozaki Atsuya thì ít có khả năng đó là một vụ giết người có kế hoạch mà?”
“Ừ, báo chí đang đưa tin như vậy.”
“Thực tế thì khác ạ?”
“Không, ý là anh không thể nói được.” Oribe gượng cười. “Em hiểu mà.”
Cô gật đầu. Cô hiểu anh không thể tiết lộ bí mật điều tra ngay cả với người thân.
“Các luật sư đều cho rằng việc Nagamine Shigeki giết Tomozaki Atsuya chỉ là hành động bột phát. Hung khí là thứ có sẵn ở hiện trường, vả lại, vì anh ta đã xem đoạn băng nên nếu hung thủ xuất hiện thì anh ta nổi điên cũng là điều dễ hiểu. Việc băm vằm thi thể dù rất tàn bạo nhưng có thể nhìn nhận theo cách là làm khi không còn tỉnh táo, cũng là bằng chứng cho thấy anh ta giận dữ thế nào khi bị cướp mất con gái. Anh ta lại không có ý định che giấu vụ việc nên hoàn toàn có thể thông cảm được.”
“Giờ công chúng cũng đang thông cảm với anh ta đấy.” Bản thân anh cũng vậy. Tuy không thể nói ra.
“Nhưng các luật sư cũng nói nếu anh ta thực hiện thêm được một vụ trả thù nữa thì chuyện sẽ khác.”
“Vì là giết người có kế hoạch.”
“Cho dù có thể thông cảm với động cơ nhưng khi có đủ thời gian để suy nghĩ bằng lý trí mà anh ta vẫn hành động như vậy thì xét theo quan điểm an ninh của một nhà nước pháp quyền sẽ không có bản án nhẹ nhàng đâu. Nếu giảm án nhẹ quá thì sẽ thành dung túng cho việc trả thù của cá nhân.”
Oribe hiểu điều cô vừa nói, hay nói cách khác là suy nghĩ của những chuyên gia luật. Hành động của Nagamine là coi thường pháp luật.
“Bắt được Nagamine trước khi anh ta thực hiện vụ trả thù tiếp theo hóa ra lại là vì anh ta à?”
“Nếu chỉ xét đến hình phạt.” Cô nhìn vào mắt Oribe. “Nhưng có lẽ nghi phạm không màng tới chuyện đó nhỉ?”
“Chắc vậy.” Oribe nói rồi hỏi tiếp. “Hình phạt dành cho Nagamine thì anh đã rõ, nhưng còn thiếu niên B thì sao?”
“Cậu đang chạy trốn hả?” Cô nói. “Các luật sư cũng thảo luận một chút về chuyện đó. Xét theo luật hình sự thì là tội tấn công phụ nữ và gây thương tích. Nếu có dính líu tới cái chết của Nagamine Ema thì là làm bị thương dẫn đến tử vong. Không có lý do được giảm nhẹ. Nếu là người trưởng thành thì khả năng cao 10 năm.”
“Nhưng lại không phải là người trưởng thành.”
“Vâng. Vì tên này khá hư hỏng nên em nghĩ nhiều khả năng tòa Thiếu niên sẽ chuyển cho bên công tố viên. Nếu vậy thì có thể sẽ phải nhận hình phạt giống như người lớn, tuy nhiên…”
“Khung hình phạt sẽ được giảm nhẹ so với trường hợp người lớn.”
“Cũng có trường hợp tuyên án 18 năm tù với người chưa đến tuổi thành niên. Nhưng đúng là sẽ được giảm nhẹ. Chẳng hạn nếu là tội tương đương với án tử hình thì giảm xuống còn vô thời hạn, tương đương với vô thời hạn thì giảm xuống phạt tù hoặc cải tạo từ 10 năm đến 15 năm. Đó là trong trường hợp chưa đến 18 tuổi.”
“Sugano… à, thiếu niên B 18 tuổi rồi.”
“Nhưng nếu là làm bị thương dẫn đến tử vong thì ngay cả người lớn cũng không bị tử hình hay tù vô thời hạn đâu. Nếu án tù là trên 10 năm và dưới 15 năm thì với trường hợp trẻ vị thành niên, cứ bình quân 3 năm là được tạm tha.”
“3 năm à…” Oribe thở dài. “Ngắn nhỉ?”
“Anh thấy sao khi nghe xong?” Cô nhìn thẳng vào Oribe.
“Sao là sao?”
“Các anh đang cố ngăn chặn hành động trả thù của Nagamine trước khi việc đó xảy ra mà, đúng không?”
“Đương nhiên rồi.”
“Nhưng sau khi ngăn chặn được thì hình phạt mà mỗi bên nhận được sẽ giống như em vừa nói. Nghe các luật sư nói chuyện, em có cảm giác hơi hụt hẫng. Vì em biết các anh đang phải vất vả thế nào.”
“Ý em là bọn anh nên từ bỏ công việc đó à?”
“Không phải…” Cô nhăn mặt, đưa tay vén phần tóc mái rủ trước trán. “Chỉ là em thấy hụt hẫng thôi. Em tự hỏi rằng rốt cuộc thì luật pháp là vì ai.”
“Sếp anh thì bảo anh đừng nghĩ ngợi gì.”
“Những người làm luật cũng thế chăng? Không nên nghĩ gì cả. Chỉ cần như cái máy, đối chiếu với những tiền lệ trong quá khứ…”
Oribe không bình luận. Mặc dù cô nói đã từ bỏ ước mơ trở thành luật sư nhưng Oribe biết cô vẫn bí mật chuẩn bị cho kỳ thi tư pháp.
Cuộc nói chuyện sau đó cũng không mấy sôi nổi. Ra khỏi nhà hàng, anh và cô mỗi người lên một chiếc xe taxi.
Oribe lại chuyển màn hình về chương trình TV. Màn hình đang chiếu luật sư Iwata.
“Tóm lại, để cải tạo một thiếu niên phạm tội thì nhất thiết phải bảo vệ quyền riêng tư của đương sự. Việc này không liên quan tới tội của thiếu niên đó. Suy nghĩ không cần bảo vệ sự riêng tư của một kẻ đã làm điều xấu là một suy nghĩ vô cùng nguy hiểm. Xâm phạm quyền riêng tư cũng là tội nên những người làm điều này không đủ tư cách để nói về việc cải tạo thiếu niên phạm tội. Ngoài ra, còn một điểm quan trọng nữa là dù có tăng nặng hình phạt thì cũng không có hiệu quả trong việc ngăn ngừa tội phạm. Từ đáy lòng, tôi rất thông cảm với các nạn nhân nhưng điều chúng ta cần nghĩ tới là làm thế nào để sau này không xảy ra những thiệt hại tương tự. Xét theo nghĩa đó thì tôi rất lấy làm tiếc với bài báo chỉ nhằm mục đích công kích hung thủ trên tờ Tuần san Eyes vừa rồi.”
Có vẻ như chương trình đã đi tới phần cuối. Sau khi tay luật sư phát biểu xong, người dẫn chương trình nói lời tổng kết. Tay tổng biên tập ngồi đó với bộ mặt sưng sỉa. Không thấy thân nhân người bị hại được cho là Ayumura xuất hiện nữa.
Oribe chuyển sang chế độ video, ấn nút chạy băng. Màn hình lập tức hiện ra cảnh hãm hiếp của Tomozaki và Sugano.
Loại người thế này mà cải tạo được à? Oribe nghĩ khi xem các hành động của hai tên thú vật. Anh nhớ lại cuộc nói chuyện với bạn gái tối qua.
Oribe mất dần sự tập trung. Anh bắt đầu quên mục đích của mình khi xem những hình ảnh khó chịu này. Thế nên ngay cả lúc đang xem cảnh đó, anh vẫn chỉ lơ đãng nhìn các hành vi của Sugano và Tomozaki. Khi màn hình chuyển hẳn sang cảnh khác anh mới giật mình.
Vừa rồi là… Oribe vội vàng tua lại đoạn băng.
Anh bấm nút chạy băng. Đoạn băng bắt đầu.
Như thường lệ, một cô bé ước chừng 15, 16 tuổi trở thành nạn nhân bạo lực tình dục của Sugano và Tomozaki. Chiếc áo khoác có mũ bị kéo lên, áo lót cũng bị xê dịch để lộ bầu ngực. Giống như mọi khi, Tomozaki đang giữ cô bé từ phía sau. Tomozaki hoàn toàn không mặc gì bên dưới. Nó dùng hai chân kẹp người cô bé để cô bé không thoát được.
Có vẻ bọn chúng ở trong một căn phòng nào đó nhưng không thấy bật đèn mà dùng đèn pin.
Sugano đang dùng một tay điều khiển máy quay. Tay còn lại nó dùng kéo để cắt quần lót của cô bé. “Nào để xem cái gì hiện ra đây…” Sugano nói.
Tomozaki cười phá lên. Cô bé gào khóc. Có vẻ hai chân cô bé đang bị trói. Váy cũng bị lột ra.
Sau khi bị cắt quần lót, toàn bộ nửa thân dưới của cô bé lộ ra. Sugano đưa máy quay lại gần. Giọng cười gắn chắc là của Sugano.
Oribe muốn tua nhanh nhưng vẫn cố xem. Vì sau đó có một cảnh quan trọng.
“Nào, vào phần chính… Im mồm, đừng có gào lên. Tao giết đấy.”
Sugano vừa lên giọng cục súc xong thì tự nhiên màn hình mờ hẳn đi. Hình như máy quay được đặt xuống đâu đó. Đúng khoảnh khắc ấy, một khung cảnh khác của căn phòng lọt vào ống kính.
Một cái kệ trống được kê sát tường. Trên bức tường có dán thứ gì đó trông như tờ poster.
Chính tờ poster là thứ khiến Oribe giật mình. Anh đang căng mắt ra để nhìn tờ poster thì máy quay lại chĩa về phía cô bé. Giờ cô bé đã hoàn toàn khỏa thân.
Anh vội tua lại. Tới đoạn chiếu tờ poster thì ấn nút tạm dừng.
Trên tờ poster có hình một bản đồ lớn. Không rõ là bản đồ vùng nào. Tuy nhiên, phía trên có dòng chữ như sau:
“Bản đồ lái xe vùng Shinshu.”
Khoảng một tiếng sau, Oribe cho Mano và Hisatsuka xem đoạn băng này.
“Không giống các cuốn băng khác, cuốn băng này về tổng thể rất tối. Em cứ tưởng là do bọn chúng sắp đặt như vậy, nhưng…” Oribe nói rồi ấn nút chạy băng.
Tomozaki đang trói hai tay cô bé đã lả đi. Kèm theo đó là tiếng của Sugano.
“Vẫn tối quá. Cho sáng lên chút được không?”
Tomozaki đáp:
“Chịu thôi. Vì không có điện.”
Oribe bấm nút Tạm dừng và nhìn hai sếp.
“Từ đoạn trao đổi trên có thể thấy hiện trường là bên trong một căn nhà đã không còn sử dụng vì lý do nào đó. Ngoài ra, quan sát kỹ các cảnh khác sẽ thấy có cả bàn và ghế. Có cả những vật dụng thiết kế theo phong cách đồ thủ công mỹ nghệ ít thấy tại các gia đình.”
“Một biệt thự nào đó chăng?” Mano lẩm bẩm. “Nếu thế thì không có điện cũng chẳng có gì lạ. Vì chủ nhà đã báo với bên điện lực cắt điện trong thời gian không sử dụng.”
“Em nghĩ cũng có khả năng đó, tuy nhiên nếu là biệt thự tư nhân thì liệu có dán bản đồ lái xe ở trong phòng không ạ?”
“Có chứ, tùy người.”
“Nhưng anh cũng thấy là bản đồ rách bươm rồi. Mà không, không chỉ có tờ poster đâu mà cảm giác như chỗ nào cũng phủ bụi. Do tối nên nhìn không được rõ lắm. Đồ đạc cũng rất ít, giá sách trống trơn. Em không nghĩ biệt thự tư nhân lại như vậy đâu.”
“Thế theo cậu là sao?” Hisatsuka hỏi.
Oribe nhìn thẳng vào mặt sếp.
“Vì trên tường có dán bản đồ lái xe vùng Shinshu nên địa điểm có lẽ là ở tỉnh Nagano. Xét theo hiện trạng của căn phòng thì em nghĩ là một cơ sở lưu trú nào đó, có thể là một nhà nghỉ.”
“Ra là vậy. Nhà nghỉ à?” Hisatsuka khoanh tay.
“Và là nhà nghỉ hiện không còn hoạt động. Không biết vì sao mà hai tên đó lại tìm được nhưng bọn chúng đã đưa cô bé đến đó và hãm hiếp.”
Nếp nhăn hiện ra giữa hai chân mày của Hisatsuka. Hisatsuka quay sang hỏi Mano.
“Cậu nghĩ sao hả Mano?”
“Dù sao thì Sugano vẫn là một đứa trẻ.” Mano nói. “Gần đây em mới biết là bọn chúng không có chút kiến thức xã hội nào. Chẳng hạn nếu phải thuê phòng nghỉ thì bọn chúng chỉ nghĩ đến khách sạn tình yêu. Còn nếu khách sạn thông thường thì lại không biết cách đặt phòng. Nhưng lẻn vào nhà người khác thì ngay cả trẻ con cũng làm được.”
Hisatsuka gật đầu rồi đứng dậy.
“Hãy tìm tất cả nhà nghỉ trong tỉnh Nagano cho tôi. Nhà nghỉ đã đóng cửa ấy.”