39
Sau khi tiễn hai nhóm khách vừa trả phòng, Wakako ra góc phòng khách và mở một tờ tạp chí. Đây là tạp chí công ty bất động sản gửi tới hằng tháng, trong đó có các thông tin mua bán biệt thự, nhà hàng và nhà nghỉ. Nagamine đang thu thập thông tin trên mạng nhưng có nhiều thông tin không đăng trên mạng mà đăng trên tạp chí.
Trước đây cô chẳng bao giờ đọc nghiêm túc tờ tạp chí này. Có thể đó là những thông tin hữu ích đối với những người chủ tham vọng, muốn mở rộng kinh doanh, còn với Wakako thì là chuyện của người dưng. Ngay cả ông Takaaki cũng bằng lòng với nhà nghỉ Trăng Lưỡi Liềm. Đúng hơn là ông không dư dả để mở rộng kinh doanh.
Wakako đọc lại lần nữa thì thấy không có nhiều nhà nghỉ đăng bán. Gần đây, nhiều nhà nghỉ buộc phải đóng cửa do kinh tế suy thoái nhưng Wakako hình dung các tòa nhà đó không còn mấy giá trị để bán. Cô thử nghĩ về nhà nghỉ Trăng Lưỡi Liềm, đúng là cứ giữ nguyên thế này chắc sẽ không bán được. Nhiều chỗ đã hư hỏng, nếu muốn làm mới thì sẽ tốn chi phí để sửa chữa. Chưa biết chừng đập đi xây lại còn rẻ hơn. Nếu vậy thì chẳng có ý nghĩa gì khi mua lại một tòa nhà cũ.
Rất có thể nhà nghỉ mà Sugano Kaiji đang ẩn náu không còn bán được nữa. Nếu thế thì đọc những tờ tạp chí kiểu này cũng vô ích.
Lo lắng là vậy nhưng Wakako vẫn lật qua các trang, rồi mắt cô dừng lại ở một thông tin. Đó là đoạn giới thiệu một tòa nhà cũ dùng làm nhà hàng.
Có một bức ảnh chụp tòa nhà kiểu Âu màu trắng. Nhìn tổng thể thì trông vuông vức và đơn điệu. Xa xa có cánh rừng nhưng không phải tòa nhà nằm trong rừng. Trước mặt tòa nhà là bãi đỗ xe, cạnh đó là biển hiệu.
Vấn đề nằm ở dòng ghi chú. Trong đó ghi cho tới cuối năm ngoái, chủ nhà dùng chỗ này làm nhà nghỉ.
Wakako kiểm tra địa điểm. Là Kiaza-Takamine ở thành phố Komoro. Có vẻ ở mạn cao nguyên Takamine. Cô đọc cột ghi chú về giao thông thì thấy ghi là cách nút giao Komoro khoảng 15 phút.
Wakako hiểu vì sao công ty bất động sản lại rao bán căn nhà ấy như một nhà hàng. Có lẽ chỗ này cách không xa trục đường chính. Hẳn là họ nghĩ kinh doanh quán cà phê hay quán ăn thì dễ hơn. Ngoài ra, chỉ nhìn trên ảnh thì thấy tòa nhà không có không khí sang trọng để gọi là nhà nghỉ.
Cách nút giao Komoro 15 phút thì khoảng 10 cây số. Phù hợp với điều kiện, Wakako thầm nghĩ. Cô gấp mép trang đó lại.
Đúng lúc ấy, có tiếng gọi từ đằng sau.
“Con đọc gì mà say sưa thế?” Ông Takaaki đeo tạp dề tiến lại gần.
“Không có gì đâu bố. Con đọc cho đỡ chán ấy mà.” Wakako vội gập tờ tạp chí lại.
Nhưng hành động này càng thu hút sự chú ý của ông Takaaki. Ông nhìn xuống tờ tạp chí.
“Gì thế? Con quan tâm đến bất động sản à?”
“Con đã bảo là đọc cho đỡ chán rồi mà.” Wakako đứng dậy. “Thôi, con chuẩn bị đi mua đồ đây.”
Wakako chưa kịp cầm tạp chí lên thì ông Takaaki đã mở ra trước. Đúng trang mà cô vừa gấp mép.
“Nhà nghỉ ở cao nguyên Takamine à? Thế này là sao?”
“Chẳng sao cả. Con thấy thích thiết kế của tòa nhà đó thôi.”
“Thiết kế? Tòa nhà này có gì nổi bật đâu.”
“Con thấy cách kết hợp mái nhà với màu tường bên ngoài rất thú vị. Nhà mình cũng chuẩn bị phải sơn lại rồi. Con xem để tham khảo.” Wakako giật tờ báo từ tay bố. “Mà bố này, giường ở phòng 203 kêu cọt kẹt, bố đã sửa chưa? Tuần trước khách viết trong phiếu đánh giá đấy.”
“Bố sửa từ hôm kia rồi. Con gắt gỏng cái gì thế?”
“Con có gắt gỏng gì đâu.”
“Gần đây con lạ lắm. Đi ra ngoài là mãi không thấy về. Có chuyện gì với nhà Tanzawa à?”
“Không có gì đâu ạ. Tại xảy ra chuyện kia nên con cứ đứng ngồi không yên.”
“Chuyện của nghi phạm Nagamine à? Giải quyết xong rồi mà. Cảnh sát cũng bảo không điều tra nữa.”
“Được vậy thì tốt.” Wakako cầm tờ tạp chí rồi ra khỏi phòng khách. Cô cứ thế đi về phía cửa trước. Cô rất muốn biết vẻ mặt ông Takaaki trông thế nào nhưng không dám ngoảnh lại.
Ra tới ngoài, cô leo lên xe rồi nổ máy ngay. Lúc nhìn ra sau qua gương chiếu hậu, cô thoáng trông thấy gương mặt ông Takaaki bên cửa sổ. Ông đang nhìn theo xe của cô với vẻ hoài nghi lộ rõ.
Wakako nghĩ không thể có chuyện ông phát hiện ra. Nhưng cô vẫn hơi lo lắng.
Lần trước khi cảnh sát đến, cô nói dối là hầu như không trò chuyện với Nagamine. Ông Takaaki có vẻ rất thắc mắc về việc này. Ông biết Nagamine đã chỉ cho Wakako vụ máy tính, biết cả việc họ nói chuyện lâu lúc nửa đêm.
Lẽ ra cô nên hạn chế những hành động thiếu tự nhiên. Nhưng tình thế này không thiếu tự nhiên thì không được. Cô không nghĩ ra nơi nào ngoài căn hộ ở Matsumoto để che giấu Nagamine, vả lại, nếu cô không hành động thì Nagamine sẽ tự ý hành động. Mà như thế thì rất nguy hiểm.
Dù thiếu tự nhiên thì cũng phải tiếp tục. Wakako tự an ủi.
Tới căn hộ ở Matsumoto, cô bấm chuông. Nhưng không có tiếng đáp. Trống ngực Wakako lại nổi lên. Cô đã nói anh đừng ra ngoài nhiều rồi…
Nhưng khi vừa bấm chuông lần nữa, cô nghe thấy tiếng khóa lạch cạch rồi cửa mở. Gương mặt râu ria lởm chởm của Nagamine ló ra. Wakako thở phào.
“Tôi cứ tưởng anh đi ra ngoài.”
“Xin lỗi chị. Tôi vừa trong nhà vệ sinh.”
Wakako gật đầu rồi vào trong nhà. Cô nhìn thấy chiếc túi đựng gậy đánh golf nằm ở góc nhà. Chiếc túi được đặt như để che đi một vật trông như cây gậy dài màu đen. Còn có vài phụ kiện khác.
Wakako đoán anh ta đang bảo dưỡng súng. Đi vệ sinh chắc là nói dối.
“Tôi mang cơm tới cho anh.” Wakako thôi không nhìn chiếc túi nữa mà lấy cơm hộp và đồ uống cô mua trên đường tới đây ra.
“Lúc nào cũng phiền đến chị. Tôi thật may mắn quá.” Nagamine nhận lấy đồ ăn. “Hôm qua chị có xem TV không?”
Nagamine đặt đồ ăn cạnh cửa sổ rồi mang chiếc TV màn hình tinh thể lỏng cỡ nhỏ ra. Lần đầu tiên Wakako nhìn thấy chiếc TV này.
“Đúng là phải có TV để biết thêm thông tin. Thế nên tôi đã đi mua gấp. Tôi muốn mua chiếc to hơn nhưng không xách được.”
“Anh mua bằng thẻ à?” Wakako lo việc thanh toán hơn là kích thước. Không biết nhân viên cửa hàng có phát hiện ra không.
“Tôi mua bằng tiền mặt. Không đắt lắm đâu. Mà hôm qua trên TV có một chương trình khá thú vị. Chương trình tranh luận giữa một luật sư phản đối bài báo trên tờ Tuần san Eyes và người chịu trách nhiệm chính của tờ báo. Chị có xem không?”
“Tôi không.” Wakako lắc đầu. “Họ tranh luận thế nào?”
“Nói ngắn gọn thì là vô bổ.” Nagamine nhếch mép cười. “Chương trình kiểu đó chắc là có kịch bản từ trước rồi. Kiểu như chương trình chính luận, hai bên chỉ nói những ý kiến vô hại. Phía tờ tạp chí thì không trả lời được câu hỏi là cách đưa tin bỏ qua quyền riêng tư thì có hiệu quả gì về mặt xã hội, trong khi phía ủng hộ luật Thiếu niên thì né tránh vấn đề thực tại là không thể bắt buộc tất cả tội phạm thiếu niên cải tạo được.”
“Vậy thì chương trình có gì hay đâu.”
“Nhưng bố của một nạn nhân được mời làm khách của chương trình, tôi quan tâm tới ông ta. Cũng như lúc đọc bài báo trên tờ Eyes, tôi rất quan tâm xem một người có con gái bị bọn Tomozaki hãm hiếp, bị cướp đi cả sinh mạng giống như tôi thì giờ đang cảm thấy thế nào. Mặc dù trong chương trình ông ấy không phát biểu mấy.”
“Bố của cô bé đã tự tử à?”
“Vâng. Tôi nghĩ mình không đủ bình tĩnh để xuất hiện ở một chương trình như thế nên tò mò muốn biết ông ấy giữ bình tĩnh bằng cách nào.”
“Chắc đến giờ ông ấy vẫn đau khổ lắm.” Wakako nói ra suy nghĩ của mình. “Có điều, vì chẳng biết phải làm gì nên ông ấy muốn ít nhất cũng được bày tỏ cảm xúc của mình trên TV chăng?”
Nagamine khẽ gật đầu.
“Chắc là vậy.” Nagamine trả TV lại chỗ cũ.
Wakako lấy tờ tạp chí thông tin về bất động sản ra. “Anh xem này.”
“Gì vậy?”
“Theo như tôi đọc thì điều kiện có vẻ khớp. Nhưng phải đến tận nơi mới biết được.” Nói rồi Wakako mở trang cô đã gấp mép ra.
Ánh mắt Nagamine nghiêm lại.
“Cao nguyên Takamine… là ở đâu nhỉ?”
“Tiếp giáp với tỉnh Gunma. Đúng hơn là gần như ở tỉnh Gunma. Cách nút giao Komoro không xa lắm.”
“Đúng rồi. Lại gần tỉnh lộ nữa nên thuận tiện để Sugano ẩn náu.”
“Đăng quảng cáo như thế này thì tôi nghĩ thi thoảng bên môi giới cũng sẽ ghé qua.”
“Không, tôi đi xem mấy nơi thì thấy cũng không hẳn đâu. Nhiều nơi quản lý lỏng lẻo lắm. Trước mắt tôi sẽ đi xem. Đêm nay luôn.”
“Anh định đi thế nào?” Wakako hỏi. “Theo như bản đồ thì phải có xe ô tô mới đi được.”
“Tôi sẽ đi taxi.”
Wakako lắc đầu.
“Ở chỗ này đâu thể bắt taxi. Tới Karuizawa có thể không sao nhưng thế nào cũng bị nghi ngờ.”
Nagamine im lặng. Có vẻ anh thừa nhận là cô nói đúng.
“Tôi sẽ đi cùng anh. Cho tôi biết thời gian, tôi sẽ đến đón.”
“Không, nhưng mà…”
“Anh đâu đi được?” Wakako nhìn thẳng vào Nagamine. “Tôi nghĩ các cửa hàng cho thuê xe họ cũng có ảnh của anh rồi.”
“Vậy chị cho tôi mượn xe nhé? Tôi sẽ đi một mình…”
“Tôi từ chối.” Wakako thẳng thừng đáp. “Như thế là bất thường mà? Anh nghĩ làm thế sẽ không gây rắc rối cho chúng tôi sao? Khi mà anh dùng xe của tôi.”
Nagamine lại im lặng. Nếp nhăn hằn sâu giữa hai chân mày.
“Tôi hiểu rồi. Vậy làm thế này đi. Chị hãy chở tôi đến gần nhà nghỉ. Tôi sẽ đi bộ vào.”
“Còn sau đó?”
“Nếu ở đó không có gì thì tôi sẽ quay lại xe chị. Mong chị chờ tôi tới lúc đó.”
“Còn nếu Sugano ở đó?” Wakako lo lắng hỏi.
“Tôi sẽ thực hiện mục đích.” Nagamine nhìn vào mắt Wakako và đáp. “Nhất định tôi sẽ hoàn thành. Sau đó tôi sẽ liên lạc với cảnh sát. Mà không, trước đó tôi nên báo cho chị. Chị phải nhanh chóng rời đi. Tôi sẽ ở lại và chờ cảnh sát tới. Sau khi bị bắt, tôi sẽ bị cảnh sát tra hỏi rằng tôi đã lẩn trốn ở đâu, đến hiện trường bằng cách nào nhưng tôi sẽ không bao giờ khai tên chị đâu. Cả căn hộ này nữa.”
Giọng Nagamine đều đều nhưng vẫn thể hiện rõ sự quyết tâm. Wakako không nghĩ ra được lời nào để phản đối đề xuất của Nagamine.
“Tôi hiểu rồi. Vậy mấy giờ tôi tới đón anh?”
Nagamine nhìn xuống đồng hồ đeo tay.
“Tôi muốn trời tối hẳn rồi mới đi. Chắc khoảng 7 giờ là vừa nhỉ? À nhưng chị còn có việc ở nhà nghỉ nữa.”
“Việc ở nhà nghỉ tôi sẽ lo liệu. Chỉ cần viện cớ gì đó là tôi sẽ đi được thôi.” Tuy trong lòng lo lắng sẽ lại bị ông Takaaki nghi ngờ nhưng Wakako vẫn tuyên bố rất khí thế.
“Vậy hẹn chị 7 giờ. Từ giờ tới lúc đó tôi sẽ chuẩn bị.”
Wakako gật đầu. “Chuẩn bị” ở đây là chuẩn bị súng chăng?
Sau khi rời khỏi căn hộ, bất giác Wakako buông tiếng thở dài. Nỗi lo sợ rằng mình sắp bước vào một cái hang sâu mịt mù phía trước bao trùm lấy cô. Nếu quay lại thì chỉ còn lúc này. Giả sử cô nói vậy thì Nagamine chắc cũng sẽ không trách cô.
Nhưng Wakako cũng biết, nếu chạy trốn thì cô sẽ ân hận cả đời. Dù thế nào thì cô cũng phải đồng hành cùng Nagamine. Cô cũng sẽ tới nhà nghỉ đó mà không để anh phát hiện. Nếu có Sugano ở đó, cô sẽ nhảy ra trước mặt Nagamine để ngăn cản anh trả thù.