Virtus's Reader
THANH GƯƠM DO DỰ

Chương 40: Mục 42

40

Sau khi ra khỏi đường cao tốc tại nút giao Saku, Oribe lái xe về hướng cao nguyên Shirakaba. Đã hơn 5 giờ chiều nhưng mặt trời vẫn còn khá cao. Mỗi khi đi hết một dãy phố là lại thấy màu xanh mướt của rừng cây.

“Giá mà đến đây để nghỉ ngơi thảnh thơi chứ không phải vì công việc nhỉ?” Ngồi ở ghế phụ, Mano trầm ngâm nói.

“Sáng nay phải dậy sớm chắc anh mệt rồi? Anh cứ ngủ đi, không sao đâu.” Oribe nói, mắt vẫn nhìn về phía trước.

“Đừng có coi tôi như người già. Cậu cũng phải dậy sớm mà. Tôi đâu thể để cấp dưới lái xe còn mình thì ngủ được.” Nói xong, Mano thở dài. “Nhưng đúng là tôi hơi mệt thật.”

“Anh đi nhiều quá mà.”

“Tại đồng nghiệp ở Nagano nhiệt tình quá. Tôi không nghĩ trong một đêm họ lại tìm được nhiều thế.”

“Tổng cộng là 6 điểm nhỉ?”

“Cũng may hầu hết đều tập trung ở Karuizawa chứ nếu phải đi khắp cả tỉnh Nagano rộng lớn này thì đúng là oải.” Mano cười buồn.

Sáng nay, nhóm của Oribe rời Tokyo rồi cùng các điều tra viên khác tới thẳng Sở cảnh sát tỉnh Nagano. Trước đó thì họ đã nhờ Sở cảnh sát Nagano lên danh sách các nhà nghỉ đang đóng cửa. Chỉ trong thời gian ngắn, danh sách đã được tập hợp.

Dựa trên các thông tin đó, các điều tra viên chia nhau tới từng nhà nghỉ. Tuy nhiên, cho tới nay vẫn chưa tìm thấy nhà nghỉ nào nghi ngờ là nơi Sugano Kaiji ẩn náu.

Sau khi đã tới hết các nhà nghỉ có trong danh sách, tạm thời công việc điều tra hôm nay dừng ở đây. Tuy nhiên, theo đề xuất của Mano, riêng Mano và Oribe sẽ tới nhà nghỉ Trăng Lưỡi Liềm. Đương nhiên đó là nhà nghỉ mà Nagamine đã ghé qua.

“Theo báo cáo của nhóm anh Kawasaki thì họ không thu thập được manh mối nào về nơi đến của Nagamine…” Oribe nhắc tới tên điều tra viên đã đi thu thập tin tức trước đó.

“Tôi biết. Giờ chúng ta có đến chắc cũng không thu hoạch được gì. Nhưng có thể biết được thái độ của Nagamine.”

“Thái độ?”

“Nagamine mang theo khẩu súng săn. Mục đích là để giết Sugano. Người có suy nghĩ như vậy thường chia ra làm hai loại. Một là tức giận điên cuồng đến mức không kiểm soát được bản thân, hai là điềm tĩnh đến đáng sợ. Nếu nhìn hiện trường giết Tomozaki thì có vẻ Nagamine là người bốc đồng nhưng quan sát việc anh ta lẩn trốn rất tài tình cũng như nội dung bức thư gửi tới đội điều tra thì nên nghĩ theo hướng là hiện giờ anh ta đang khá bình tĩnh.”

“Nghĩa là nếu anh ta bình tĩnh thì có thể thuyết phục bằng cách nào đó ạ?”

“Ngược lại chứ.” Mano đáp. “Nếu anh ta đang bình tĩnh thì khó mà bắt anh ta thay đổi quyết tâm. Vì nếu anh ta còn phân vân một chút thôi thì hẳn là đã từ bỏ việc trả thù và ra đầu thú rồi.”

Oribe khẽ gật đầu. Biển hiệu nông trại Tateshina hiện ra trước mặt.

Khoảng 20 phút sau, họ tới nhà nghỉ Trăng Lưỡi Liềm. Nghe nói dấu hiệu nhận biết là mái nhà màu xanh lá cây nhưng do đã xem trên TV nên Oribe nhận ra ngay. Chủ nhà nghỉ, ông Kijima Takaaki và con gái ra đón hai người. Việc hai người tới đã được báo trước.

Ông Kijima Takaaki có vẻ ngoài nồng hậu với chòm râu trắng ở cằm. Tuy nhiên, sau khi mời Oribe và Mano vào phòng khách, ông hỏi bằng giọng nghe có chút mỉa mai:

“Nghe nói các anh sẽ không đến nhà tôi nữa cơ mà.”

Mano gượng cười, lấy tay gãi đầu.

“Có vẻ chúng tôi sắp bị mắng vì thói quan liêu rồi. Xin lỗi ông vì việc liên lạc của chúng tôi không được thông suốt. Tuy nhiên, xin phép được thanh minh là chúng tôi không tìm nghi phạm Nagamine mà là tìm người anh ta đang muốn trả thù.”

Ông Kijima Takaaki gật đầu, vẫn giữ vẻ mặt không hài lòng. Chắc ông đang nghĩ tuy khác đối tượng nhưng chẳng phải vẫn cùng một vụ án sao.

Mano hỏi ngắn gọn về thái độ của Nagamine trong thời gian lưu trú. Câu trả lời của ông Kijima Takaaki cũng ngắn gọn không kém. Tóm lại, ông nói là không nhớ cụ thể.

Tuy nhiên, trong lúc Mano hỏi, Oribe để ý thấy thi thoảng ông Kijima Takaaki lại tỏ ra dè dặt với cô con gái. Con gái ông, cô Wakako, tuổi khoảng ngoài 30, chẳng nói gì, hầu như chỉ cúi gằm mặt.

“Có dấu vết nào cho thấy Nagamine đã thu thập thông tin về bất động sản không?” Mano hỏi.

Ông Kijima Takaaki nhíu mày.

“Bất động sản à?”

“Cũng không hẳn là bất động sản, chẳng hạn anh ta có hỏi rằng quanh đây có nhà nghỉ nào đóng cửa không?”

“Ồ, việc đó thì… tôi không nhớ.”

“Vậy à?” Mano gật đầu.

Oribe phát hiện ra ở đoạn này ông Kijima Takaaki cũng khẽ liếc mắt về phía con gái.

Hỏi xong, Mano và Oribe được phép đi xem phòng mà Nagamine đã sử dụng. Mano nói muốn tự xem phòng nên mượn chìa khóa.

Căn phòng nằm ở tầng hai. Một căn phòng ấm cúng với hai chiếc giường đơn. Có một chiếc bàn làm việc nhỏ kê ở góc phòng.

Dấu vân tay lưu lại trong phòng đã được đem đi phân tích. Kết quả cho thấy người từng ở đây đúng là Nagamine Shigeki.

“Không hẳn là Nagamine đã giam mình trong phòng. Theo lời chủ nhà nghỉ thì ngày nào anh ta cũng ra ngoài. Đương nhiên là để tìm Sugano rồi nhưng không biết tìm bằng cách nào. Vì chắc chắn anh ta chẳng có manh mối nào cả.” Mano lẩm bẩm như độc thoại.

“Có thể chúng ta tưởng vậy thôi. Vì dù sao Nagamine cũng biết Sugano đang ở Nagano.”

“Là do nghe được từ Tomozaki thôi.”

“Cả việc giết Tomozaki nữa. Trong khi chúng ta hoàn toàn không nắm được thì vì sao Nagamine lại biết Tomozaki chính là kẻ đã giết con gái mình chứ? Điều này vẫn còn là ẩn số.”

“Phải rồi. Vậy thì chúng ta nên nghĩ theo hướng là hiện anh ta cũng đang đi khắp các nhà nghỉ đã đóng cửa giống như chúng ta chăng?” Mano nghiêng đầu.

Cả hai vừa bước ra khỏi phòng thì nghe thấy tiếng nói chuyện ngoài hành lang.

“Con đâu thể ra ngoài vào giờ này.” Tiếng ông Kijima Takaaki.

“Con đã bảo là có việc gấp mà. Bố nói là giờ này nhưng cũng chỉ mới hơn 6 giờ thôi. Có vấn đề gì ạ?”

“Vì còn nhiều việc chưa làm.”

“Tối nay chỉ có một nhóm khách, con đã nhờ Tadano rồi nên bố không phải làm gì đâu.”

“Tóm lại là con đi đâu?”

“Đến nhà bạn con ở Matsumoto. Chồng cô ấy nhập viện cấp cứu, cô ấy phải đến bệnh viện, con cái để ở nhà không có ai trông.”

“Bạn con tên gì?”

“Có nói bố cũng không biết đâu.”

“Con bắt buộc phải đi à?”

“Thì con đang đi đây. Con không có thời gian để nói chuyện đâu. Thôi con đi nhé.” Đứng trên cầu thang, Oribe trông thấy Wakako mặc chiếc áo khoác có mũ đi ra khỏi cửa chính. Oribe đi xuống.

“Có chuyện gì vậy?”

“À không, không có gì…” Ông Kijima Takaaki bối rối. “Căn phòng thế nào?”

“Chúng tôi đã xem rồi. Cảm ơn ông.”

Ông Kijima Takaaki nhận lại chìa khóa từ Oribe. Ông cứ nhìn chiếc chìa khóa đó mãi không thôi.

“Sao vậy ạ?” Oribe hỏi.

“À không, các anh vẫn chưa biết nghi phạm Nagamine đang ở đâu à?”

“Chúng tôi vẫn đang điều tra.”

“Ban nãy các anh có hỏi là nghi phạm có đang tìm kiếm nhà nghỉ nào đã đóng cửa không. Chuyện đó có liên quan gì à?”

“Chà, trong số các thông tin chúng tôi thu thập được thì có thông tin như vậy… hiện chúng tôi chưa thể nói được gì.”

“Vậy à?”

“Sao thế ạ?”

“À không, tôi chỉ thắc mắc chút thôi. Thấy các anh hỏi câu hơi lạ.” Ông Kijima Takaaki nở nụ cười thân thiện rồi đi vào phòng khách.

Đúng lúc ấy có tiếng điện thoại reo. Là điện thoại của Mano.

“Alo… vâng, cảm ơn anh chuyện ban nãy… Ồ, lại tìm thấy một nhà nghỉ nữa à… Hoạt động cho tới cuối năm ngoái. Địa chỉ là… Hả? Takamine?… Cao nguyên Takamine ạ? Đợi tôi một chút.” Mano lấy tay che điện thoại rồi nhìn sang Oribe. “Sở cảnh sát Nagano gọi. Họ mới tìm thấy một nhà nghỉ đã đóng cửa nữa. Giờ đi luôn được không?”

“Được ạ.”

“Ở cao nguyên Takamine. Cậu kiểm tra địa điểm giúp tôi.”

Oribe đáp “Vâng” rồi lấy từ túi trong áo vest ra bản đồ tỉnh Nagano. Oribe quỳ xuống và trải tấm bản đồ ra sàn nhà.

Mano vừa ghi chú vừa tiếp tục nói trên điện thoại.

“… Thành phố Komoro ạ?… Cách nút giao Komoro khoảng 15 phút. Tên nhà nghỉ là… Futabaya? Viết chữ Hán ạ?… Chữ phiên âm katakana. Là ‘Futabaya’ theo chữ katakana. Tôi hiểu rồi.”

Cúp máy xong, Mano đưa tờ ghi chú cho Oribe. Trên đó có ghi địa chỉ. Oribe lập tức nhìn xuống bản đồ.

“Là chỗ này.” Oribe chỉ vào một góc bản đồ. “Nếu đi luôn bây giờ thì mất gần 1 tiếng.”

“Đến thử xem sao nhé?”

“Vâng. Họ đã mất công thông báo cho chúng ta.” Oribe gấp tờ bản đồ rồi đứng lên. Chẳng biết từ bao giờ ông Kijima Takaaki đã ra khỏi phòng khách và đang đứng nhìn hai người.

“Có chuyện gì vậy? Các anh biết nơi Nagamine ẩn náu rồi à…”

“Dạ chưa.” Mano xua tay rồi nhìn sang Oribe nói. “Đi thôi.” Mano cúi đầu cảm ơn ông chủ nhà nghỉ một lần nữa. “Cảm ơn sự hợp tác của ông.”

Trong lúc Mano chào ông Kijima Takaaki thì Oribe mở cửa trước.

Khi Wakako đỗ xe trước chung cư ở Matsumoto thì đã hơn 7 giờ 10 phút. Cô vội chạy vào chung cư, bấm chuông cửa. Như thể đã đợi sẵn, có tiếng đáp ngay và cửa mở.

Trông thấy Nagamine, Wakako nín thở. Anh vẫn mặc bộ quần áo như mọi khi nhưng diện mạo đã khác. Bộ râu dài được cạo nhẵn, tóc cũng được chải thành nếp.

“Xin lỗi anh vì tôi đến muộn. Điều tra viên vừa tới nhà tôi…

Wakako thuật lại có hai điều tra viên từ Tokyo tới nhà cô.

“Họ hỏi là có phải anh đang đi tìm nhà nghỉ nào đã đóng cửa không. Tôi nghĩ chắc họ biết Sugano đang trốn ở đó.”

Nagamine không hề xao động. Anh mím chặt môi và gật đầu.

“Tôi đã tính đến khả năng đó. Khi còn chưa rõ danh tính của người báo tin thì chẳng biết thông tin đó sẽ lan đi những đâu.”

“Có thể cảnh sát cũng sẽ điều tra cả nhà nghỉ ở cao nguyên Takamine kia.”

“Sẽ đến lúc đó thôi. Thế nên phải tranh thủ từng phút.” Nagamine nhìn đồng hồ. “Ta đi chứ?”

“Vâng, tất nhiên rồi.”

Nagamine cầm túi xách và túi đựng gậy đánh golf bước ra khỏi phòng. Anh còn đội thêm mũ lên mái tóc được chải gọn ghẽ.

Nhận ra Wakako đang nhìn mình, Nagamine khẽ mỉm cười.

“Sắp tới, chẳng biết bao giờ mới được cạo râu nên lần này tôi cạo nhẵn nhụi luôn.”

Chẳng biết phải đáp sao, Wakako nhìn xuống dưới chân. Vậy là anh đã dự liệu cả chuyện sau khi bị bắt giam.

Chất đồ lên ghế sau xong, Nagamine ngồi vào ghế phụ. Wakako đợi anh thắt xong dây an toàn rồi mới nổ máy.

“Không biết nhà nghỉ ở Komoro có đúng là nơi tôi đang tìm không, nhưng…” Nagamine nói. “Tôi sẽ không quay lại đây nữa. Cảm ơn chị rất nhiều.”

“Nếu Sugano không ở đó thì anh định thế nào?”

“Trước mắt, nhờ chị đưa tôi tới nhà ga gần nhất. Sau đó tôi sẽ tính tiếp.”

“Nhưng mà…”

Nagamine lắc đầu.

“Tôi không thể nhờ vả chị thêm nữa. Có thêm điều tra viên khác tới nhà chị chứng tỏ là họ cũng để ý tới hành động của chị rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này thì sớm muộn cũng bị phát hiện thôi.”

“Tôi nghĩ là mình làm tốt.”

“Chị đừng coi thường cảnh sát. Vả lại, đừng quên những người xung quanh chị. Biết đâu đã có người nghi ngờ hành động của chị rồi.”

Wakako cụp mắt xuống. Anh vừa nói trúng tim đen. Thế nào ông Takaaki cũng tọc mạch về chuyện tối nay.

“Đi thôi.” Nagamine nhẹ nhàng nói.

Wakako gật đầu, từ từ nhả chân phanh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!