Đại Hắc Ngưu không có ý tốt lấy ra một bộ váy công chúa màu trắng đưa cho Hoàng Ngưu: “Bộ đồ này không tệ, rất tinh mỹ. Giá của nó chừng mười nghìn Euro, là cái đắt nhất trong cửa hàng đó, rất thích hợp với ngươi.”
Ánh mắt Hoàng Ngưu toát lên thần mang, u lãnh nói: “Ông cho rằng tôi đánh không lại ông sao?”
Sau một khắc, cặp móng trước của nó phát sáng, muốn nện Đại Hắc Ngưu một trận Ngưu Ma Quyền.
“Được rồi, tranh thủ biến hình đi, đừng lề mề nữa.” Sở Phong vội vàng ngăn lại, đồng thời cũng có chút chờ mong, muốn nhìn xem bộ dạng sau khi hóa thành hình người của Hoàng Ngưu là gì.
Xoẹt!
Hoàng Ngưu hóa hình, một luồng ánh sáng vàng óng bao phủ nó, rất mông lung, đồng thời cũng rất thánh khiết.
Cuối cùng, nó đã biến thành một bé trai, chỉ là không khỏi quá đẹp.
Mái tóc của nó màu vàng óng, xõa dài xuống, ánh mắt như bảo thạch, lông mi cực kỳ dài, môi hồng răng trắng, chẳng khác nào một con búp bê.
“Haha, thật xinh đẹp.” Sở Phong cười to, nhịn không được bước qua vuốt mái tóc dài của Hoàng Ngưu đến rối bời.
Hoàng Ngưu tức giận, gạt tay Sở Phong ra, thở phì phì: “Buông tay ra. Sở Phong, tôi cảnh cáo anh, nếu anh còn bất kính với bổn vương, tôi quyết chiến với anh.”
Sở Phong lại càng cười to hơn, rốt cuộc đã biết vì sao nó không muốn biến hình. Bởi vì nó quá nhỏ, lại phấn điêu ngọc trác, thật sự khiến cho người ta nhịn không được mà muốn nhào nặn.
Ánh mắt Hoàng Ngưu rất to, làn da lại trắng, mái tóc dài bóng loáng mềm mại, nhìn giống như chỉ mới năm sáu tuổi, chỉ khiến cho người ta muốn chơi đùa với nó mà thôi.
Sở Phong không nghe lời Hoàng Ngưu uy hiếp, nhéo nhéo gương mặt nhỏ nhắn của nó, cười hắc hắc: “Tính tình xấu quá! Thật ra bộ dạng này không tệ mà, đừng tỏ ra không thích như thế. Khi tao còn bé, tao cũng rất đẹp trai.”
Hoàng Ngưu tức giận, một lần nữa gạt tay hắn ra, tiếp tục cảnh cáo. Nếu còn khinh nhờn nó nữa, nó sẽ liều mạng.
Đại Hắc Ngưu ở bên cạnh cười trộm, hàm răng trắng lập lòe ánh sáng.
Cuối cùng, Hoàng Ngưu mặc một bộ trang phục trẻ em. Nó vô cùng bất mãn, bởi vì thân hình nhỏ như vậy không tương xứng với thân phận vương giả của nó.
Bọn họ vào thành, chuẩn bị nghỉ ngơi trước một đêm, sau đó đến hang ổ của Xích Lân thú vương.
Quy mô của thành thị này thuộc hàng trung đẳng, nhưng đủ phồn hoa. Ban đêm đèn đuốc sáng choang. Cho dù đang là buổi chiều, nhưng người đi trên đường cũng rất nhiều.
Tổ hợp ba người đi cùng một chỗ thật quái lạ, khiến người người đi trên đường đều gần như phải quay đầu.
Một cậu bé mái tóc dài vàng óng, vô cùng dễ thương. Một chàng trai phương Đông gương mặt tuấn lãng, còn có một đại lưu manh miệng ngậm điếu xì gà, mang theo kính râm.
Có người thiếu chút nữa đã trực tiếp báo cảnh sát, thậm chí còn có một bà lão da trắng xông lên quát lớn với Đại Hắc Ngưu, muốn bảo vệ cho Hoàng Ngưu.
Gương mặt Đại Hắc Ngưu lập tức đen lại. Đây là trêu ai ghẹo ai chứ? Gã đi trên đường cái đã bị người ta kỳ thị, bị coi là xã hội đen, đã khiến gã tức giận đến muốn nổi điên.
Sở Phong vội vàng ngăn cản, dùng tiếng Anh giải thích với bà cụ da trắng, phải mất một thời gian rất lâu mới nói được rõ ràng.
Trên đường sau đó, Đại Hắc Ngưu tức giận chửi chó má. Chuyện tương tự phát sinh không chỉ một lần. Gã sờ lên mặt của mình, nói: “Dáng dấp của ta giống người xấu lắm sao? Tức chết con trâu ta mà.”
Khi check-in ở một khách sạn, vấn đề lập tức phát sinh. Ba người không có hộ chiếu, không cách nào thuê phòng được. Sở Phong dùng vốn tiếng Anh sứt sẹo của mình để giao lưu, kết quả Đại Hắc Ngưu xuất mã, nói một tràng tiếng Hi Lạp lưu loát, đầu lưỡi không vấp câu nào.
Sở Phong cứng họng. Tại sao con trâu này lại biết tiếng Hi Lạp? Hắn nhỏ giọng hỏi Hoàng Ngưu chuyện gì xảy ra.
“Lão ta vì quy hoạch cho cuộc sống nhân sinh ngắn hạn của mình, cho nên đã học mấy ngôn ngữ.” Hoàng Ngưu đáp lại.
“Quy hoạch nhân sinh ngắn hạn cần chi học tiếng Hi Lạp?” Sở Phong không hiểu.
Hoàng Ngưu đáp: “Hi Lạp phương Tây có ngọn núi Olympus, vườn thánh dược Vatican. Lão ta muốn tìm kiếm một phen, cho nên lúc trước đã học loại ngôn ngữ này. Ngoài ra, lão ta còn học tiếng Ai Cập nữa. Đương nhiên, lão ta cũng muốn đến thành Jerusalem trong truyền thuyết để nhìn qua, vì thế đang chuẩn bị học ngôn ngữ nơi đó.”
Sở Phong trợn mắt, triệt để bó tay. Người này đúng là một con trâu có lý tưởng. Nhưng Đại Hắc Ngưu muốn đến đó tìm kiếm, nhất định không có chuyện tốt rồi.
Đại sảnh của nhà hàng này rất sang trọng, vàng son lộng lẫy. Đèn thủy tinh phát ra thứ ánh sáng mờ ảo, nền nhà được lót đá từ Roma, óng ánh trong suốt.
Sở Phong và Hoàng Ngưu ngồi trên ghế salon, nhìn Đại Hắc Ngưu dùng tiếng Hi Lạp địa phương giao lưu với nhân viên quản lý khách sạn. Cuối cùng, sau khi Đại Hắc Ngưu nước dãi bắn tung tóe, dưới tình huống không có hộ chiếu, tên quản lý kia đã đồng ý cho bọn họ thuê phòng.
Thậm chí, y còn trực tiếp đưa bọn họ đến phòng tổng thống tầng cao nhất.
Sở Phong thật sự phục sát đất. Con trâu này đúng là biết lừa người mà. Chuyện như vậy mà cũng có thể thành công. Hắn thật sự nhịn không được, hỏi Đại Hắc Ngưu rốt cuộc chuyện gì xảy ra.
“Lừ dối cái cọng lông đấy. Bản thân gã quản lý kia cũng là dị loại, trà trộn vào nhân loại mà thôi. Ta qua đó trực tiếp nói cho gã biết bổn tọa chính là thú vương, mau tranh thủ thời gian sắp xếp chỗ ở, nếu không ta sẽ diệt gã. Đương nhiên, ta cũng hiển lộ uy áp của thú vương.”
“Phong cách này của ông quá thô kệch rồi. Ông không sợ bị người ta đuổi ra đường à?”
Nhưng đêm đó, đích thật bọn họ đã hưởng thụ sự chiêu đãi đỉnh cấp. Ngoại trừ lúc dùng cơm hai con trâu suýt chút nữa nổi bão, còn lại thì hết thảy bình thường.
Bởi vì, món chính đưa đến phòng chính là bò bít tết.
Cuối cùng, hai con trâu đến nhà hàng để dùng bữa, Sở Phong cũng không ngăn lại, kết quả sắc mặt của hai con trâu càng thêm âm trầm. Bởi vì bọn chúng nhìn thấy tất cả mọi người đều đang ăn bò bít tết.
Bọn chúng không thể không về phòng, bảo người ta đưa bữa ăn đến.
“Đám người này ngu quá ngu, não chết hết rồi. Nhiều món ngon như thế lại không ăn, lại cứ chăm bẵm vào một món. Đúng là nhân loại ngu xuẩn.” Đại Hắc Ngưu bất mãn nói.
Bữa cơm này không cách nào nuốt trôi được. Sở Phong đặt đĩa xuống, cầm chai rượu ngon đến nhà hàng, chuẩn bị ăn hết bò bít tết.
Gã quản lý dị loại biến hình kia đưa những món ăn khác đến phòng hai con trâu như tôm hùm, gan ngỗng... Những món liên quan đến trâu đều không dám nhắc lại.
Sở Phong thỏa mãn, đến khuya mới từ nhà hàng trở về, há miệng đều là mùi thịt bò. Kết quả khiến cho hai con trâu không ngủ được, mắt bốc lên hàn mang ngó chừng Sở Phong.
Sở Phong lập tức tỏ thái độ, phòng ngừa hai con trâu tính sổ hắn: “Chuyện đến núi Olympus cướp bảo tàng thuộc về các người, ta chỉ muốn đi đốt hang ổ của con Xích Lân kia thôi.”
Hai con trâu nhìn hắn chằm chằm không nói chuyện, sau đó đi ngủ.
Buổi sáng, gã quản lý dị loại giống như ôn thẫn tiễn cả ba xuống lầu, không kịp chờ đợi, chỉ hy vọng bọn họ sớm rời khỏi một chút.
“Khoan đã, mau thuê giúp ta một chiếc máy bay.” Đại Hắc Ngưu nói.
Nghe xong, gã quản lý dị loại thiếu chút nữa khóc lên. Thuê một chiếc máy bay? Ba vị này muốn làm gì vậy?”