Virtus's Reader
Thánh Khư

Chương 316: CHƯƠNG 312. MÓC Ổ THÚ VƯƠNG (2)

“Đừng sợ, thuê một chiếc trực thăng là được. Chúng ta chỉ đi ngắm cảnh thôi, không phải bảo ngươi đến sân bay cướp máy bay.” Đại Hắc Ngưu nói.

“Được.” Gã quản lý ỉu xỉu đi sắp xếp.

Sau đó, Đại Hắc Ngưu bắt đầu xem báo. Sở Phong và Hoàng Ngưu không hiểu tiếng Hi Lạp, cảm thấy nhàm chán, bắt đầu nghiên cứu làm sao ra tay với núi Olympus.

Nên biết rằng, nơi đó nổi danh là thần sơn ở Châu Âu.

Theo truyền thuyết trong thần thoại, núi Olympus là nơi nghỉ chân của chúng sinh.

Xích Lân thú vương đặt hang ổ của mình nơi đó, đủ để chứng minh vấn đề, núi Olympus có điều cổ quái.

Một vị thú vương cường đại chỉ có thể ở chân núi mà không thể đi lên, là do chưa đủ tư cách sao?

Đột nhiên, Đại Hắc Ngưu đang xem báo lên tiếng: “Con Xích Lân này rất mạnh, đã từng giết một vị thú vương ở Vatican. Nó chẳng khác nào bạo quân cả, còn đánh nổ con Tông Hùng Vương kia nữa.”

Đây là tin mới nhất. Con Xích Lân đã đại khai sát giới ở Vatican, giết chết Tông Hùng Vương, đánh bị thương một con thú vương, hung diễm ngập trời.

“Ồ, lại có người nhắc đến cậu, nói nếu Xích Lân có thể giết chết thêm một con thú vương, sẽ giống như cậu liên tục giết chết hai con thú vương. Nhưng Xích Lân lại chẳng thèm để ý đến cậu, haha...” Đại Hắc Ngưu cười trên nỗi đau của người khác.

Xích Lân đã đáp lại một cách kiêu căng, rất khinh thường: “Chỉ bằng hắn còn chưa xứng so sánh với ta.”

“Vậy thì gặp lại ở Vatican đi.” Sở Phong nói. Đương nhiên, bây giờ hắn chỉ muốn đến dò xét hang ổ của tên kia.

Cuối cùng, trực thăng được thuê đến. Ba người leo lên, một đường hướng Bắc, thẳng đến núi Olympus.

Trên đường đi, chân của viên phi công run run, vô cùng sợ hãi. Bởi vì anh ta biết ba con sinh vật này rất không bình thường, dường như muốn đến hang ổ của sinh vật cấp vương.

“Đừng sợ, anh có chở chúng tôi đến chỗ đó là được, không liên lụy đến anh đâu.” Sở Phong an ủi.

Sau khi đến đó, ba người nhảy xuống, viên phi công trực tiếp chạy đi, hoàn toàn không chờ bọn họ.

Đám người Sở Phong không thèm để ý, trực tiếp lên núi, tìm kiếm hang ổ Xích Lân. Nơi này dị loại không hề ít. Bọn họ bắt được một dị loại, bắt nó dẫn đường.

“Đây chính là núi Olympus?” Hoàng Ngưu kinh ngạc. Khu vực núi này rất bao la, hùng vĩ, nhiều ngọn núi xuyên qua đám mây, bị sương mù bao phủ, không nhìn thấy đỉnh núi.

“Đỉnh núi có cái gì vậy?” Sở Phong hỏi.

Dị loại dẫn đường là một con mèo rừng biết nói tiếng người. Nó rất sợ hãi, run rẩy nói cho bọn họ biết không có ai có thể tiến lên đỉnh núi được. Nơi đó có sấm sét đánh xuống, có sương mù trói buộc, ngay cả thú vương cũng không xông lên được.

“Này, đừng nói cho ta biết ở đây có Zeus, Athena, Apollo đấy nhé.” Đại Hắc Ngưu thì thầm.

“Mặc kệ nó, trước cứ diệt hang ổ của con Xích Lân này đi. Trước giờ ta chỉ toàn móc tổ chim, còn chưa móc qua ổ thú vương.” Sở Phong đằng đằng sát khí. Bởi vì tên Xích Lân kia cứ miệt thị hắn, lần này hắn chân chính giết tới Châu Âu, tất nhiên cũng muốn cho gã một sự kinh hỉ.

Thời gian không dài, bọn họ đã chạy đến dưới một chân núi nguy nga. Nơi đó tinh khí sinh mệnh rất nồng đậm.

“Chính là chỗ đó.” Con mèo rừng không dám đi nữa. Nó đang bị hù sợ gần chết. Đây chính là sào huyệt của một vị thú vương, vô cùng kinh khủng, ngay cả quân đội Châu Âu cũng không dám đến tiêu diệt. Không biết ba vị tổ tông này có lai lịch gì lại gộp thành một tổ đến đây tiêu diệt chứ?

“Đúng là không có tiền đồ gì cả.” Đại Hắc Ngưu khinh thường phất tay, bảo nó chờ ở bên ngoài, không cần đi theo.

Đám người Sở Phong đặt chân lên khu vực này, cảm nhận được từng đợt nóng rực. Hang ổ của Xích Lân, ngoại trừ thụy khí bừng bừng, chỗ sâu bên trong còn có ánh lửa.

Đằng trước, năng lực sinh mệnh và ánh lửa giao hòa cùng một chỗ, từ trong động phun ra từng đợt.

Vùng núi này khoáng đạt, cỏ cây thưa thớt, mặt đất khô cứng. Ánh lửa và thụy khí của vùng đất này đang lóe lên.

Nhất là bên trong hang cổ, tinh khí sinh mệnh và ánh lửa màu đỏ giao hòa cùng một chỗ, phun trào ra ngoài.

“Khó trách tên khốn kia lại được người ta xưng là Hỏa thần, chỗ ở rất không bình thường.” Hoàng Ngưu khoanh tay, giọng nói trẻ con, ánh mắt to chớp động dò xét nơi này.

Rống!

Một tiếng thú rống truyền đến. Một cái đầu khổng lồ nhô ra khỏi cổ động, ánh mắt băng lãnh, toàn thân đều là lân phiến màu đỏ, bốc lên ánh sáng. Trên đầu của nó còn có một cái sừng thú, đang chậm rãi bò lên.

“Nhân loại ngu xuẩn, các ngươi dám mạo phạm lãnh địa của Xích Lân Vương, muốn bị đồ thành diệt tộc sao?”

Con hung thú khổng lồ lên tiếng, âm thanh chấn động cả khu rừng. Rất nhiều lá cây rơi xuống. Con hung thú này rất lớn, dài chừng năm chục mét.

“Một con Chuẩn vương?” Đại Hắc Ngưu hứng thú nhìn xem.

Sở Phong cũng thầm đánh giá. Con vật này hiển nhiên là dị thú trông coi động phủ, khó khăn lắm mới đạt đến cảnh giới chuẩn vương. Nó thoạt nhìn vừa giống như một con cá sấu, lại vừa giống một con thằn lằn. Bên trong cái miệng máu là hàm răng trắng nhỡn.

Rống...

Nó rống to một tiếng, đất núi rung chuyển, miệng phun ra thứ chất lỏng màu đỏ tạo thành một tiếng ầm vang quét sạch mọi thứ. Đây chính là xích viêm (cầu lửa), tạo thành ánh lửa cháy hừng hực.

Khí tức chuẩn vương bộc phát. Rất nhiều dị thú cảm thấy run rẩy và hoảng sợ, biết tay trợ thủ hung ác và bá đạo này của Xích Lân Vương lại muốn đại khai sát giới rồi.

Đại Hắc Ngưu trừng mắt. Gã mặc Âu phục mang giày da, đeo cặp kính râm lớn, miệng ngậm điếu xì gà, rất bình tĩnh đi về phía trước: “Chỉ là một con bò sát mà cũng lớn giọng với ta. Chán sống rồi à? Nhìn sát khí trên người ngươi nặng như vậy, hiển nhiên đã giết qua không ít sinh vật. Hôm nay ta sẽ siêu độ cho ngươi.”

Ánh lửa cuồn cuộn. Trong phạm vi mấy chục mét đều là lửa đỏ, nung nóng mặt đất nhưng lại không làm gì được Đại Hắc Ngưu. Gã đã vác trường đao tử đồng đến gần.

“Ngươi...” Con cự thú kinh hãi. Nó đã là chuẩn vương. Dưới ngọn lửa của nó, nhân loại, dị thú gì cũng đều bị đốt cháy sạch sẽ.

Ngay cả sắt đá bị nó phun trúng cũng sẽ bị nóng chảy. Sau đó chúng sẽ bốc hơi thành khí. Nhưng ba kẻ này là ai mà chẳng thèm xem công kích của nó ra gì.

Ầm.

Đại Hắc Ngưu tung một cước ra. Giày da bóng loáng phát ra ánh sáng, năng lượng thần bí bành trướng, đá con chuẩn vương kia phải lăn lộn, kêu thảm.

Trong cơ thể của nó truyền đến tiếng xương cốt vỡ vụn, miệng phun đầy máu.

“Ngươi là vương giả.” Nó gào thét, âm thanh như tiếng sấm chấn động toàn bộ khu rừng, truyền vang bên trong dãy núi Olympus.

Trong núi có rất nhiều dị loại. Nghe được tiếng gào thét này, tất cả đều bị chấn kinh. Vương giả nhân loại đến rồi sao?

Oành.

Cự thú gào thét, ánh lửa ngập trời. Con chuẩn vương này chuẩn bị liều mạng. Nó cảm giác được người đàn ông đeo kính râm đã lộ ra sát ý, sẽ không bỏ qua cho nó.

Ầm ầm ầm.

Nó không ngừng xuất kích, tiến về phía trước.

Nhưng đáng tiếc, nó còn kém xa so với thú vương, bị mấy cước của Đại Hắc Ngưu đá gãy móng vuốt và răng, một cước cuối cùng đá nó bay lên trời, đâm sầm vào vách núi, xương cốt toàn thân đứt gãy, thất khiếu chảy máu, chết ngay tại chỗ.

Meo!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!