Từ đằng xa, con mèo rừng dẫn đường cho đám người Sở Phong hoảng sợ đến mức lông trên người dựng đứng. Nó tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này, bị dọa cho thiếu chút nữa xụi lơ tại chỗ.
Đây chính là một con chuẩn vương chân chính, ngày thường hoành hành khắp khu vực này, làm gì có ai dám không theo? Động một tý là uy hiếp đồ thành, cũng không thấy quân đội đến tiêu diệt nhưng bây giờ lại bị người ta đá cho vài cước chết tươi.
“Vương giả, ba vị vương giả nhân loại. Trời ơi, hù chết mèo rừng ta rồi.” Con mèo rừng run rẩy, cứ meo meo.
Trên thực tế, rất nhiều dị loại bên trong dãy núi Olympus đều kinh hãi, bị hù đến sợ hãi vô cùng, thở mạnh cũng không dám. Cả khu vực trở nên yên tĩnh.
Rất nhiều con là thuộc hạ của Xích Lân, đang dừng chân tại khu vực này, nghe theo hiệu lệnh của Xích Lân, nhưng bây giờ không một con nào dám vọng động.
Lúc này, trong cổ động có tiếng gầm truyền đến, lại một con quái thú màu đỏ chui ra nhưng không cường đại bằng con vừa rồi.
“Là một con thằn lằn toàn thân đầy vảy màu đỏ.” Sở Phong lẩm bẩm. Tất cả chủng tộc này đều có sự biến đổi từ tổ tiên của mình.
Có thể đoán được, con Xích Lân thú vương ắt hẳn đã có sự biến hóa siêu cấp mà người bình thường khó có thể tưởng tượng. Nó từ thằn lằn hóa thành rồng phương Tây, đây chính là sự hồi sinh của huyết mạch.
Không khó tưởng tượng, thực lực của Xích Lân Vương nhất định sẽ rất khủng bố.
Tổng cộng có mười mấy con thằn lằn vảy màu đỏ, toàn thân đều lượn lờ hỏa quang, răng nanh trắng như tuyết, rất dữ tợn nhưng cũng không lợi hại bằng con chuẩn vương kia.
“Không muốn chết thì lập tức rời đi.” Đại Hắc Ngưu nói. Trong nháy mắt, gã đã phát ra một luồng sóng tinh thần vương giả, áp lực kinh khủng mãnh liệt đập tới.
Grao...
Đám thằn lằn lửa run lẩy bẩy, không ngừng rút lui, sau đó tất cả đều chạy trốn.
Đám người Đại Hắc Ngưu không để ý đến đám thằn lằn lửa đang đào tẩu, bước vào trong cổ động, chuẩn bị cướp sạch.
Khắp nơi đều có tảng đá phát sáng, thật sự khiến cho người ta không nói được lời nào. Đúng như trong sử sách đã ghi lại, rồng phương Tây thích những vật phẩm sáng lấp lánh.
Nếu là bảo thạch thì còn chưa tính nhưng rất nhiều thứ cũng không phải là thứ đáng giá. Có một số tảng đá thậm chí còn có chất phóng xạ, cho nên mới phát sáng.
“Cái gì mà phá bảo tàng? Còn không phải một đống đá nát à?” Hoàng Ngưu không hài lòng, nói.
Càng đi sâu vào trong, nhiệt độ trong động ngày càng cao, đỏ rực, cuối cùng còn nhìn thấy dung nham. Bên trong thứ chất lỏng màu đỏ đó còn có thực vật.
Giống như lá sen lơ lửng bên trong dung nham, nhưng nhất định không phải là hoa sen. Toàn thân của chúng đỏ choét, mọc từng đám một, không sợ nhiệt độ cao, lại còn phát ra ánh lửa.
Ngoài ra, còn có vài cọng cây lạ, chỉ cao ba thước, cắm rễ trên vách đá. Còn có cây cao ba bốn mét, cắm rễ thẳng vào trong dung nham.
Bọn chúng đều có màu đỏ rực, còn có ngọn lửa. Đây chính là chỗ tiến hóa căn bản của thụ vương. Trên hỏa thụ kết xuất từng loại trái cây phi phàm.
“Đáng tiếc thật. Ao dung nham này rất khác biệt, có tạo hóa không nhỏ, không nghĩ đến Xích Vương lại đạt được.” Hoàng Ngưu vô cùng tiếc nuối.
“Không phải chỉ là một Ao dung nham thôi sao?” Đại Hắc Ngưu hoài nghi.
“Trong ao này đã từng có một số huyết long huyết ẩn núp, tạo ra những cây hỏa thụ. Xích Lân vương ăn loại trái cây này, đồng thời tắm rửa dung nham, vì thế mới tiến hóa siêu cấp, phát sinh sự thay đổi về chất.”
Rồng huyết? Mặc kệ là loại rồng nào, nhất định đều cực kỳ phi phàm. Đáng tiếc lại bị Xích Lân Vương nhanh chân đến trước.
Bọn họ tiếp tục vơ vét, cuối cùng suýt chút nữa đã chửi thề. Đồ mà huyết long phương Tây này thu thập quá lòe loẹt, chỉ thích những đồ vật phát sáng, ngay cả gương cũng có một đống.
"Bảo thạch, đồ cổ!"
Rốt cuộc, bọn họ phát hiện được một vật có giá trị, đó là một cái túi rất nhỏ. Sau khi mở ra, tất cả đều là bảo thạch, đủ mọi màu sắc, vô cùng chói lọi.
Đồng thời trên mặt đất còn có một số đồ cổ bao gồm trường mâu, tấm chắn, cổ kiếm... không biết từ đâu mà đến.
“Tôi cảm thấy phải nên gọi thêm mấy chiếc xe tải. Nơi này đồ vật loạn thất bát tao nhiều lắm, không thể chuyển đi. Vì thế chúng ta nên tìm một phòng đấu giá gan to bằng trời đến để bọn họ tự xử lý.” Sở Phong nói.
Đại Hắc Ngưu trợn mắt: “Cậu cũng quá hung ác rồi đấy. Làm thế là sỉ nhục Xích Lân Vương, không sợ nó nổi điên sao? Có công ty đấu giá nào dám đến?”
Trên thực tế, bên ngoài nghe được tin tức đã rối loạn cả lên.
Sau khi gã phi công chạy đi, đã tiết lộ tin tức đầu tiên, thề thốt với mọi người rằng anh ta đã từng đưa ba nhân loại đến núi Olympus. Bọn họ muốn đi móc hang ổ của Xích Lân Vương.
Tin tức này không thể nghi ngờ đã dẫn phát oanh động.
Rất nhiều thế lực và tổ chức nghe tin lập tức hành động, phái người đến núi Olympus, muốn giám sát bên ngoài núi, thu hoạch được tin tình báo chuẩn xác nhất.
“Huyết long này nghèo quá đi, thu thập toàn những thứ rách rưới, chẳng có thứ gì tốt cả. Bảo tàng trong truyền thuyết đâu?” Đại Hắc Ngưu tức giận nói.
“Bảo thạch, đồ cổ, những thứ này rất đáng tiền, cần đấu giá ở thế giới loài người. Chúng ta có thể trở thành phú hào một phương đấy.” Sở Phong nói.
“A, tấm chắn này không tệ. Cho ông.” Hoàng Ngưu phát hiện tấm chắn một mặt, còn có chút ngân quang, đã rất cổ xưa, có một phần bị tuế nguyệt ăn mòn sắp mục nát.
“Một quyền là có thể đánh xuyên qua, làm được gì chứ?” Đại Hắc Ngưu bất mãn.
“Ông thử nhìn một chút đi.” Hoàng Ngưu nói.
Đang.
Cả hang động đều kịch liệt lay động, tiếng vang thật lớn. Một quyền của Đại Hắc Ngưu cũng không thể đánh xuyên qua tấm chắn.
“Đây là đồ tốt. Nếu nhờ thánh thụ luyện binh tế luyện lại, phải cần mở ra mười hai đóa hoa mới có thể dung luyện.” Hoàng Ngưu nói. Bên trong tấm chắn có trộn lẫn ngân tinh, rất bất phàm.
Sở Phong kinh hãi. Thứ này đúng là không tầm thường. Nên biết rằng thanh phi kiếm màu đỏ của hắn cũng chỉ cần mười lăm đóa hoa mà thôi.
Cần thánh thụ luyện binh mở ra mười đóa hoa để dung luyện đã được xem là bảo vật rồi, cực kỳ hiếm có trên địa cầu. Vât liệu cần đến mười ba đóa, mười lăm đóa lại càng không tầm thường.
“Haha... Cuối cùng cũng không uổng phỉ đến đây.” Đại Hắc Ngưu cười to.
Hoàng Ngưu gật đầu: “Tấm chắn này có một số truyền thuyết hơn phân nửa ở phương tây. Đây là thứ tốt, nhưng huyết long này chẳng biết nhìn hàng. Không biết nó lấy được từ đâu mà cất như đồ cổ.”
Cuối cùng, bọn họ mỗi người tìm được một tấm da thú làm thành một cái bao lớn, bỏ hết các loại đồ cổ trong hang rồng vào trong, chuẩn bị mang đi.
Ngoài những thứ này ra, những đồ vật phát sáng, bọn họ đến nghĩ cũng không nghĩ đến sẽ dùng.
“Huyết long này nghèo thật. Uổng công ta chờ mong đến thế, bây giờ thất vọng thật nhiều.” Hoàng Ngưu lẩm bẩm.
Trong thế giới của nó, những ghi chép liên quan đến cự long thần thánh viễn cổ, con nào cũng giàu chảy mỡ, sống đến tuế nguyệt, thu thập vô số bảo vật.
Con Xích Lân Vương này vừa mới tiến hóa thành rồng phương Tây, tất nhiên không có nội tình đó.
“A, ta cảm thấy dưới ao không chừng còn có thứ gì đó.” Hoàng Ngưu hoài nghi. Nó bước đến nhìn chằm chằm vào trong ao dung nham, quan sát mấy loại thực vật màu đỏ kia.