Người đàn ông tóc vàng trẻ tuổi này cười nói, làm ra một cái dấu tay xin mời, đồng thời tự giới thiệu, hắn ta tên là Andrew, hắn ta luôn nở nụ cười ấm áp.
Bên cạnh Andrew có một người đứng sóng vai, người đàn ông này có vẻ hơi lãnh ngạo, tóc ngắn màu vàng nhạt, nhẹ gật đầu với đám Sở Phong, hiển nhiên cũng là một vị thú vương, gã tên là Human.
“Mời tới bên này.” Andrew mỉm cười, nhiệt tình và sáng lạn.
Sở Phong tỏ ra cảm kích đi vào thành cũng hắn ta, đi dọc theo con đường đá xanh mang hơi thở của năm tháng, ven đường đều là kiến trúc to lớn của ngàn năm trước.
Trong đó, không ít pháo đài cổ, cung điện... đều đang phát sáng, tản ra sức mạnh thần thánh.
Cuối cùng, bọn hắn ngừng lại trước một nhà thờ cao lớn, nơi này có hào quang chiếu xuống, ngưng tụ khí tức tường hòa nghìn năm không tiêu tan.
Andrew cười nói ra: “Sở thân ái, hoan nghênh ngươi vào Thần thành, ta nghĩ toà cung điện rộng lớn này đủ để xứng với thân phận của ngươi, nghỉ ngơi ở chỗ này trước đi, chiều nay chúng ta sẽ tổ chức nghi thức hoan nghênh trọng thể cho ngươi, đến lúc đó sẽ có một vài vương giả lên sân khấu đó.”
Sau đó, hắn ta tiến tới ôm Sở Phong một cái, sau đó dẫn người rời đi.
“Thật nhiệt tình, nhưng náo loạn nửa ngày, ta cũng không biết bọn hắn là Vương của tộc nào.” Đại Hắc Ngưu lẩm bẩm, trong mắt tinh quang lóng lánh, nhìn chằm chằm bóng lưng của Andrew và Human.
Sau khi đi xa nơi đó, nụ cười xán lạn của Andrew vụt tắt, lộ ra một hàm răng trắng như tuyết, nói “Ba thằng ngu, dựa vào các ngươi cũng muốn đặt chân ở Thần thành sao?”
Hắn ta, Human và một đám dị tộc đi theo đều phá lên cười, đứng đó khen thủ đoạn của hắn ta, sẽ đưa Sở Ma Vương xuống địa ngục.
“Cái gọi là Sở vương chẳng qua cũng chỉ vậy thôi, sắp chôn vùi trong bụng Bất Tử Phượng Vương, thật sự khiến ta thất vọng.” Human cũng cười lạnh, mái tóc ngắn vàng nhạt cứng cỏi càng thể hiện sự lãnh khốc của gã.
Sau khi gã nhắc tới Bất Tử Phượng Vương, những người này đều rùng mình một cái, có chút sợ hãi, bởi đó là một con Cầm Vương đã đột phá Gông Xiềng cấp sáu, được mệnh danh cao thủ tuyệt thế.
Giai đoạn hiện tại, rất hiếm sinh vật đột phá đến Gông Xiềng cấp sáu, đạt tới lĩnh vực này liền có thể nhìn xuống chư Vương, lực chiến đấu khiến thế giới chấn kinh.
Bất Tử Phượng Vương ưa thích dùng cường giả làm thức ăn, nó đặt ra quy củ, chỉ cần đặt chân vào lãnh địa của nó sẽ bị săn giết.
Lúc này, mái tóc dài màu vàng óng của Andrew rối tung, vẻ mặt cười ôn hòa trước kia biến mất hoàn toàn, chỉ có lãnh ý, nói: “A..., vốn ta còn muốn tự mình ra tay giết hắn đấy, chẳng qua mới đột phá Gông Xiềng cấp một mà thôi, thế mà cũng dám đến Thần thành? Không ngờ hắn ngu như vậy, chỉ đùa hắn một chút mà thôi, thế mà hắn lại bị mắc lừa đi chịu chết, thật vô vị.”
Hắn ta tỏ ra trào phúng, căn bản không để chuyện sống chết của ba người Sở Phong ở trong lòng, hắn ta lắc đầu, chế nhạo thỏa thuê.
“Đúng là thiếu lạc thú, chẳng bằng trực tiếp động thủ.” Human cũng lắc đầu, gã vô cùng tự phụ, sau khi đột phá Gông Xiềng cấp ba, muốn giết cấp bậc của Sở Phong không phải là chuyện dễ dàng sao?
Sau lưng hai bọn họ, một đám dị tộc liên tiếp phụ họa, chế giễu ba người Sở Phong mới đến phương tây mà thôi, chưa gì đã mất mạng rồi.
“Chẳng lẽ sinh vật cấp Vương của phương đông đều yếu như vậy sao? ta cảm thấy sau khi chuyện ở Vatican kết thúc, chúng ta có thể đi chinh chiến ở phương đông.” Andrew cười ha ha nói.
“A...ý này không tệ.” Human gật đầu.
Đúng lúc này, góc phố có ba người đi ra, chính là đám Sở Phong.
“Hai người các ngươi tự quyết định, rất vui vẻ phải không?” Sở Phong mang trên mặt nụ cười nhạt.
Nụ cười trên mặt Andrew và Human vụt tắt, trong tích tắc tản mát ra uy áp kinh khủng của cường giả, bọn hắn lộ ra sát cơ u mịch, không che giấu nữa.
“Không quá ngu, không đi chịu chết, đã vậy chúng ta sẽ tự mình ra tay. Dựa vào một vương giả mới đột phá Gông Xiềng cấp một như ngươi cũng dám đến phương tây giương oai à?” Andrew cười lạnh nói.
Mặc dù sắc mặt Sở Phong bình thản nhưng trong lòng hắn có một đốm lửa phẫn nộ bùng lên, người đàn ông tóc vàng đối diện dám trêu đùa bọn hắn. Dù bọn hắn đã biết từ sớm nhưng cảm thấy đối phương dụng tâm hiểm ác và có tâm thái ngạo mạn tự phụ, hắn vẫn cảm thấy tức giận.
“Không phải hai ngươi cảm thấy vương giả phương đông yếu sao? Hôm nay chúng ta giết cho các người nhìn.” Sở Phong nói.
Đại Hắc Ngưu, Hoàng Ngưu đứng ở một bên, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay được, phòng ngừa hai vương giả này đào thoát.
“Vương Giả cấp thấp thôi mà, lấy yếu chống mạnh sao? Tới đi.” Human nói, mặt gã vô cùng lãnh khốc và tàn nhẫn, sát ý dâng trào.
Nhưng gã rất cẩn thận, thúc giục năng lượng thần bí di chuyển trong cơ thể, không có sơ suất, chuẩn bị đánh chết Sở Phong, cho Xích Vương một lễ vật.
Về phần Andrew, mái tóc dài vàng óng tung bay, chuẩn bị sẵn sàng cho đại chiến, hắn ta chủ động xuất kích, băng băng lao về phía Sở Phong, trên mặt lộ ra nụ cười dữ tợn.
“Ta chẳng muốn tốn thì giờ với các ngươi, lên đường đi.”
Sở Phong gào to một tiếng, sau đó bỗng nhiên đem giũa kim cương đã cầm sẵn trong tay ném ra ngoài, ầm vang một tiếng, tốc độ bay vượt qua tốc độ âm thanh, xé rách không khí, phát ra tiếng sét cửu thiên nổ đùng đoàng.
Hiện tại, giũa kim cương nặng đến mấy vạn cân, lại dùng loại tốc độ này đánh ra, thực sự quá kinh khủng.
Phốc
Thân thể Andrew trực tiếp bị đứt, máu tươi chảy ròng ròng, nửa người trên của hắn ta rơi ở trên mặt đất, kêu thảm: “A...”
Thanh âm của hắn ta tràn ngập thống khổ, chấn động cả tòa Thần thành.
Cùng lúc đó, giũa kim cương xuyên thấu thân thể của hắn ta, nhưng nó không hề dừng lại, ầm một tiếng đánh trúng Human, khiến lồng ngực gã nổ tung, máu tươi bắn tung toé.
“A...” Human kêu thê lương thảm thiết, vang vọng toàn bộ Vatican.
Sau khi Kim Cương Trác sáng bóng xoay mình bay ra ngoài, để lại hai vị sinh vật cấp Vương kiêu căng đổ máu, ngã lăn trên mặt đất.
Cả thành phố Vatican đều bị tiếng kêu thảm thiết của bọn họ quấy rầy. Nên biết, chúng mang thực lực siêu phàm của thú vương đã bứt đứt được ba sợi gông xiềng.
Cơ thể của Andrew sau khi bị Kim Cương Trác xoay tròn với tốc độ nhanh bắn trúng thì đứt thành hai đoạn, lăn lộn dưới đất, mái tóc dài màu vàng dính máu, đau đớn không thể nhẫn nhịn.
Phía ngực bên phải của Human bị toác ra, xương ngực đứt đoạn, tổn thương tới nội tạng, gần như nửa người bị xé rách. Cả người gã bay ra ngoài, đập xuống đất.
Hai đại cường giả trong nháy mắt mất đi sức chiến đấu!
Những dị tộc đuổi theo bọn họ bị dọa sợ chết khiếp, run rẩy lẩy bẩy. Tất cả đều lạnh từ đầu đến chân, sâu trong lòng sinh ra cảm giác kinh hoàng và run sợ vô cùng.
Vũ khí này phải uy lực đến mức nào? Mới vừa ra tay mà trận chiến đã kết thúc, hai thú vương vốn có ưu thế áp đảo giờ ngã trong vũng máu.
Andrew, Human gần như thông thần, không gì không làm được, có thể dễ dàng xử lí đám dị tộc, nhưng đối mặt với Sở Ma Vương lại thê thảm như vậy.
Điều này khiến người ta cảm thấy vô cùng khó tin!