Virtus's Reader
Thánh Khư

Chương 325: CHƯƠNG 321. MÃNH LONG QUÁ GIANG (1)

Đại Hắc Ngưu và Hoàng Ngưu không nói gì, Sở Phong chẳng phúc hậu tẹo nào, vừa bắt đầu đã dùng chiêu hiểm, dùng vũ khí đại sát Kim Cương Trác thì chưa chính thức đánh nhau đã kết thúc.

Chủ yếu Sở Phong muốn tốc chiến tốc thắng, đây là thành phố thần Vatican, có không ít sinh vật cấp Vương dừng chân, nói không chừng thì sẽ có người ra mặt nhằm vào bọn họ.

Đồng thời kẻ thù lớn Xích Lân Thú Vương cũng đã nhìn chằm chằm như hổ đói, ngộ nhỡ đột nhiên đánh đến, tham gia vây công, vậy thì phiền to.

Cho nên ở chỗ thị phi này, hắn muốn đánh nhanh thắng nhanh, bắt đầu đã dùng đòn sát thủ mạnh mẽ nhất.

Thực tế chứng minh, cực kì hiệu quả!

Thần giác của sinh vật cấp Vương và nơi này đều ngăn cản lẫn nhau, khó mà dự đoán trước nguy hiểm để tránh.

Mà uy lực của Kim Cương Trác rốt cuộc có bao nhiêu? Đơn giản tính toán một lần là có thể đại khái đánh giá được.

Thể tích của nó tuy nhỏ, nhưng sau khi được thổi vào nguồn năng lượng thần bí thì lại nặng đến mười nghìn cân, thậm chí mười mấy nghìn cân, bay ngang tốc độ siêu âm, xung lượng đáng sợ như vậy chỉ vừa tưởng tượng thôi đã thấy kinh người.

Dùng viên đạn làm vật so sánh, mặc dù tốc độ tương đương nhưng chất lượng lại kém mấy trăm nghìn lần so với cái trên!

Kim Cương Trác so với đạn, uy lực tăng lên gấp bao nhiêu lần, khủng bố đến mức dọa chết người, cái loại trị số này làm thú vương cũng phải sợ run!

Đạn pháo, tên lửa, đạn xuyên thép gì đấy so với nó thì yếu ớt hơn nhiều.

Phải là sinh vật cấp Vương đủ mạnh mẽ mới có thể kháng cự tên lửa như vậy, nếu không đổi sang một sinh vật khác mở màn, ngay khi vừa bị Kim Cương Trác cọ trúng, nhìn theo chiều hướng xoay tròn của nó thì cũng trực tiếp bị cán nát.

Nghiên cứu phế liệu hiếm? Sở Phong căn bản không quan tâm!

Cho dù sau này Kim Cương Trác không thể phóng to thu nhỏ, không còn cách nào tạo thành năng lực tương đương với năng lực thần thông cũng không sao cả, giai đoạn bây giờ nó chính là vũ khí đại sát.

Quan tâm nó về sau có “hữu hình vô thần” hay không làm gì, trước mắt đối với Sở Phong chính là của quý!

Hơn nữa Kim Cương Trác có thể nặng cũng có thể nhẹ, điều này đã phi phàm lắm rồi.

“A...”

Andrew lăn lộn trên mặt đất, đau đớn hét to, cơ thể bị Kim Cương Trác xoay tròn với tốc độ siêu âm xoắn thành hai đoạn, bây giờ gã đau đớn khó nhịn, cả người toàn là máu.

Gã tràn ngập oán niệm, đó là thứ vũ khí gì? Tuy trông rất nhỏ nhưng còn kinh khủng hơn thần sơn sụp đổ!

Andrew không phục, gã là sinh vật mở được cả ba xiềng xích, sức chiến đấu toàn thân kinh thế hãi tục, lẽ nào không giết nổi một vương giả cấp thấp ư?

Kết quả, trận chiến còn chưa bắt đầu, gã đã trực tiếp bị giải quyết.

“Chẳng lẽ là vũ khí trong thần thoại truyền thuyết phương Đông?” Gã đố kị, thù hận, thật sự không cam lòng.

Human cũng phải chịu đựng thống khổ rất lớn, phần ngực phía bên phải bị xé rách, thương tổn đến nội tạng, cơ thể suýt bị tách thành hai nửa, tình trạng vết thương quá nghiêm trọng.

“Đây là Phiên Thiên Ấn trong truyền thuyết phương Đông sao?” Bọt máu hộc ra từ miệng gã, bởi vì gã cảm giác như bị một ngọn núi sắt trấn áp, đè nát lồng ngực.

“Ngươi không hẳn hoi, ta không phục!” Andrew ở đó gầm nhẹ, mang theo oán hận cùng tức giận vô biên.

Gã xác thực không cam lòng, bản thân đủ mạnh mẽ nhưng còn chưa động thủ đã bị đánh bại!

Nào có chuyện vừa bắt đầu đã dùng át chủ bài, gã phẫn uất, không phải trước tiên sẽ là một trận chiến đấu kịch liệt sao? Gã tự hiểu mình đã sơ suất, khinh thường tên nhân loại này, đối phương quá quyết đoán, vừa đối mặt đã dùng đòn sát thủ vượt xa tưởng tượng của người ngoài.

“Xin lỗi nhé, khiến ngươi phải chịu khổ.” Sở Phong cười tủm tỉm bước qua, nhặt Kim Cương Trác trên mặt đất lên, nó trắng như ngọc, không dính một giọt máu, cực kì xinh đẹp.

Sở Phong mang theo nụ cười xán lạn cúi xuống nhìn hai người, một chút cũng không thương xót. Andrew, Human vốn rất ác độc, muốn hại chết hắn, bây giờ gieo gió thì gặt bão.

“Hai vị đi vui vẻ.” Sở Phong nói, rút ra đoản kiếm màu đen, không chút do dự chém vào cổ bọn họ, máu Vương bắn khắp nơi!

Đây là hai thú vương cường đại, không chém rụng đầu có khi không chết được, còn cơ hội sống lại, Sở Phong không muốn để lại bất cứ tai họa ngầm nào.

“Grào...”

Trước khi chết Andrew và Human phát ra những tiếng kêu thảm thiết cuối cùng, quá không cam lòng, một thân kỹ năng kinh thiên động địa còn chưa kịp phát huy.

Chúng nó biến về bản thể, là hai con chó rừng lông có màu vàng kim nhạt, cơ thể có khi dài bảy tam mét.

“Hắc lão đại đừng ngơ ra nữa, nhanh giải quyết đám dị tộc còn thừa đi, nếu không chuyện về Kim Cương Trác của ta bị lộ mất, còn muốn cho Xích Lân thử nữa cơ!” Sở Phong bày tỏ.

Lông vài tên dị tộc dựng đứng, tất cả đều nhảy dựng lên, liều mạng chạy trốn.

Nhưng mà Đại Hắc Ngưu đã sớm rút ra trường đao đồng đỏ, không khác gì Ma thần ngăn cản lối đi, nó chẳng có chút gánh nặng trong lòng, bởi vì bọn dị tộc này cũng chẳng tốt đẹp gì, vừa rồi còn cùng hai tên thú vương muốn hại chết bọn họ.

Nó mạnh mẽ quơ đao, chỗ trường đao quét qua giống như nổi sóng cuốn lên tận trời.

Vài tên dị tộc không ai có thể trốn thoát.

Sở Phong không đi xem, hắn đứng trước một tòa giáo đường hùng vĩ, quan sát những bức phù điêu và hình chạm khắc phía trên, nhẹ giọng nói: “Tòa thánh đường đã từng huy hoàng như thế, liệu ở thời này có thể bổi dưỡng được Thánh kỵ sĩ hay không?”

“Cậu đứng ở đó dông dài gì đấy?” Đại Hắc Ngưu đi tới, mang vẻ mặt nghi hoặc.

“Cầu nguyện, thỉnh cầu Thần thánh tha thứ cho hành vi phạm tội của ngươi, khoan dung cho sự lỗ mãng và sát phạt của ngươi.” Sở Phong nói.

Cả quần thể kiến trúc cổ đều có vầng sáng thiêng liêng chiếu rọi, giáo đường cũng nhờ vậy mà sáng lên, tôn lên vẻ thần thánh trên người Sở Phong, cơ thể đều tỏa ánh rực rỡ.

“Ta khinh!” Đại Hắc Ngưu trừng mắt, vẻ mặt khinh bỉ, nói: “Ngươi đều được người ta coi là Sở Ma vương, còn không biết xấu hổ đi cầu nguyện, móc nối với Thượng Đế? Ta thấy nên đi kết giao tình với Quỷ Sa Tăng thì hơn!”

Hoàng Ngưu cũng khinh bỉ, trên gương mặt nhỏ tràn đầy vẻ coi thường.

“Trong tim ta tồn tại ánh sáng, dưới chân ngàn vạn xác khô, một mình độc hành, phía sau máu nhuộm đầy đất, dù cho có một ngày không được hiểu rõ, ta cũng quyết chí tiến lên.”

“Đi, đi, đi, chua quá, ê hết cả răng.” Đại Hắc Ngưu chế nhạo.

“Ha ha...” Ba người cùng cười lớn.

Lúc này, bên trong thành phố thần Vatican, một số sinh vật cấp Vương xuất hiện, tới gần nơi này, khi thấy máu và thi thể trên phố đều lộ ra vẻ mặt kinh sợ.

Andrew và Human cũng coi như là cường giả, kết quả đều bị đánh chết, khiến người ta kiêng dè.

Mãnh long quá giang!

Đây là quan điểm của một ít sinh vật cấp Vương, ý thức được người thanh niên phương Đông này không dễ chọc, bọn họ trước đấy đều được trình báo, biết rõ chuyện gì xảy ra.

“Chàng trai trẻ, ngươi thật sự không kiêng nể gì cả, ở bên trong thần thành xuất thủ bừa bãi, huênh hoang bá đạo, không sợ bị bọn ta liên thủ trừng trị sao?!”

Một nam tử vóc dáng gầy đét, tóc nâu đi tới, tản ra hơi thở vô cùng kinh người, đây là một tên thú vương với sức mạnh cường đại, tiên phong làm khó dễ Sở Phong.

“Ngươi muốn nhằm vào ta sao?” Sở Phong nhìn về phía gã.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!