Đông đông đông, tiếng đập cửa vang lên.
Trần Tích đang ngồi cạnh bàn bát tiên nhìn về phía cánh cửa đóng chặt, Ô Vân cũng từ trên bệ cửa sổ đứng dậy.
Hắn chậm rãi đứng dậy, tay nắm chặt thanh kình đao bên hông, bình tĩnh hỏi: "Người nào?"
Ngoài cửa, tú bà vừa cười vừa nói: "Công tử, nô gia mang bạc đến, muốn tìm ngài mua thêm chút tin tức."
Tiểu Mãn nói: "Công tử, để ta đi mở cửa."
Nhưng lúc này, Trần Tích giữ chặt cổ tay nàng, quả quyết nói: "Ta đi."
Dứt lời, hắn tay cầm kình đao chậm rãi đi đến trước cửa, dùng phần chuôi đao được bọc vải xám từ từ nhấc then cửa lên.
Ngay khoảnh khắc tiếng then cửa vang lên, tú bà ở ngoài đã ra tay ngay qua cánh cửa.
Chỉ nghe "vút vút vút" sáu tiếng, sáu chiếc Thấu Cốt Đinh kẹp giữa kẽ tay tú bà đã rời tay bay ra. Vụn gỗ trên cánh cửa văng tung tóe, sáu chiếc đinh từ ngoài đâm thẳng vào trong.
"Keng keng keng" sáu tiếng.
Trong phòng, Trần Tích đã giơ kình đao chặn trước mặt, sáu chiếc Thấu Cốt Đinh xếp thành một hàng, tất cả đều găm trên vỏ đao.
Hắn dùng sức lắc mạnh tay phải, lớp vải xám bọc quanh kình đao tức thì vỡ nát, để lộ ra dáng vẻ vốn có của nó, kéo theo cả những chiếc Thấu Cốt Đinh rơi xuống đất.
Tú bà trong lòng kinh hãi, không ngờ người bên trong lại có thể chặn được cả sáu chiếc Thấu Cốt Đinh của mình.
Hai tay nàng giao lại, từ trong tay áo trái phải, mỗi bên lại kẹp ra ba chiếc Thấu Cốt Đinh. Cánh tay vung lên tạo thành tàn ảnh như Thiên Thủ Quan Âm, từng chiếc đinh một xuyên thủng, phá nát cánh cửa gỗ!
Cánh cửa gỗ vốn còn nguyên vẹn, trong nháy mắt đã vỡ nát tạo thành một lỗ thủng lớn. Nhưng khi tú bà nhìn kỹ vào trong, sau cửa làm gì còn bóng người? Sáu chiếc Thấu Cốt Đinh vừa phóng ra đều đang găm trên bức tường gỗ đối diện, còn Trần Tích vốn nên đứng đó đã biến mất không thấy tăm hơi. Tú bà không dám tùy tiện xông vào, nàng cẩn thận đứng trước cửa, hạ giọng nói: "Ta biết những người bên cạnh ngươi đều là dân thường, nếu không muốn liên lụy đến họ thì tự mình bước ra đây."
Trong phòng tĩnh lặng, không một lời đáp lại. Trần Tích tay cầm kình đao, im lìm lùi về bên cửa sổ, chậm rãi rút đao ra khỏi vỏ.
Ngay sau đó, Ô Vân kêu "meo" một tiếng. Trần Tích không hề quay đầu lại, trở tay đâm ngược kình đao ra sau cửa sổ. Lưỡi đao xuyên qua lớp giấy dán, đâm trúng tên sát thủ đang ẩn nấp bên ngoài. Trần Tích rút đao về, thi thể tên sát thủ rơi từ lầu ba xuống, tạo ra một tiếng "bịch" nặng nề trong hậu viện khách điếm.
Khi kình đao được rút về, nó kéo theo một vệt máu tươi, nhuộm đỏ lớp giấy dán cửa sổ.
Tiểu Mãn kinh ngạc nhìn cảnh tượng này: "Công tử, người..."
Lời còn chưa dứt, Ô Vân lại kêu lên một tiếng "meo": "Còn bốn tên trên nóc nhà."
Tâm thần Trần Tích chấn động. Hắn đạp lên bàn bát tiên, tung người nhảy lên, vung một đao quét thẳng lên nóc nhà. Lưỡi đao đi đến đâu, ngói xám vỡ vụn đến đó, xà nhà cũng gãy nát. "Ầm" một tiếng, cả mái nhà sụp xuống một mảng lớn, một tên sát thủ bị hất văng vào trong phòng, một tên khác thì bị nhát đao này chém đứt lìa bắp chân.
Trên nóc nhà vang lên một tiếng hét thảm, máu tươi phun ra, chảy dọc theo những mảnh ngói vỡ rồi nhỏ giọt từ mái hiên, tí tách rơi xuống hậu viện.
Ngoài hành lang, tú bà nghe thấy động tĩnh, liền đạp tung cánh cửa đã vỡ nát, định xông vào phòng.
Ngay khoảnh khắc nàng đạp tung cửa, từ trong căn phòng tối tăm, một vệt đao quang sáng như tuyết lóe lên giữa những mảnh gỗ vụn. Tú bà vội lùi mạnh về sau, miễn cưỡng né được nhát đao.
Ngay khi nàng định dốc toàn lực, phóng ra hết số Thấu Cốt Đinh trên người, nàng bỗng thấy sau vệt đao quang kia còn ẩn giấu một vật màu đen. Nó trông vừa như một chiếc lá trúc, lại vừa như một thanh đoản kiếm, nhẹ nhàng xuất hiện ngay sau ánh đao.
Cơ thể tú bà vặn vẹo một cách kỳ dị, tựa như bị bẻ gãy để đột ngột thay đổi tư thế, tránh thoát được một kích chí mạng của Kiếm Chủng. Nàng như một con nhện, dùng cả tay chân bám lên vách tường hành lang, bò thẳng lên xà nhà, lạnh lùng quan sát bốn phía, tìm kiếm tung tích của thanh đoản kiếm màu đen vừa rồi.
Tú bà trong lòng kinh hãi và nghi hoặc, thanh đoản kiếm màu đen kia dường như là thứ mà Sơn trưởng Võ Miếu trong truyền thuyết tu luyện... Không đợi nàng nghĩ thông suốt, Kiếm Chủng đã như rắn độc thè lưỡi, từ sau lưng nàng bay tới, nhẹ nhàng lướt qua cổ rồi tan biến vào hành lang tăm tối.
Tú bà ôm lấy cổ, ngã từ trên xà nhà xuống.
Ánh mắt nàng trừng trừng nhìn Trần Tích: "Kiếm..."
"Phập" một tiếng, kình đao đâm vào tim, cắt đứt những lời nàng định nói.
Ở một bên khác, chưởng quỹ từ sau quầy hàng lao ra, chân đạp lên lan can cầu thang, thân nhẹ như én bay vút lên lầu. Tiểu Ngũ ở cạnh quầy ngẩng đầu hô: "Chưởng quỹ, ngài đi đâu vậy?"