Trận Pháp Chi Đạo vốn bác đại tinh thâm, Diệp Thiên năm xưa ở Thần Châu Đại Lục cũng từng tu luyện qua, chỉ là sau khi tiến vào vũ trụ thì đã gác lại, cho nên hắn cũng không có cách nào chỉ điểm cho Tiếu Dương.
Bất quá, Diệp Thiên hiện tại có hơn mười triệu Hỗn Độn Nguyên Thạch, chỉ cần tùy tiện lấy ra một ít, đặt mua vài bộ điển tịch trận pháp từ Cửu Châu Thương Hội rồi đưa cho Tiếu Dương tự mình lĩnh hội là được.
"Biết đâu sau này tên đồ đệ này của ta lại trở thành một Trận Pháp Đại Sư cấp bậc Vũ Trụ Bá Chủ cũng nên." Diệp Thiên nhìn bóng lưng vui vẻ rời đi của Tiếu Dương, thầm nghĩ.
Con đường của đồ đệ, hắn sẽ không can thiệp, chỉ cung cấp sự trợ giúp, để bọn họ tự mình bước đi.
Diệp Thiên đưa cho con trai mình là Diệp Thánh, cho Diệp gia, cho các đồ đệ, Âu Dương Đế Quân, Tà Chi Tử và những người bạn như Chiến Vô Cực, mỗi người một khoản Hỗn Độn Nguyên Thạch, đủ để họ tu luyện trong giai đoạn đầu.
Sau một phen tán tài như vậy, Diệp Thiên vẫn còn lại hơn tám triệu Hỗn Độn Nguyên Thạch.
"Diệp huynh, Chu mỗ đến rồi!"
Đột nhiên, một giọng nói vang dội truyền khắp toàn bộ Vương Phong Vũ Trụ.
Diệp Thiên nhướng mi, lộ vẻ cười lạnh, đây là muốn ra oai phủ đầu sao? Ngay cả trong giọng nói cũng ẩn chứa uy thế cường đại, chỉ sợ người khác không biết ngươi là một Vũ Trụ Bá Chủ chắc?
Diệp Thiên lập tức ra lệnh cho Chiến Vô Cực áp giải đám người Chu gia đến chờ lệnh, còn chính hắn thì rời khỏi Vương Phong Vũ Trụ, đối mặt với Chu Thiên Phóng đang đứng sừng sững giữa hỗn độn.
Chu Thiên Phóng một thân trường bào màu huyền thiết, bay phấp phới trong không gian hỗn độn. Ánh mắt y bình thản mà sâu thẳm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, nhìn Diệp Thiên đang đi tới.
Thấy Diệp Thiên vậy mà dám một mình đi ra khỏi Vương Phong Vũ Trụ, ánh mắt Chu Thiên Phóng hơi ngưng lại, trong lòng có chút kinh ngạc. Nhưng y lập tức phất tay, từng khối Hỗn Độn Nguyên Thạch liền lơ lửng giữa không trung, được y đẩy về phía Diệp Thiên.
"Diệp huynh, đây là 71,000 khối Hỗn Độn Nguyên Thạch." Chu Thiên Phóng nói.
Diệp Thiên chỉ cần liếc mắt qua là biết ngay số lượng Hỗn Độn Nguyên Thạch, không thiếu một khối nào. Hắn lập tức gật đầu, thu lấy toàn bộ.
"Thả hết người của Chu gia ra đi!" Diệp Thiên lập tức truyền âm cho Chiến Vô Cực bên trong Vương Phong Vũ Trụ.
Chiến Vô Cực tức thì thả bảy mươi mốt người của Chu gia rời khỏi Vương Phong Vũ Trụ.
"Lão tổ!"
"Lão tổ!"
...
Đám người Chu gia vừa ra khỏi Vương Phong Vũ Trụ, nhìn thấy Chu Thiên Phóng liền lập tức quỳ rạp xuống đất, khóc lóc thảm thiết.
Chu Thiên Phóng nghiêm giọng quát: "Bây giờ đã biết thế nào là nhân ngoại hữu nhân chưa? Còn không mau cút về cho ta!"
"Vâng!" Gia chủ Chu gia vội vàng gật đầu, hoàn toàn không dám phản kháng, liền dẫn cả đám lủi thủi rời đi.
Diệp Thiên thấy bọn họ đã đi, bèn chuẩn bị quay người trở về Vương Phong Vũ Trụ, nhưng một bóng người đột nhiên xuất hiện sau lưng, chặn mất đường về của hắn.
Là Chu Thiên Phóng.
Diệp Thiên híp mắt, sắc mặt vẫn trấn định, cứ bình tĩnh như vậy mà nhìn chằm chằm Chu Thiên Phóng trước mặt, không nói một lời.
Chu Thiên Phóng cười nhạt: "Diệp huynh, ân oán giữa ngươi và Chu gia ta đã giải quyết xong. Nhưng mà, Ma Thần Điện của chúng ta và Đại Hoang Vũ Viện của các ngươi trước nay vẫn luôn là đối thủ một mất một còn, lần này đã gặp mặt, không thể không luận bàn một phen."
"Ồ? Được thôi!" Diệp Thiên cười như không cười nhìn Chu Thiên Phóng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười trào phúng.
Ánh mắt Chu Thiên Phóng tức thì trở nên sắc bén, giọng nói cũng lạnh đi, y nói: "Luận bàn suông thì có gì hay, không bằng chúng ta đặt cược, lấy bảy mươi mốt vạn Hỗn Độn Nguyên Thạch làm tiền thưởng, không biết Diệp huynh thấy thế nào?"
Diệp Thiên nghe vậy thì mặt đầy vẻ lạnh lùng, hắn vừa mới đòi 71,000 khối Hỗn Độn Nguyên Thạch tiền chuộc, bây giờ Chu Thiên Phóng liền muốn đặt cược bảy mươi mốt vạn khối, điều này cho thấy khí lượng của đối phương cũng không lớn như hắn tưởng, chỉ là đang chờ hắn ở đây mà thôi.
Nghĩ vậy, Diệp Thiên hừ lạnh: "Tốt!"
Bây giờ, hắn đã tấn thăng lên cảnh giới Vũ Trụ Bá Chủ, trừ phi gặp phải mấy lão quái vật bất tử, hắn đã không sợ bất kỳ Vũ Trụ Bá Chủ nào.
Huống chi, kẻ trước mắt này cũng chỉ mới tấn thăng Vũ Trụ Bá Chủ cách đây không lâu, lẽ nào thiên phú của đối phương còn mạnh hơn hắn sao?
Diệp Thiên đối với bản thân vẫn rất tự tin.
"Sảng khoái!"
Chu Thiên Phóng cười lớn, lập tức trên người tỏa ra một luồng khí tức cường đại. Phía sau lưng y, vậy mà hiện ra một ngàn đạo Thiên Đạo, trùng trùng điệp điệp, khí thế ngút trời, như thể sơn hà vỡ nát, hỗn độn đảo điên.
Diệp Thiên lắc đầu, chỉ có chút thực lực ấy mà cũng vọng tưởng chống lại hắn, đúng là kẻ không biết thì không sợ.
"Diệp huynh trông có vẻ rất tự tin, vậy Chu mỗ xin xuất thủ trước." Chu Thiên Phóng thấy Diệp Thiên lắc đầu, trong lòng lập tức nổi giận, cảm thấy bị xem thường, liền hừ lạnh một tiếng, một chưởng vỗ về phía Diệp Thiên.
Một chưởng này trông rất đơn giản, nhưng lại mang theo sức mạnh khủng bố vô biên. Năng lượng cuồn cuộn, thế như bôn lôi, khí thôn vạn lý, toàn bộ không gian hỗn độn đều sôi trào.
"Oanh!"
Hư không vỡ nát, kinh lôi xé rách trường hà trên bầu trời.
Ma Thủ khổng lồ, toàn thân đen kịt như được đúc từ huyền thiết, không thể phá vỡ, mang theo uy thế che trời lấp đất, hung hăng áp xuống từ trên đỉnh đầu Diệp Thiên.
"Thiên Đế Quyền!"
Diệp Thiên hừ lạnh, vung nắm đấm, Phá Toái Chân Không. Kim quang hừng hực không ngừng hội tụ từ bốn phương tám hướng, ngưng tụ trên nắm đấm của hắn thành một vầng thái dương vàng rực, sau đó trong nháy mắt phóng ra năng lượng kinh hoàng, khiến vô số thời không xung quanh vỡ nát.
"Rắc!"
Ma Thủ của Chu Thiên Phóng bị một quyền của Diệp Thiên đánh xuyên. Luồng sức mạnh khủng bố đó, được bao bọc bởi kim quang, càng xé toang tầng tầng hư không, lao thẳng về phía Chu Thiên Phóng.
"Ma Thần Lâm Thế!" Chu Thiên Phóng quát khẽ, ánh mắt trong nháy mắt trở nên ngưng trọng. Hai tay y diễn hóa chiến kỹ, một ma ảnh khổng lồ màu đen từ sau lưng y hiện ra, sau đó ngày càng cao lớn, vung song quyền, đằng đằng sát khí lao tới Diệp Thiên.
"Bát Bộ Thiên Ma!" Diệp Thiên cười lạnh, một đạo thân ảnh màu đen y hệt hắn cũng từ trong cơ thể lao ra, nghênh chiến.
"Ầm ầm!" Chỉ trong nháy mắt, ma ảnh màu đen của Chu Thiên Phóng đã bị Bát Bộ Thiên Ma Phân Thân của Diệp Thiên đánh cho tan nát.
"Ngươi!" Đồng tử Chu Thiên Phóng co rụt lại, mặt đầy vẻ chấn kinh.
"Đến lượt ta phản công rồi!" Diệp Thiên cười lạnh, hắn thu hồi phân thân, vận Bất Diệt Kiếp Thân, cả người tỏa ra kim quang vô biên chói lọi, theo nắm đấm của hắn, hung hăng đánh tới Chu Thiên Phóng.
"Rắc!" Chu Thiên Phóng giơ quyền chống đỡ, kết quả nắm đấm của chính mình bị quyền của Diệp Thiên đánh cho vỡ nát, thậm chí cả cánh tay cũng nổ tung thành một màn sương máu, bản thân y thì phun máu phèo phèo.
"Ngươi rốt cuộc là ai?"
Sắc mặt Chu Thiên Phóng đại biến, y không ngờ thực lực của mình và Diệp Thiên lại chênh lệch lớn đến vậy. Đại Hoang Vũ Viện từ lúc nào lại có một đệ tử mạnh mẽ như thế? Cho dù là Âu Dương Vô Hối của Đại Hoang Vũ Viện cũng không lợi hại đến mức này, Đông Phương Hùng Thiên của Diệt Đạo Viện lại càng không thể nào.
"Đại Hoang Vũ Viện, Diệt Đạo Viện đại sư huynh, Diệp Thiên!"
Diệp Thiên áp sát tới, một chân đạp lên ngực Chu Thiên Phóng, khiến kẻ sau toàn thân run rẩy, Thần thể trên dưới đều xuất hiện những vết nứt, như sắp sụp đổ.
"Diệt Đạo Viện đại sư huynh!"
Đồng tử Chu Thiên Phóng co rụt lại...