Hắn lại là Đại sư huynh của Diệt Đạo Viện?
Chu Thiên Phóng trong lòng tràn ngập kinh hãi và khó hiểu, Đại sư huynh của Diệt Đạo Viện không phải là Đông Phương Hùng Thiên sao? Đổi người từ lúc nào, mà còn mạnh đến thế, mạnh hơn cả Âu Dương Vô Hối rất nhiều.
"Xem ra là ta thắng rồi!" Diệp Thiên nhìn xuống Chu Thiên Phóng dưới chân mình, cười nhạt nói.
Lửa giận trong lòng Chu Thiên Phóng ngút trời, nhưng mặt ngoài lại vô cùng trấn định, hắn trầm giọng nói: "Chu mỗ tài nghệ không bằng người, không còn gì để nói." Dứt lời, hắn ném ra 71 vạn Hỗn Độn Nguyên Thạch, Diệp Thiên cũng không chút khách khí thu lấy.
"Trở về nhớ nhắc nhở Chu gia các ngươi, ta, Diệp Thiên, cũng đến từ vũ trụ Vương Phong. Kẻ nào dám gây sự với tu luyện giả của vũ trụ Vương Phong, chính là gây sự với Diệp Thiên ta."
Diệp Thiên cười lạnh một tiếng, quay người tiến vào vũ trụ Vương Phong.
Hắn không giết Chu Thiên Phóng.
Mặc dù Đại Hoang Vũ Viện và Ma Thần Điện là tử địch, nhưng bề ngoài, hai bên vẫn giữ thái độ nước giếng không phạm nước sông. Nếu hắn giết Chu Thiên Phóng, điều đó đồng nghĩa với việc Đại Hoang Vũ Viện tuyên chiến với Ma Thần Điện, đến lúc đó chiến tranh bùng nổ, một Vũ Trụ Bá Chủ nhỏ bé như hắn e rằng sẽ chết rất thê thảm.
Chưa kể, hiện tại Mộng Vô Biên đang là Chấp Pháp Trưởng Lão, nếu Diệp Thiên dám làm vậy, Mộng Vô Biên tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này.
"Diệp! Thiên!"
Chu Thiên Phóng nhìn theo bóng lưng Diệp Thiên, nghiến răng nghiến lợi, mặt lộ vẻ oán độc.
Ở Ma Thần Điện, hắn cũng là một thiên tài hàng đầu, nếu không năm đó đã chẳng thể bất phân thắng bại với Đông Phương Hùng Thiên. Con đường tu luyện của hắn từ trước đến nay luôn thuận buồm xuôi gió, chưa bao giờ chật vật như hôm nay, quả thực là một nỗi sỉ nhục.
Nhưng qua trận giao thủ ngắn ngủi vừa rồi, có thể thấy thực lực của Diệp Thiên vượt xa hắn, muốn báo thù, chỉ có thể tìm cách khác.
"Xem ra chỉ có thể mời các sư huynh giúp đỡ. Gã này thực lực mạnh như vậy, lại đột nhiên xuất hiện ở đây, chắc chắn là để tham gia đại hội Cửu Trọng Thiên. Đến lúc đó, ta sẽ có cơ hội báo thù, hừ!"
Trong mắt Chu Thiên Phóng lóe lên một tia sát ý.
Ngay lập tức, hắn điều khiển Vũ Trụ Phi Chu, nhanh chóng rời khỏi nơi này và đi thẳng đến Cửu Trọng Thiên.
Lần này vốn định đến để dằn mặt Đại Hoang Vũ Viện, không ngờ lại phải chịu nỗi nhục nhã thế này, Chu Thiên Phóng đã không còn mặt mũi nào ở lại đây nữa.
. . .
Trong vũ trụ Vương Phong, Âu Dương Đế Quân và những người khác đã chứng kiến toàn bộ quá trình chiến đấu giữa Diệp Thiên và Chu Thiên Phóng, ai nấy đều mặt mày phấn chấn, vui mừng khôn xiết.
Diệp Thiên thực lực mạnh như vậy, sau này họ còn phải sợ gì nữa? Ai còn dám bắt nạt người của vũ trụ Vương Phong bọn họ?
"Sự việc đã giải quyết xong, ta cũng nên đi rồi. Mọi người không có việc gì thì cứ ở lại vũ trụ Vương Phong tu luyện. Chờ lần sau ta trở về, nếu trong số các ngươi có người đột phá đến cảnh giới Vũ Trụ Chi Chủ, có thể lựa chọn có muốn theo ta đến Đại Hoang Vũ Viện tu luyện hay không."
Diệp Thiên dặn dò, rồi đưa 71 vạn Hỗn Độn Nguyên Thạch vừa nhận được cho Âu Dương Đế Quân, bảo hắn phân phát cho mọi người tu luyện.
Có số Hỗn Độn Nguyên Thạch này, cộng thêm số hắn đã cho trước đó, những người này căn bản không cần ra ngoài mà vẫn có thể tăng tốc độ tu luyện. Với thiên phú của họ, trở thành Vũ Trụ Chi Chủ cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn.
Sau đó, Diệp Thiên rời khỏi vũ trụ Vương Phong, lái Vũ Trụ Phi Chu tiến về Cửu Trọng Thiên.
. . .
Cửu Trọng Thiên nằm ở trung tâm Hoang Giới, nơi đây tụ tập vô số tu luyện giả, vô cùng náo nhiệt.
Cái gọi là Cửu Trọng Thiên, chính là chín tòa đại lục khổng lồ trôi nổi trong hỗn độn, còn được gọi là Hỗn Độn Đại Lục.
Chín tòa Hỗn Độn Đại Lục liên kết với nhau, tạo thành Cửu Trọng Thiên.
Trên mỗi tòa Hỗn Độn Đại Lục lại được xây dựng một tòa siêu cấp thành trì, những thành trì còn to lớn hơn cả Đại Hoang Vũ Viện, nguy nga hùng vĩ, khí thế ngất trời.
Sau khi đến Cửu Trọng Thiên, Diệp Thiên liền liên lạc với Đông Phương Đạo Cơ. Ngay sau đó, hai huynh đệ Đông Phương Đạo Cơ và Đông Phương Hùng Thiên cùng nhau ra nghênh đón hắn.
Ba người tiến vào một tòa thành trì, vừa đi vừa trò chuyện.
"Diệp Thiên, ngươi có phải đã đắc tội với người của Ma Thần Điện không? Mới đây không lâu, đám người đó vẫn còn đang dò la tin tức của ngươi đấy," Đông Phương Đạo Cơ nói.
Diệp Thiên lập tức nhớ đến hình ảnh của Chu Thiên Phóng, gật đầu nói: "Trước đó có luận bàn một phen với một kẻ tên là Chu Thiên Phóng."
"Khỏi phải nói, vậy chắc chắn là hắn thảm lắm rồi!" Đông Phương Đạo Cơ cười hì hì.
Đông Phương Hùng Thiên trầm giọng nói: "Ta biết Chu Thiên Phóng, lần trước ở Cửu Trọng Thiên, ta từng luận bàn với hắn, bất phân thắng bại, thực lực của hắn rất mạnh. Quan trọng hơn là, kẻ này bề ngoài trông có vẻ rộng lượng, nhưng thực chất lại lòng dạ hẹp hòi, có thù tất báo, ngươi phải cẩn thận hắn."
Đông Phương Đạo Cơ khinh thường nói: "Đại ca, huynh lo xa quá rồi, gã đó ngay cả huynh cũng không đánh lại, so với Diệp huynh thì càng chênh lệch một trời một vực."
"Đừng quên, sau lưng hắn là Ma Thần Điện. Lần này Ma Thần Điện có hơn mười đệ tử cấp bậc Vũ Trụ Bá Chủ đến đây, trong đó có không ít người mạnh hơn chúng ta. Nếu những kẻ này liên thủ lại, chờ sau khi tiến vào Hỗn Độn Chiến Trường, e là chúng ta sẽ gặp nguy hiểm," Đông Phương Hùng Thiên nghiêm nghị nói.
"Hắc hắc, đến lúc đó rồi tính!" Đông Phương Đạo Cơ nói, rồi quay sang Diệp Thiên, tò mò hỏi: "Diệp huynh, huynh bây giờ đã tấn thăng đến cảnh giới Vũ Trụ Bá Chủ, không biết được Hỗn Độn Đại Đạo ban cho bao nhiêu Thiên Đạo?"
Đông Phương Hùng Thiên nghe vậy cũng lộ vẻ tò mò.
Diệp Thiên không giấu giếm, khẽ cười nói: "Vận khí không tệ, được ban cho 2.500 Thiên Đạo!"
"Vãi chưởng!" Đông Phương Đạo Cơ trực tiếp văng tục.
Đông Phương Hùng Thiên thì toàn thân chấn động, vẻ mặt đờ đẫn, không nói nên lời.
Thật sự quá kinh khủng!
"Diệp huynh, ta phục rồi! Âu Dương Vô Hối được ban cho 1.700 Thiên Đạo đã là pro lắm rồi, không ngờ huynh lại được ban tận 2.500 Thiên Đạo, trực tiếp nhảy lên cảnh giới đỉnh phong Vũ Trụ Bá Chủ, thật khó mà tin nổi!" Đông Phương Đạo Cơ trừng lớn mắt, mặt đầy kinh ngạc.
Đông Phương Hùng Thiên đứng bên cạnh, trong lòng có chút chua chát. Hắn vốn còn định đuổi kịp Diệp Thiên ở cảnh giới Vũ Trụ Bá Chủ, không ngờ khoảng cách giữa hai người lại ngày càng lớn.
Cứ đà này, e rằng đến lúc hắn đuổi kịp cảnh giới hiện tại của Diệp Thiên, thì Diệp Thiên có lẽ đã bước vào cảnh giới Vũ Trụ Tôn Giả rồi.
Nghĩ đến việc Diệp Thiên trước đây chỉ là một tiểu sư đệ mới nhập môn, mà bây giờ đã bỏ xa mình như vậy, Đông Phương Hùng Thiên không khỏi thở dài: Người so với người, đúng là tức chết mà!
"Đúng rồi, hai người đến đây lâu như vậy, có biết tình hình hiện tại ở Cửu Trọng Thiên thế nào không? Khi nào chúng ta sẽ tiến vào Hỗn Độn Chiến Trường?" Diệp Thiên thấy họ bị đả kích không nhỏ, bèn chuyển chủ đề.
Đông Phương Đạo Cơ nghe vậy mới tạm gác lại sự kinh ngạc trong lòng, nói: "Người của Thiên Thần Điện vẫn chưa đến, chúng ta phải đợi họ tới mới có thể xuất phát đến Hỗn Độn Chiến Trường."
Ba người đang trò chuyện thì đã đến nơi ở mà Cửu Trọng Thiên sắp xếp cho Đại Hoang Vũ Viện. Vừa vào cửa, họ liền thấy Viêm Tam Đao đang ủ rũ trong sân, bên cạnh là Âu Dương Vô Hối với sắc mặt âm trầm.
"Ủa, sao thế này, xem bộ dạng thảm hại của hai người kìa," Đông Phương Đạo Cơ cười hì hì.
Âu Dương Vô Hối lạnh lùng hừ một tiếng, không nói gì, chỉ gật đầu với Diệp Thiên.
Viêm Tam Đao cười khổ nói: "Còn không phải là đám người của Ma Thần Điện sao. Mấy ngày nay chúng liên tục khiêu chiến chúng ta. Ta và Âu Dương Vô Hối thực sự không nhịn được nên đã chấp nhận, kết quả bị đánh cho một trận tơi bời. Hơn nữa, chúng còn chỉ đích danh muốn Diệp Thiên xuất chiến, nếu không sẽ tiếp tục khiêu chiến chúng ta."
"Chắc chắn là do Chu Thiên Phóng giở trò!" Đông Phương Hùng Thiên trầm giọng nói...
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ