"Lúc đó ta lo lắng chuyện báo thù sẽ kéo Tống đại ca vào nguy hiểm. Hiện tại ta tự mình báo thù, không cần hắn hỗ trợ, tự nhiên không tính là vi phạm lời thề." Hạ Thanh Thanh một lần nữa nhặt Kim Xà Kiếm lên, chỉ thẳng vào Đông Phương Mộ Tuyết: "Đông Phương Bất Bại, chịu chết đi!"
Đông Phương Mộ Tuyết cười như không cười liếc nhìn nàng một cái: "Không muốn Tống Thanh Thư hỗ trợ, ngươi căn bản không phải đối thủ của ta."
Hạ Thanh Thanh hô hấp dồn dập, cắn răng nói ra: "Nếu không cùng chết."
"Hạ cô nương, có một câu ta không biết có nên nói hay không." Lam Phượng Hoàng lúc này cũng đã chỉnh tề y phục, bước tới cất lời.
"Có rắm thì cứ phóng." Hạ Thanh Thanh đối với nữ nhân Ngũ Độc Giáo xưa nay không có cảm tình gì, huống chi nàng ta vẫn là cấp dưới của Đông Phương Bất Bại, mới vừa rồi còn vô liêm sỉ bày ra tư thế như vậy để câu dẫn Tống Thanh Thư, nàng có thể khách khí mới là lạ.
Lam Phượng Hoàng cũng không để ý, giọng nói vẫn kiều mị như thường, phảng phất không có một tia tâm tình chập chờn: "Trước kia ngươi là Viên phu nhân, nhưng hôm nay đã là nữ nhân của Tống công tử. Chủ nhân (Đông Phương Mộ Tuyết) cũng là nữ nhân của Tống công tử. Các ngươi cùng là tỷ muội, lại vì một nam nhân khác mà muốn đánh muốn giết, Tống công tử biết đặt mặt mũi mình ở đâu?"
Hạ Thanh Thanh nghe vậy khẽ giật mình. Đúng vậy, mình đã là người của Tống Thanh Thư, những năm gần đây lại cứ mãi lẩm bẩm về chồng trước. May mà hắn rộng lượng, nếu đổi lại nam nhân khác, chỉ sợ sớm đã nổi cơn thịnh nộ. Mặc dù như thế, hắn chỉ sợ cũng lòng có khúc mắc đi.
"Tống đại ca, ta... ta không phải ý tứ kia," Hạ Thanh Thanh vội vàng giải thích, thế nhưng vừa mở miệng lại phát hiện không biết nên giải thích như thế nào.
Tống Thanh Thư vỗ vai nàng an ủi: "Đứng trên góc độ của một nam nhân bình thường, ta có chút khó chịu thật. Nhưng ta càng bội phục, bội phục sự chí tình chí nghĩa của nàng, bội phục nàng vì tình yêu mà nghĩa vô phản cố. Chỉ cần đổi góc nhìn, nếu tương lai ta chết, nàng cũng sẽ báo thù cho ta như vậy, thì chút bất mãn này của ta đã sớm tan thành mây khói rồi."
Hạ Thanh Thanh gấp vội vươn tay đè lại môi hắn: "Tống đại ca, đừng nói những lời điềm xấu như thế."
Bên cạnh Đông Phương Mộ Tuyết cười nhạo nói: "Cường giả mạnh vận, với tu vi hiện tại của Tống đại ca nhà ngươi, trong thiên hạ này không ai làm hắn bị thương được, không giống như cái tên xui xẻo Viên Thừa Chí kia."
"Ngươi nói cái gì!" Hạ Thanh Thanh nhất thời liễu mi dựng thẳng, căm tức nhìn nàng ta.
"Giang hồ này vốn dĩ là mạnh được yếu thua, những kẻ chết dưới tay Viên Thừa Chí còn thiếu sao? Hắn có thể giết người khác, người khác liền không thể giết hắn? Chết tại Thái Sơn, cũng chỉ có thể trách hắn tài nghệ không bằng người." Đông Phương Mộ Tuyết lạnh lùng nói ra.
Tống Thanh Thư nhất thời đau cả đầu. Rõ ràng vừa rồi bầu không khí có chuyển biến tốt, nàng ta bỗng nhiên nói những thứ này, không phải cố ý kích thích Hạ Thanh Thanh, lửa cháy đổ thêm dầu sao?
"Ta giết ngươi!" Hạ Thanh Thanh rốt cuộc kìm nén không được, vung mở tay Tống Thanh Thư, một kiếm hướng Đông Phương Mộ Tuyết trên thân đâm tới.
Thân ảnh Đông Phương Mộ Tuyết lóe lên liền tránh thoát, ngược lại xuất hiện phía sau Hạ Thanh Thanh, công tới ót nàng.
Hạ Thanh Thanh hai chân bước sai, lấy một góc độ huyền diệu khó giải thích tránh đi.
Đông Phương Mộ Tuyết nhất kích thất bại, không khỏi khẽ "di" một tiếng: "Công lực không tệ lắm, xem ra Tống tiểu tử không thiếu 'cày cấy tưới tiêu' trên người ngươi nha." Nói xong, nàng cười như không cười quét Tống Thanh Thư liếc một cái. Nàng tự nhiên rõ ràng Hoan Hỉ Thiền Pháp của Tống Thanh Thư không chỉ có thể đề bạt công lực của chính mình, mà đối với nữ nhân cũng rất có ích lợi.
Tống Thanh Thư ở một bên nhức đầu không thôi. Hai nữ nhân này đánh cho gà bay chó chạy, hắn thật không biết nên hóa giải đoạn cừu oán này như thế nào.
"Im miệng!" Hạ Thanh Thanh hận không thể có một cái lỗ chui vào, Kim Xà Kiếm vung vẩy càng lúc càng gấp.
Đông Phương Mộ Tuyết đi bộ nhàn nhã né tránh công kích của nàng, một bên tùy thời tìm kiếm sơ hở: "Thần Hành Bách Biến tuy thần kỳ, nhưng ngay cả Phong Thanh Dương, Viên Thừa Chí thi triển còn không tránh khỏi ta, chẳng lẽ một nha đầu như ngươi lại làm được sao?"
Nghe được lời nàng ta, Hạ Thanh Thanh trong lòng run lên, động tác hơi ngưng trệ một điểm. Thế nhưng điểm sơ hở này đã đủ để Đông Phương Mộ Tuyết bắt lấy. Thân ảnh lóe lên, nàng ta liền lấn nhập vào vòng ba thước, một chưởng hướng ngực nàng đập tới.
Bàn tay còn chưa tới, chưởng phong đã ép tới Hạ Thanh Thanh không thở nổi. Nàng biết mình không thể tránh được, quyến luyến quay đầu lại muốn nhìn Tống Thanh Thư thêm một lần.
Ai ngờ Tống Thanh Thư đã không còn ở nguyên chỗ. Hạ Thanh Thanh nhất thời trong lòng tràn ngập tiếc nuối, chẳng lẽ trước khi chết ngay cả hắn một lần cuối cũng không gặp được sao?
Nàng nhận mệnh nhắm hai mắt lại, thế nhưng chờ thật lâu, chưởng lực của Đông Phương Mộ Tuyết vẫn không rơi xuống thân. Nàng không khỏi nghi ngờ mở to mắt, chỉ thấy Tống Thanh Thư ngăn tại trước người nàng, mà bàn tay của Đông Phương Mộ Tuyết đang đặt trên lồng ngực hắn.
Tống Thanh Thư khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi, cười khổ: "Hôn, nàng chơi thật à." Một chưởng này của Đông Phương Mộ Tuyết ẩn chứa lực lượng kinh khủng. Nhờ có công lực của hắn thâm hậu, nếu là đánh vào Hạ Thanh Thanh trên thân, chỉ sợ nàng sẽ tại chỗ hương tiêu ngọc vẫn.
Nhìn thấy Tống Thanh Thư thụ thương, Hạ Thanh Thanh vừa sợ vừa giận, không chút nghĩ ngợi một kiếm hướng Đông Phương Mộ Tuyết trên thân đâm tới.
Cũng không biết Đông Phương Mộ Tuyết là chấn kinh vì thương tổn Tống Thanh Thư hay vì sao, cả người phảng phất ngây dại đứng ở nơi đó, đối với kiếm gần trong gang tấc này thế mà không tránh không né.
Mắt thấy mũi kiếm sắp đâm vào lồng ngực Đông Phương Mộ Tuyết, Tống Thanh Thư vội vàng xuất thủ, một phát bắt được thân kiếm Kim Xà Kiếm, rốt cục hiểm lại càng hiểm ngăn nó lại.
Võ công Tống Thanh Thư dù cao đến mấy cũng là thân thể máu thịt, mà Kim Xà Kiếm lại là thần binh lợi khí nổi danh trên giang hồ. Rất nhanh, máu tươi từ bàn tay hắn chảy dọc theo thân kiếm.
"Tống đại ca!" Hạ Thanh Thanh kinh hô một tiếng, vội vàng ném Kim Xà Kiếm đi, tiến lên xem xét vết thương của hắn. Thấy bàn tay hắn máu me đầm đìa, giọng nàng nghẹn ngào: "Ta không phải có ý thương tổn huynh, thật xin lỗi."
"Không sao, bị thương ngoài da mà thôi." Tống Thanh Thư tâm niệm nhất động, chân khí liền phong bế mấy chỗ huyệt đạo gần vết thương, máu rất nhanh liền ngừng. Đồng thời, trong lòng hắn thầm nghĩ: Không phải là ban ngày trên chiến trường trang bức đã hao hết nhân phẩm, buổi tối nhập động phòng, các nàng không có đổ máu, kết quả chính mình ngược lại chảy máu sao.
"Ta đi tìm băng gạc để băng bó cho huynh." Hạ Thanh Thanh vội vàng chạy qua một bên ngăn tủ lục tung tìm kiếm.
Tống Thanh Thư lúc này mới lặng lẽ hỏi Đông Phương Mộ Tuyết: "Nàng điên rồi à? Vừa rồi nếu không phải ta ngăn lại, Hạ Thanh Thanh đã bị nàng một chưởng đánh chết rồi."
Ai ngờ Đông Phương Mộ Tuyết không hề có chút giác ngộ mình sai: "Không dùng đến màn khổ nhục kế này, làm sao hóa giải được đoạn cừu hận này?" Thì ra nàng đã ngờ tới Tống Thanh Thư khẳng định sẽ tới cứu, cho nên cố ý dùng tới bảy tám phần công lực, làm hắn bị thương mới có thể chuyển dời sự chú ý của Hạ Thanh Thanh.
Tống Thanh Thư như có điều suy nghĩ, đại khái cũng minh bạch dụng ý của nàng: "Thế nhưng vì sao sau đó nàng lại không tránh?"
"Thử xem ta có phân lượng thế nào trong lòng chàng chứ," Đông Phương Mộ Tuyết nở nụ cười xinh đẹp, "Nếu không chỉ thấy chàng vì nàng ta mà phấn đấu quên mình, Bổn tọa sẽ nghĩ không thông suốt mất."
Tống Thanh Thư nghe được tức xạm mặt lại: "Vậy ta vừa rồi nếu là hơi chậm một chút, nàng thì trơ mắt nhìn Kim Xà Kiếm cắm vào lồng ngực mình à?"
Chú ý tới Hạ Thanh Thanh đang chạy về phía này, Đông Phương Mộ Tuyết đối với hắn nháy mắt mấy cái: "Không nói cho chàng, tự mình đi đoán đi."