Tống Thanh Thư buồn bực khôn nguôi, bỗng nhiên nghĩ đến nếu tất cả nữ nhân đều ngoan ngoãn nghe lời mình thì tốt biết bao. Bất quá, hắn rất nhanh liền xua tan ý nghĩ nực cười này, những nữ nhân này cũng bởi vì tính cách khác nhau, mới có những nét đặc sắc, những mị lực riêng. Nếu tất cả đều thuận theo ý mình, thì có khác gì những búp bê silicon/cao su ở kiếp trước đâu?
Trong khoảnh khắc thất thần ấy, Hạ Thanh Thanh đã chạy tới, cẩn thận từng li từng tí băng bó vết thương cho hắn, một bên băng bó một bên lệ rơi lã chã: "Tống đại ca, muội thật xin lỗi, muội không ngờ sẽ làm huynh bị thương."
Tống Thanh Thư vội vàng an ủi nàng vài câu, đồng thời trong lòng cũng phiền muộn. Hắn lúc này tự nhiên có thể thể hiện uy nghiêm của nam nhân để dẹp yên ân oán giữa hai nữ, thế nhưng bịt miệng không bằng khơi thông. Không triệt để loại bỏ mầm họa, khó mà đảm bảo tương lai sẽ không xảy ra chuyện gì không thể vãn hồi.
"Ngươi thật sự không muốn làm hắn bị thương sao?" Đông Phương Mộ Tuyết bỗng nhiên mở miệng nói.
Tống Thanh Thư da đầu tê dại, thầm nghĩ chẳng lẽ hai nữ lại sắp sửa gây sự nữa sao?
"Đương nhiên!" Hạ Thanh Thanh trừng mắt nhìn nàng một cái, "Ta tình nguyện chính mình chết cũng không nguyện ý Tống đại ca bị thương."
"Đừng nói những lời lẽ xui xẻo này." Tống Thanh Thư vội vàng ngắt lời nàng, đồng thời trong lòng cảm động khôn nguôi. Xem ra những năm này công sức bỏ ra cho Hạ Thanh Thanh không uổng phí. Nàng là một người dám yêu dám hận, cũng không có nhiều tâm cơ xảo quyệt. Nàng đã nói như vậy, khẳng định cũng là trong lòng nghĩ như vậy, tuyệt đối không phải lời nói khách sáo.
"Dám hỏi cô nương, đau lòng có tính là bị thương không?" Đông Phương Mộ Tuyết dồn ép hỏi.
Hạ Thanh Thanh cắn nhẹ môi dưới, nàng đã ẩn ẩn đoán được Đông Phương Mộ Tuyết muốn nói gì, có điều nàng không muốn nói lời nói dối: "Tính!"
Đông Phương Mộ Tuyết nhất thời bật cười: "Như vậy ngươi báo thù chẳng qua chỉ có hai kết quả: Báo thù thành công, ta chết; báo thù thất bại, ngươi chết. Nhưng vô luận hai ta đều sẽ chết, Tống Thanh Thư đều sẽ đau lòng đến chết, mà cả đời này cũng không thể đối mặt với người còn sống sót. Đây chính là kết quả ngươi mong muốn sao?"
Hạ Thanh Thanh lập tức trầm mặc, trước đó nàng vừa biết được thân phận Đông Phương Mộ Tuyết thì nhiệt huyết sôi trào. Bây giờ tỉnh táo lại mới ý thức được, cho dù thật sự báo được thù thì sao? Liệu bản thân còn có thể ở bên Tống Thanh Thư sao?
"Thế nhưng là ngươi giết Viên đại ca, báo thù cho phu quân, thiên kinh địa nghĩa." Giọng điệu Hạ Thanh Thanh đã không còn kiên định như vừa rồi, hiển nhiên trong lòng cũng đang tiến hành cuộc đấu tranh kịch liệt.
"Tốt một cái thiên kinh địa nghĩa!" Đông Phương Mộ Tuyết cười lạnh một tiếng, "Vậy trước đó trên chiến trường ta cứu tính mạng của ngươi, ân cứu mạng đó tính sao đây?"
"Ta..." Hạ Thanh Thanh lập tức nghẹn lời, trong lòng cũng rơi vào giằng xé kịch liệt: Theo tình huống trước mắt mà xem, bản thân rõ ràng đã không thể báo thù. Nếu dùng một vài âm mưu quỷ kế ngược lại cũng không phải không có cơ hội, thế nhưng như vậy sau này làm sao đối mặt Tống đại ca? Huống chi Đông Phương Mộ Tuyết nói không sai, nàng đối với mình có ân cứu mạng, bản thân lại có thể nào lấy oán báo ân? Thế nhưng nếu không báo thù, Viên đại ca dưới suối vàng có biết, làm sao có thể an lòng? Ta ở bên Tống đại ca đã rất có lỗi với Viên đại ca, nếu như còn chung sống như tỷ muội với cừu nhân, chẳng phải là một người phụ nữ vô sỉ đến cực điểm sao?
Trong đầu rất nhiều suy nghĩ xáo trộn, sắc mặt Hạ Thanh Thanh biến đổi liên tục, cả người phảng phất rơi vào trạng thái hoảng loạn. Một lúc lâu sau nàng bỗng nhiên thở dài một hơi: "Thôi..."
Nói xong liền giơ kiếm kề lên cổ. Nàng báo thù không được, không báo thù cũng không xong, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có một con đường chết mới có thể có được lương tâm thanh thản.
"Ngươi làm chuyện gì ngốc nghếch vậy!" May mắn hai người bên cạnh đều là tuyệt đỉnh cao thủ, phản ứng cũng kịp thời. Một người đánh rơi Kim Xà Kiếm của nàng, một người ôm nàng vào trong ngực.
"Tống đại ca, huynh hãy để muội chết đi, muội thật sự không thể sống nổi." Hạ Thanh Thanh đem đầu chôn ở trên lồng ngực Tống Thanh Thư, nức nở khóc lên.
Tống Thanh Thư im lặng, trước kia hắn không hiểu rõ lắm vì sao Tiêu Phong trong 《 Thiên Long Bát Bộ 》 cuối cùng lại chọn tự sát. Bây giờ nhìn thấy bộ dạng Hạ Thanh Thanh, trong nháy mắt liền hiểu rõ.
Bây giờ Hạ Thanh Thanh tiến thoái lưỡng nan, bản thân tuy nhiên có thể ép buộc nàng sống sót, nhưng nàng sống thêm một ngày, đối với nàng mà nói đều là thêm một ngày dày vò, chỉ có tử vong mới có thể giải thoát.
Tống Thanh Thư đang lúc bó tay vô sách, bỗng nhiên Đông Phương Mộ Tuyết bên cạnh mở miệng: "Hạ Thanh Thanh, ngươi có nghĩ tới một khả năng khác không, nếu như Viên Thừa Chí không chết thì sao?"
Câu nói này phảng phất sấm sét giữa trời quang, ngay cả Tống Thanh Thư cũng vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía nàng. Mặc dù trong giọng điệu đối phương tràn ngập sự không chắc chắn, thế nhưng lấy tính tình Đông Phương Mộ Tuyết, tuyệt sẽ không tự dưng nói ra một câu như vậy.
"Viên đại ca không chết?" Hạ Thanh Thanh đầu tiên là vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, không khỏi nhanh chóng tỉnh táo lại, thì thào nói: "Điều đó không có khả năng, ban đầu là ta tự mình liệm, đầu Viên đại ca bị vết thương trí mạng, trừ phi là thần tiên hạ phàm, nếu không làm sao có thể cứu được chàng."
Đông Phương Mộ Tuyết cười khẽ một tiếng: "Ta tự nhiên nói như vậy, tất nhiên có lý lẽ của ta. Viên Thừa Chí có lẽ vẫn còn sống trên cõi đời này."
"Mau nói cho ta biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Hạ Thanh Thanh vẻ mặt kích động. Ai ngờ Đông Phương Mộ Tuyết liếc nhìn nàng một cái, tự mình đi tới xem xét thương thế trên người Tống Thanh Thư.
"Thương thế của ngươi thế nào rồi?" Đông Phương Mộ Tuyết hỏi.
"Không có..." Lấy công lực bây giờ của Tống Thanh Thư, hơi điều tức một chút thực ra đã không còn đáng ngại. Đang muốn thành thật trả lời, lại chú ý tới Đông Phương Mộ Tuyết lặng lẽ nháy mắt với hắn. Mặc dù có chút không hiểu rõ lắm, nhưng bản năng hắn vẫn theo ý nàng mà nói: "Vết kiếm trên tay thì không đáng gì, thế nhưng một chưởng vừa rồi của ngươi suýt chút nữa đã lấy mạng già của ta. Không có vài tháng tĩnh dưỡng, e rằng không thể động thủ với người khác."
Hạ Thanh Thanh dù rất muốn biết tin tức Viên Thừa Chí, nhưng nghe được hắn bị thương nặng như vậy, lập tức hung hăng trừng Đông Phương Mộ Tuyết một cái: "Ngươi nữ nhân này sao ác độc như vậy, ra tay nặng như vậy với Tống đại ca."
Nàng không hề nghi ngờ có điều gì bất thường. Võ công Tống Thanh Thư bây giờ tuy cao, nhưng ám ảnh năm đó Đông Phương Bất Bại để lại cho nàng thực sự quá lớn. Trong lòng nàng, Đông Phương Bất Bại cùng Ma Thần cũng chẳng khác là bao. Chịu một kích của Đông Phương Bất Bại, Tống Thanh Thư chỉ trọng thương đã nhờ công lực thâm hậu của hắn mà gánh chịu được.
Đông Phương Mộ Tuyết lại cười lạnh liên hồi: "Cái gì gọi là ta ra tay nặng với hắn? Một chưởng vừa rồi rõ ràng là dùng để đối phó ngươi. Ngươi muốn giết ta, còn muốn ta lưu tình thì là đạo lý gì? Nói đến thì ngươi mới là kẻ đầu têu."
"Ngươi..." Hạ Thanh Thanh tức giận đến toàn thân run rẩy, đáng tiếc rõ ràng bản thân đánh không lại nàng, mắng cũng không thắng được nàng, chỉ có thể cố nhịn xuống. Ngược lại ân cần thăm hỏi Tống Thanh Thư nói: "Tống đại ca, chúng ta tìm mấy cao thủ đến thay huynh liệu thương có thể hồi phục nhanh hơn không?"
Tống Thanh Thư đang muốn trả lời, Đông Phương Mộ Tuyết lại cướp lời nói: "Chịu một kích toàn lực của bản tọa, làm sao chỉ vài cao thủ tương trợ là có thể dễ dàng khỏi được? Có điều a..."
"Có điều gì?" Hạ Thanh Thanh thấy sự việc có chuyển biến, vội vàng hỏi.
Khóe môi Đông Phương Mộ Tuyết khẽ nhếch, chỉ vào Tống Thanh Thư: "Có điều Hoan Hỉ Thiền của tiểu tử này lại là phương thuốc tốt nhất để khôi phục nội thương. Chỉ cần một nữ tử cam tâm tình nguyện hi sinh toàn bộ công lực để trợ giúp hắn liệu thương, ắt hẳn sẽ rất nhanh khỏi hẳn."
Hạ Thanh Thanh nhướng mày, nghi hoặc nói: "Ta ở cùng hắn lâu như vậy, sao không biết còn có cách liệu thương như thế này?" Nàng tự nhiên biết công hiệu của Hoan Hỉ Thiền, nhưng cũng chưa từng nghe nói qua phương pháp liệu thương này.
Đông Phương Mộ Tuyết mặt không đổi sắc nói: "Ai bảo Tống đại ca của các ngươi là nam nhân thương hương tiếc ngọc? Loại biện pháp này đối với thân thể nữ nhân tổn hại cực kỳ lớn, hắn không nguyện ý dùng lên người các ngươi, cho nên ngươi tự nhiên không biết."
"Vậy sao ngươi lại biết?" Hạ Thanh Thanh cũng là một nữ nhân thông minh, tự nhiên không dễ lừa gạt như vậy.
"Ngươi quên bản tọa là ai sao? Đường đường là Giáo chủ Ma giáo, kiến thức rộng rãi là lẽ đương nhiên. Trước kia Hoan Hỉ Thiền của Tống Thanh Thư vẫn là ta chỉ điểm hắn đi Thổ Phiên học đó." Đông Phương Mộ Tuyết nhanh chóng đáp lời.
Tống Thanh Thư nghe được há hốc mồm kinh ngạc. Đông Phương Mộ Tuyết này không hổ là nhân vật phi phàm thống lĩnh mười vạn giáo chúng, khả năng bịa chuyện đúng là liên tục không ngừng, mở miệng là nói dối.
Chỉ nghe Đông Phương Mộ Tuyết còn nói thêm: "Hạ Thanh Thanh, thời điểm để ngươi chứng minh tình yêu của mình đã đến, giúp hắn liệu thương đi."
Hạ Thanh Thanh khẽ đỏ mặt, nàng tự nhiên biết Hoan Hỉ Thiền liệu thương là như thế nào: "Rõ ràng là ngươi làm Tống đại ca bị thương, ngươi tại sao không đi?"
"Thứ nhất, tu vi ta cao hơn ngươi rất nhiều, nếu ta đi thì chẳng phải lãng phí một thân bản lĩnh thông thiên triệt địa này của ta sao?" Đông Phương Mộ Tuyết hùng hồn đáp lời, "Thứ hai, rõ ràng ngươi muốn giết ta báo thù, nếu như lúc này ta không có nội lực, chẳng phải mặc cho ngươi định đoạt sao? Ta cũng không có ngu như vậy."
Hạ Thanh Thanh biết lúc này hứa hẹn sau này không tìm nàng báo thù thì có thể xoay chuyển tình thế, thế nhưng câu nói này nàng làm sao cũng nói không nên lời, đành phải khẽ nói: "Ta không có công lực chẳng phải là mãi mãi cũng không thể tìm ngươi báo thù sao?"
Đông Phương Mộ Tuyết cười khẩy: "Chút tu vi ấy của ngươi, có hay không cũng chẳng báo được thù."
Hạ Thanh Thanh sắc mặt khó coi, lời nói đối phương tuy khó nghe, nhưng nàng rõ ràng đây chính là sự thật.
Cắn nhẹ môi, Hạ Thanh Thanh thở ra một hơi: "Được, ta đến thay Tống đại ca liệu thương, các ngươi đi ra ngoài trước."
Đông Phương Mộ Tuyết phất tay với Lam Phượng Hoàng. Lam Phượng Hoàng dù có chút không muốn, vẫn gật đầu, rồi đứng dậy rời đi.
"Ngươi tại sao còn chưa đi?" Hạ Thanh Thanh bực tức nói. Nàng dù sao cũng còn có thân phận Viên phu nhân, khi thân mật với Tống Thanh Thư lại vô thức tránh mặt mọi người. Ngoại lệ duy nhất chỉ sợ sẽ là A Cửu, trải qua nhiều chuyện như vậy, hai người sớm đã tình như tỷ muội, không phân biệt.
"Ta nói qua sẽ đi sao?" Đông Phương Mộ Tuyết cười khẽ nói.
"Ngươi không đi ta làm sao thay Tống đại ca liệu thương." Nếu không phải rõ ràng đánh không lại nàng, Hạ Thanh Thanh đang tức giận lúc này đã nhào tới liều mạng với nàng.
"Ngươi cứ tự nhiên, ta sẽ không quấy rầy ngươi." Đông Phương Mộ Tuyết phất tay, làm một động tác mời.
Một bên Tống Thanh Thư như hòa thượng sờ đầu không thấy tóc, cũng không biết Đông Phương Mộ Tuyết đang giở trò quỷ quái gì, chỉ có thể tiếp tục chờ tình thế tiến triển.
Gặp Hạ Thanh Thanh trầm mặc nhìn mình, Đông Phương Mộ Tuyết rốt cục tung ra đòn sát thủ: "Nếu như ngươi không muốn biết tung tích Viên Thừa Chí, vậy cứ hao tổn như vậy đi."
Lông mi Hạ Thanh Thanh khẽ run, rõ ràng đã bị lời nói của nàng lay động tâm thần: "Ta làm sao biết ngươi có phải hay không đang nói dối gạt ta?"
"Xem ra không tiết lộ một chút cho ngươi thì ngươi sẽ không cam tâm." Đông Phương Mộ Tuyết đứng chắp tay sau lưng, thần sắc như đang hồi tưởng, "Cũng như Độc Cô Cửu Kiếm vậy, Hỗn Nguyên Công cũng không phải tâm pháp bản môn của Hoa Sơn. Tên đầy đủ của nó thực ra là Cửu Chuyển Hỗn Nguyên Công, chính là một môn thần công lưu truyền từ Thượng Cổ đến nay. Tương truyền sau khi luyện thành có thể đạt tới cảnh giới bất diệt, thủy hỏa bất xâm, binh khí không thể tổn thương. Chỉ bất quá người của Hoa Sơn Phái kiến thức nông cạn, luôn lầm đường lạc lối, không thể phát huy được uy lực vốn có của môn thần công này."
Gặp nàng bỗng nhiên im bặt không nói, Hạ Thanh Thanh truy vấn: "Sau đó thì sao?"
Đông Phương Mộ Tuyết cười như không cười liếc nhìn Tống Thanh Thư một cái: "Trước cho phu quân của ngươi liệu thương đã rồi nói."
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang