Virtus's Reader
Thâu Hương Cao Thủ

Chương 1387: CHƯƠNG 1383: MỸ NHÂN KẾ BẤT ĐẮC DĨ

Hoàng Dung thần thái kiều mị, giọng nói ngọt ngào quyến rũ, khiến hai gã nam nhân kia không khỏi cứng đờ người.

Hai gã nam nhân đồng loạt nuốt nước bọt ừng ực, khiến Hoàng Dung trong lòng ghê tởm khôn xiết, bất quá trên mặt nàng vẫn giữ nguyên vẻ muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào.

"Ta đi trước!" Một tên cao lớn đẩy đồng bạn sang một bên.

"Dựa vào đâu mà ngươi đi trước?" Tên lùn lập tức không chịu.

"Dựa vào kinh nghiệm của ta lão luyện hơn ngươi, được không?" Tên cao lớn hung hăng nguýt hắn một cái.

"Già đời thì sao chứ, ngươi gia nhập trước nhiều năm như vậy, bây giờ lăn lộn vị trí chẳng phải cũng giống ta, chẳng phải càng chứng tỏ ngươi vô năng sao?" Tên lùn châm chọc nói.

"Ngươi muốn chết à!" Tên cao lớn giận dữ, trong nháy mắt rút ra yêu đao.

"Ai mà sợ ngươi!" Tên lùn cũng không cam chịu yếu thế.

Một bên Hoàng Dung cười nhẹ nhàng nhìn xem tất cả, nhưng trong lòng đều là cười lạnh. Đánh đi đánh đi, loại thủ đoạn đơn giản như "Nhị Đào Sát Tam Sĩ" (hai quả đào giết ba dũng sĩ) này mà cũng giải quyết được các ngươi, khó trách cả một đời chỉ có thể làm tên lính quèn.

Bất quá không biết là không cẩn thận lỡ lời hay vì duyên cớ gì, hai người dường như nghe được tiếng lòng của nàng, bỗng nhiên ăn ý dừng lại. Tên lùn cười hắc hắc nói: "Suýt nữa thì trúng kế của ngươi, đại danh đỉnh đỉnh Hoàng bang chủ làm sao có thể là loại nữ nhân hay thay đổi như vậy."

Hoàng Dung sắc mặt biến hóa, có điều rất nhanh che giấu đi qua: "Như trước kia tự nhiên không phải, nhưng hôm nay..." Hoàng Dung cúi đầu khẽ vuốt ve cái bụng dưới hơi nhô lên, trên mặt nổi lên một cỗ nhu hòa mẫu tính quang huy, nhìn đến đối diện hai người ngẩn ngơ. "Nhưng hôm nay mang bầu, chỉ cần có thể bảo vệ tốt hài tử, ta chuyện gì cũng nguyện ý làm, cái gì cũng nguyện ý hy sinh."

Giọng nói của nàng thật sự quá giống, đừng nói hai người kia, đến nỗi ngay cả Hoàng Dung cũng có chút tin là thật. Càng nói về sau nàng thậm chí thật sinh ra một cái ý niệm trong đầu, lỡ như thật sự cần hy sinh, nàng cũng sẽ bảo vệ đứa bé này thật tốt.

"Thì ra là thế." Hai người đối diện gật gật đầu, trong lòng tin bảy tám phần, bất quá lại không có hoàn toàn buông lỏng cảnh giác. Lẫn nhau thương thảo nói: "Hai ta không cần thiết vì một nữ nhân mà đánh ngươi chết ta sống, dù sao nữ nhân này là phụ nhân đã có chồng, lại không tồn tại vấn đề phá thân, ai trước ai sau khác biệt cũng không phải rất lớn."

Thảo luận một hồi, hai người quyết định lấy oẳn tù tì phân thắng thua. Sau cùng tên cao lớn kia thắng, tên lùn thì một mặt vẻ áo não.

"Tiểu nương tử, ta đến đây!" Tên cao lớn kia xoa xoa tay hướng Hoàng Dung tới gần, nước bọt đều nhanh chảy ra.

Hoàng Dung khẽ cắn môi, lộ ra một bộ thẹn thùng: "Ngươi chờ chút có thể nhẹ nhàng một chút không? Ta sợ làm bị thương bào thai trong bụng."

"Yên tâm, ta sẽ nhẹ nhàng thôi." Tên cao lớn chỉ cảm thấy thân thể trướng đến nhanh nổ tung, nhưng trong lòng thì suy nghĩ, lão tử mặc kệ nhiều như vậy, cứ tận hưởng ba trăm hiệp trước đã!

Hoàng Dung che giấu kỹ hàn ý trong đáy mắt, cố ý liếc nhìn phía sau hắn: "Có thể để hắn đi xa một chút không? Người ta có chút thẹn thùng."

Tên cao lớn cười hắc hắc nói: "Có gì mà khó xử, dù sao lát nữa hắn cũng sẽ được 'thưởng thức' nàng, còn sợ bị hắn nhìn thấy sao?"

Hoàng Dung đáy lòng mau tức nổ, mặt ngoài lại như cũ duy trì lấy nụ cười thẹn thùng: "Người ta dù sao cũng tuân thủ nghiêm ngặt chuẩn mực đạo đức, làm nhiều năm nhà lành, tổng phải có một quá trình thích ứng chứ."

"Được được được, chỉ cần nàng chịu chiều, nàng muốn nói gì cũng được." Tên cao lớn vội vàng nói với đồng bạn: "Ngươi đi ra xa một chút đi, gấp gáp làm gì, lát nữa sẽ có phần của ngươi thôi."

Nhìn thấy hắn hai mắt đỏ bừng, tên lùn biết nếu còn chần chừ nữa, e rằng sẽ thật sự phải ác chiến với tên kia. Bất đắc dĩ đành phải hùng hùng hổ hổ đi xa mấy bước, lại thỉnh thoảng nhón gót chân nhìn về bên này.

"Quách phu nhân, ta sẽ để nàng nếm trải những khoái lạc mà Quách đại hiệp không cách nào mang lại cho nàng." Tên cao lớn vừa luống cuống tay chân giải đai lưng, vừa hắc hắc nói.

Hoàng Dung đôi mi thanh tú nhăn lại, có điều rất nhanh giãn ra, giọng dịu dàng nói: "Người ta ngược lại có chút mong chờ. Những năm này Tĩnh ca ca cả ngày bận rộn công vụ, mỗi ngày trở về mệt mỏi ngã đầu thì ngủ, để cho ta thường xuyên cô đơn giường trống..."

Hoàng Dung vừa nói, một bên âm thầm xin lỗi: Có lỗi với Tĩnh ca ca, sự cấp tòng quyền, không thể không làm tổn hại danh tiếng của chàng một chút.

"Ha ha, yên tâm đi, hiện tại có ta, bảo đảm nàng đêm đêm làm tân nương." Tên cao lớn vừa cởi quần, vừa tiếp cận.

Hoàng Dung trong mắt nổi lên một tia sáng kỳ dị: "Ngươi là thích chỉ ngủ người ta một đêm, hay là mỗi ngày ngủ?"

Tên cao lớn ngẩn ngơ, chỉ cảm thấy thiếu phụ trước mắt lúc này phá lệ mê người, vô ý thức đáp: "Đương nhiên là thích mỗi ngày ngủ."

Hoàng Dung trong tay áo nắm chặt đến căng cứng, thanh âm lại càng kiều mị: "Vậy là ngươi thích một mình độc hưởng người ta, hay là thích cùng người khác chia sẻ?"

"Đương nhiên là thích một mình độc hưởng." Tên cao lớn liếm liếm bờ môi.

"Vừa vặn ta cũng chán ghét cùng trượng phu cùng một chỗ trải qua cuộc sống buồn tẻ nơi Tương Dương thủ thành, không bằng ngươi mang theo ta bỏ trốn đi. Đến lúc đó..." Hoàng Dung hơi đỏ mặt, nói tiếp: "Đến lúc đó để người ta đêm đêm làm tân nương, có được không?"

"Tốt a! Tốt a!" Tên cao lớn lúc này ánh mắt đã có chút trở nên đục ngầu.

"Nhưng là bây giờ có người không muốn chúng ta bỏ trốn, muốn phá hư cuộc sống hạnh phúc ngày sau của chúng ta." Hoàng Dung bỗng nhiên lấy một loại cực kỳ ủy khuất ngữ khí nói ra.

"Là ai, ta đi xé hắn!" Tên cao lớn trong nháy mắt giận dữ.

"Cũng là tên đồng bạn kia của ngươi đó, hắn lại làm sao có thể cho phép ngươi mang theo ta bỏ trốn?" Hoàng Dung trong mắt mê ly quang mang càng hơn: "Hơn nữa, hắn còn muốn 'thưởng thức' nữ nhân của ngươi nữa đấy?"

Để đạt được hiệu quả tốt hơn, nàng thậm chí nói mình đã là của hắn độc chiếm. Bất quá hiệu quả đến thật nhanh chóng, chỉ thấy tên kia đỏ hồng mắt đứng lên, xách theo đao liền hướng cách đó không xa tên lùn kia tiến lên.

"Nhanh như vậy đã xong việc? Ngươi được hay không vậy?" Tên lùn kia không biết đại họa sắp tới, đang ở chỗ này vui đùa. "Ôi mẹ ơi, ngươi điên rồi sao?"

Nhìn phía xa hai người đùng đùng đánh nhau, các loại huyết nhục văng tung tóe, Hoàng Dung bỗng nhiên như trút hết toàn bộ tinh lực, thân thể mềm nhũn đổ xuống. Tên cao lớn đương nhiên không thể đơn thuần bị mấy lời của nàng lừa gạt, chủ yếu vẫn là công lao của Di Hồn Đại Pháp.

Di Hồn Đại Pháp trong Cửu Âm Chân Kinh cực kỳ thần kỳ, không chỉ đơn thuần dựa vào nội lực, mà chủ yếu là so đấu tinh thần lực giữa hai bên. Bởi vậy, dù công lực bị phong bế, nàng vẫn có thể thi triển.

Bất quá Di Hồn Đại Pháp cũng có một nhược điểm, một lần chỉ có thể đối một người thi triển. Cho nên Hoàng Dung nghĩ hết biện pháp tách ra hai người.

Vốn dĩ với tinh thần lực của Hoàng Dung cũng không cần khó khăn như vậy, trực tiếp đối tên cao lớn kia thi triển là được. Thế nhưng là bây giờ Hoàng Dung mang bầu, vốn đã rất dễ mệt nhọc, lại thêm hôm nay bị bắt cóc, giày vò hơn phân nửa buổi tối, nàng đã có chút sức cùng lực kiệt, hiện tại buồn ngủ đến ánh mắt đều có chút không mở ra được.

Nàng lo lắng dưới loại tình huống này thi triển Di Hồn Đại Pháp sẽ bị phản phệ. Vừa nghĩ tới bị phản phệ sau đó chính mình trở thành nô lệ của đối phương, loại cảnh tượng đó chỉ là ngẫm lại thôi đã không rét mà run.

Bởi vậy Hoàng Dung đành phải thông qua ngôn ngữ trêu chọc, không ngừng bốc lên dục vọng của đối phương, để hắn triệt để buông lỏng cảnh giác. Vào khoảnh khắc đó, nàng lại lợi dụng sự ích kỷ vốn có trong đáy lòng tên cao lớn, thuận thế mà làm mới thành công dời hồn.

May là như thế, cũng đã hao hết tất cả tâm thần của nàng. Hoàng Dung không khỏi sợ không thôi, vừa mới nếu là trực tiếp đối tên kia thi triển Di Hồn Đại Pháp, hiện tại chính mình chỉ sợ đã bị hắn khống chế.

Nghĩ đến vừa mới cố ý dẫn dụ đối phương nói những lời kia, Hoàng Dung sờ sờ gương mặt, phát hiện sớm đã nóng hổi vô cùng.

Rất nhanh bên kia liền đã quyết ra thắng bại. Vốn dĩ võ công hai người ngang tài ngang sức, nhưng tên cao lớn đánh lén trước, ngay từ đầu đã trọng thương đối phương, cho nên chẳng bao lâu sau, tên đồng bạn thấp bé đã bị hắn giết chết.

Giết đồng bạn sau đó, tên cao lớn cười hắc hắc hướng Hoàng Dung đi tới: "Quách phu nhân, ta hiện tại sẽ mang nàng lên đến đỉnh cao cực lạc."

Hoàng Dung sắc mặt biến hóa. Vừa mới để đề cao tỷ lệ thành công của Di Hồn Đại Pháp, nàng không chọn cách khiến hắn răm rắp nghe lời, mà là xây dựng cho hắn một giấc mộng cùng nàng bỏ trốn. Dù sao dưới cái nhìn của nàng, võ công hai người này xấp xỉ nhau, đánh nhau e rằng sẽ đồng quy vu tận, nào biết được nhanh như vậy đã phân ra thắng bại.

Nhìn đối phương từng bước một tới gần, Hoàng Dung một trái tim chìm đến đáy cốc. Nàng nội lực bị phong bế, vừa mới Di Hồn Đại Pháp lại hao hết tất cả tinh thần lực, hiện tại chính mình hoàn toàn không còn chút năng lực chống cự nào.

Chẳng lẽ mình cuối cùng vẫn khó thoát cái vận mệnh bi thảm đó sao? Hoàng Dung khẽ cắn môi, từ một bên nắm lên một cái nhánh cây. Tuy nhiên nàng bây giờ không có nội lực, nhưng nhãn lực còn tại, xem có thể hay không sử dụng Đả Cẩu Bổng Pháp tinh diệu để tự vệ.

Mắt thấy tên cao lớn càng ngày càng gần, Hoàng Dung phút chốc xuất thủ, sử xuất một cái Đả Cẩu Bổng Pháp Bám Tự Quyết, quét trúng đầu gối tên kia, khiến hắn mất thăng bằng ngã nhào xuống đất.

Hoàng Dung không ngừng nghỉ chút nào, sử dụng nhánh cây liên tục đâm trúng trên người hắn mấy cái đại huyệt. Thế nhưng là bỗng nhiên tên kia vung tay lên, thì đánh gãy nhánh cây trong tay nàng.

Hoàng Dung sắc mặt đại biến, vội vàng lùi lại mấy bước. Nàng lúc này dĩ nhiên minh bạch, lúc này khí lực của mình ngay cả tiểu thư khuê các bình thường cũng không sánh nổi. Tuy nhiên điểm trúng huyệt đạo đối phương, nhưng lực đạo lại không đủ phong bế huyệt đạo của hắn.

Tên cao lớn giận dữ: "Con tiện nhân thối tha, hóa ra ngươi vẫn luôn lừa gạt ta." Tiến lên vượt một bước liền tóm lấy vai Hoàng Dung, xùy một tiếng liền kéo đứt nửa bên ống tay áo nàng, lộ ra bờ vai vô cùng mượt mà.

Nhìn cánh tay trắng như tuyết trước mắt, tên cao lớn trong nháy mắt thú tính đại phát: "Ngươi không phải muốn đêm đêm làm tân nương sao, lão tử hôm nay liền chơi cho ngươi bảy tám lần mới thôi."

Hoàng Dung liều mạng giãy dụa, thế nhưng là khí lực của nàng lúc này nào là đối thủ của tên kia. Hai hàng thanh lệ trong nháy mắt tuôn rơi. Muốn đổi làm bình thường, nhân vật như vậy nàng một chiêu là có thể giải quyết, nhưng là bây giờ lại căn bản không thể đẩy hắn ra.

Nghĩ đến chính mình sắp bị kẻ mà ngày thường nàng còn chẳng thèm liếc mắt tới xâm phạm, Hoàng Dung trong mắt lóe lên một chút tuyệt vọng. Vẻ bình tĩnh thong dong ngày thường sớm đã không thấy, bỗng nhiên không biết từ đâu đến một cỗ xúc động, nàng thốt ra: "Tống Thanh Thư, tên khốn nhà ngươi, sao còn chưa đến cứu ta!"

Nàng hô xong sau đó, phát hiện tên nam nhân kia dừng động tác. Nàng nghĩ thầm chẳng lẽ cái tên Tống Thanh Thư đã dọa hắn sợ hãi? Có điều nàng rất nhanh phát hiện đồng tử đối phương dần dần khuếch tán, hiển nhiên đã tắt thở.

"Thật xin lỗi, ta tới chậm." Lúc này bên cạnh bỗng nhiên vang lên một cái tràn ngập áy náy thanh âm. Hoàng Dung không thể tin quay đầu lại, nhìn thấy cái tên nam nhân khiến nàng yêu hận xen lẫn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!