Tống Thanh Thư nắm vai Hoàng Dung, hai người nhanh chóng chui vào trong, suốt đường không gặp một bóng người, không khỏi thầm kinh hãi. Phải biết Trầm gia là danh môn vọng tộc ở Sơn Âm, trong phủ nha hoàn nô bộc không hề thiếu, vậy mà vào vườn đã lâu mà không gặp một ai, quả thực rất bất thường.
Tống Thanh Thư trèo lên cao phóng tầm mắt nhìn xa, phát hiện toàn bộ Trầm Viên chìm trong bóng tối, chỉ có một tiểu viện có ánh sáng le lói. Hắn liền cùng Hoàng Dung lặng lẽ tiếp cận.
Chỉ thấy một đám kẻ áo đen bịt mặt vây thành một vòng tròn lớn, ở giữa là đám nha hoàn, nô bộc đang co cụm lại. Trong không khí khắp nơi tràn ngập mùi máu tanh. Hoàng Dung sau khi mang thai vốn dễ buồn nôn, vừa nhìn thấy cảnh tượng này chỉ cảm thấy ngực bụng cuồn cuộn sóng trào.
Tống Thanh Thư lo lắng tiếng nôn mửa sẽ kinh động người bên trong, vội vàng kéo tay nàng, truyền nội lực qua. Nàng mới cảm thấy dễ chịu đôi chút.
Hai người cứ thế ẩn mình trên một cây đại thụ bên cạnh viện, thông qua những cành cây um tùm nhìn vào bên trong. Trong Trầm Viên dường như vẫn còn người sống, chỉ thấy một đôi vợ chồng trung niên quỳ trong vũng máu run lẩy bẩy, còn trước mặt bọn họ là một nam tử đeo mặt nạ hung tợn.
Nhìn ra được nam tử kia tuổi tác cũng không lớn, nhưng mặt nạ che chắn quá kín, không cách nào thấy rõ diện mạo đặc trưng của hắn.
Tuy nhiên, đó không phải điều khiến Tống Thanh Thư giật mình nhất. Điều kinh ngạc nhất là đôi vợ chồng trung niên đang quỳ trong vũng máu kia. Nếu không nhìn lầm thì người đàn ông trung niên kia hẳn là Thị Ngự Sử Trầm Viêm trong triều. Trước đó, khi ở Lâm An, hắn từng gặp Trầm Viêm một lần trên triều đình. Mặc dù không có thâm giao, nhưng với bản lĩnh đã gặp qua là không quên được của Tống Thanh Thư, hắn vẫn liếc mắt một cái liền nhận ra.
"Nghe nói đoạn thời gian trước tiểu thư Trầm gia mất tích, Trầm Viêm đau buồn nên xin về quê tĩnh dưỡng, không ngờ lại gặp phải đại nạn như thế này." Tống Thanh Thư thầm kinh hãi, đám người áo đen này rốt cuộc thân phận gì, thế mà ngay cả Thị Ngự Sử trong triều cũng dám động thủ. Phải biết Thị Ngự Sử tuy phẩm cấp không cao, nhưng quyền lực trong tay lại cực lớn, có thể hạch tội bách quan, được xem là tai mắt của Hoàng thượng. Mặt khác, các cuộc tranh giành đảng phái từ trước đến nay cơ bản đều quen dùng Ngự Sử Đài để công kích đối phương, cho nên Ngự Sử Đài xưa nay là đối tượng mà đông đảo quyền quý tranh nhau lôi kéo.
Nhìn bộ dạng này, đám người áo đen là muốn diệt cả nhà Trầm gia. Một khi trời sáng bị người phát hiện tình hình Trầm gia, tuyệt đối sẽ gây nên sóng to gió lớn trong triều chính Nam Tống. Đến lúc đó khẳng định Hoàng Đế sẽ nổi giận, hạ chỉ tra rõ. Đám người áo đen này biết rõ hậu quả nghiêm trọng nhưng vẫn dám động thủ, hiển nhiên là yên tâm có chỗ dựa vững chắc.
Lúc này bỗng nhiên có mấy tên người áo đen từ bốn phương tám hướng chạy chậm về tiểu viện này, quỳ gối trước mặt tên đeo mặt nạ hung tợn: "Bẩm chủ nhân, không tìm thấy vật kia."
Lời thoái thác của mấy tên người áo đen đều cơ bản giống nhau. Tống Thanh Thư cùng Hoàng Dung liếc nhau, đều thầm kinh hãi, không biết bọn họ đang tìm thứ gì.
Tên đeo mặt nạ hung tợn quay đầu nhìn Trầm Viêm đang quỳ trong vũng máu, ồm ồm nói: "Những năm này ta thường xuyên mượn cớ đến Trầm Viên du ngoạn, có thể nói đối với từng tấc đất trong vườn đều như lòng bàn tay. Đáng tiếc vẫn không tra được hạ lạc của Cát Lộc Đao, cho nên ta vẫn luôn phỏng đoán, hẳn là ngươi đã giấu bảo đao đến một nơi bí mật mà không ai tìm thấy."
Nghe được cuộc đối thoại từ xa, Tống Thanh Thư lộ vẻ cổ quái, sao lại xuất hiện Cát Lộc Đao? Chẳng phải Uyên Ương Đao sao? Đừng nói tên đeo mặt nạ này là Tiêu Dao Hầu nhé?
Tuy nhiên, Tống Thanh Thư rất nhanh phủ định suy đoán này. Người này tuy đeo mặt nạ, nhưng nhìn ra được hắn rất trẻ trung, lại thêm thân hình hắn có mấy phần quen mắt, mình có một loại cảm giác giống như đã từng quen biết. Đáng tiếc hắn lúc nói chuyện cố ý thay đổi giọng, khiến mình rất khó xác nhận thân phận người này.
Trầm Viêm chửi ầm lên: "Ngươi quả nhiên lòng lang dạ thú, những năm này vẫn luôn rắp tâm hại người đến Trầm Viên, chỉ tiếc ta tỉnh ngộ quá muộn. Vốn chỉ muốn đem đao hiến cho Thái Tử, nghĩ rằng có thể tiễn cái mầm tai vạ kia đi, không ngờ vẫn không thoát khỏi tay các ngươi."
"Xem ra Trầm Viêm này quen biết tên đeo mặt nạ." Hoàng Dung nhỏ giọng nói.
Tống Thanh Thư gật đầu. Vốn cho rằng Trầm Viêm để nữ nhi vào kinh là vì tuyển Thái tử phi, bây giờ nhìn lại vẫn là vì đánh rơi cái khoai lang bỏng tay kia, bởi vì cái gọi là thất phu vô tội, mang ngọc có tội.
Nghe tiếng thở dốc của Trầm Viêm, Tống Thanh Thư biết hắn đã đèn cạn dầu, bây giờ chỉ là dựa vào một hơi giận dữ trong lòng mà cố gắng chống đỡ.
Tên đeo mặt nạ hung tợn cười lạnh: "Trầm Viêm à Trầm Viêm, cho nên nói ngươi lão hồ đồ. Ngươi muốn đem đao đưa cho Thái Tử, đừng nói là người khác, ngươi nghĩ xem Nghi Vương sẽ đồng ý sao?"
Trầm Viêm khẽ giật mình, mặt trong nháy mắt toát ra vẻ hối hận.
"Cát Lộc Đao, Tần Thất Lộc, Thiên Hạ Cộng Trục, duy người thắng đắc hươu mà cắt chi; Uyên Ương Đao, trong truyền thuyết ẩn chứa bí mật vô địch khắp thiên hạ. Cho nên mặc kệ gọi là Cát Lộc Đao cũng tốt, hay Uyên Ương Đao cũng được, ngươi cảm thấy Nghi Vương cho phép vật như vậy rơi xuống tay Thái Tử sao?" Tên đeo mặt nạ dùng một loại ngữ điệu vô cùng cổ quái nói, "Nữ nhi nhà ngươi tên không lấy tốt, Trầm Bích Quân Trầm Bích Quân, mang ngọc có tội mà."
Trầm Viêm áo não nói: "Nghi Vương cùng Thái Tử tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế tương lai, tự nhiên sẽ không dễ dàng tha thứ vật như vậy rơi vào tay Thái Tử."
Tống Thanh Thư cũng âm thầm gật đầu. Dù là Uyên Ương Đao đồng thời không có hiệu quả vô địch gì, thế nhưng chỉ cái danh này cũng có đủ ý nghĩa tượng trưng. Rơi vào tay Thái Tử thì tương đương với Thiên Mệnh Sở Quy, Nghi Vương đương nhiên tuyệt không thể dễ dàng tha thứ loại tình huống này phát sinh.
"Thì ra Bích Quân mất tích là Nghi Vương giở trò quỷ!" Trầm Viêm bỗng nhiên tỉnh ngộ, cắn răng nghiến lợi nói ra.
Hoàng Dung thăm thẳm thở dài một hơi: "Huynh đệ tranh chấp, thực sự không phải phúc của xã tắc." Quách Tĩnh một lòng đền đáp quốc gia, Hoàng Dung tự nhiên hi vọng triều đình ổn định một chút, xuất hiện loại phong ba tranh đoạt Thái Tử này sẽ ảnh hưởng đến mỗi một con dân Đại Tống.
Tống Thanh Thư còn chưa kịp trả lời, tên đeo mặt nạ kia đã lắc đầu nói: "Thôi, nhìn những năm này giao tình mà cho ngươi làm minh bạch quỷ. Nghi Vương xác thực đã tổ chức cao thủ đi cướp giết đội xe của Lệnh Thiên Kim, chỉ bất quá lúc chạy đến thì Lệnh Thiên Kim đã mất tích."
"Thật sao?" Trầm Viêm vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Trước đó hắn vẫn luôn vì chuyện nữ nhi bị cướp mà buồn rầu, nguyền rủa tổ tông mười tám đời của tên cướp kia. Nhưng hôm nay lại phát hiện Trời đưa Đất đẩy thế nào mà, đối phương ngược lại gián tiếp cứu nữ nhi một mạng, quả nhiên là trong họa có phúc.
Tên đeo mặt nạ vẫn chăm chú nhìn phản ứng của hắn, nghe vậy cười lạnh nói: "Ngươi cũng không cần làm bộ làm tịch, chuyện con gái ngươi mất tích có rất nhiều điểm kỳ lạ. Theo ta phỏng đoán, rất có thể là ngươi tự biên tự diễn một màn kịch, chính là vì giấu diếm thiên hạ mà đem Cát Lộc Đao một lần nữa cất giấu. Nói, Cát Lộc Đao rốt cuộc ở đâu?"
Trầm Viêm nhìn sang khu vườn còn như nhân gian luyện ngục, không khỏi buồn bã cười một tiếng: "Việc đã đến nước này, cho dù ta thật biết rõ hạ lạc của Cát Lộc Đao, ngươi cảm thấy ta sẽ nói cho ngươi biết sao?" Ngữ khí chua xót, quả thực có thể nói người gặp thương tâm, người nghe rơi lệ.
Tên đeo mặt nạ cười lạnh nói: "Ngươi nếu chịu nói, ta còn có thể cho các ngươi một cái chết thống khoái, nếu là không nói..." Hắn ngừng lại, nhìn về phía Thẩm phu nhân bên cạnh, "Có thể sinh ra đại mỹ nhân như Trầm Bích Quân, Thẩm phu nhân lúc tuổi còn trẻ cũng là nữ tử phong hoa tuyệt đại, dù là hiện tại lớn tuổi cũng phong vận vẫn còn. Đám thủ hạ của ta mỗi ngày huấn luyện, từng tên đều là hán tử tinh tráng, Thẩm phu nhân sống an nhàn sung sướng, e rằng khó lòng chịu nổi sự giày vò của đám người này đâu nhỉ?"
Hắn vừa dứt lời, chung quanh tiếng nuốt nước bọt liên tiếp vang lên, từng cặp mắt bắt đầu lóe lên ánh xanh thèm khát.
Trầm Viêm tức giận đến toàn thân phát run: "Bản quan chính là đường đường Thị Ngự Sử trong triều, triều đình sẽ không bỏ qua các ngươi!"
"Một Thị Ngự Sử nhỏ bé trong cung điện tính là gì," tên đeo mặt nạ khinh thường hừ một tiếng, "Huống chi chúng ta có thể đem hết thảy đẩy lên thân tên đã cướp đi Trầm Bích Quân, ai lại tra được trên người chúng ta."
"Ngươi!" Trầm Viêm tức giận chỉ hắn, trong mắt lóe lên một tia tuyệt vọng.
"Cuối cùng cho ngươi một cơ hội," tên đeo mặt nạ thanh âm chuyển sang lạnh lẽo, "Cát Lộc Đao rốt cuộc ở đâu?"
"Ta đã nói vô số lần, Cát Lộc Đao cùng Bích Quân cùng một chỗ bị người cướp đi!" Trầm Viêm khàn cả giọng quát, chỉ tiếc đối phương căn bản không tin lời hắn nói.
"Không nghĩ tới trong lòng ngươi Cát Lộc Đao còn trọng yếu hơn cả thê tử ngươi. Đã như vậy, vậy cũng đừng trách ta không khách khí." Tên đeo mặt nạ nháy mắt, đám thủ hạ kia nhao nhao cười gằn xông về phía Thẩm phu nhân.
"Các ngươi đám cầm thú!" Trầm Viêm tức giận đến râu tóc dựng đứng, đáng tiếc không có cách nào.
Thẩm phu nhân làm sao ngăn cản một đám nam nhân cao to vạm vỡ, tuy liều mạng giãy dụa, nhưng rất nhanh bị người đè lại tay chân, những kẻ khác thì vươn tay thăm dò về phía ngực nàng, đai lưng nàng.
Hoàng Dung cũng nhịn không được nữa, giữ chặt hai miếng bìa sách, lấy thủ pháp Đạn Chỉ Thần Thông bắn ra. Đám người áo đen kia nhao nhao trúng chiêu, ai nha nha ngã rạp một mảnh.
"Ai!" Tên đeo mặt nạ bỗng nhiên quay người, những người áo đen còn lại nhao nhao nhìn về phía cây đại thụ.
Việc đã đến nước này, Tống Thanh Thư biết không cần thiết ẩn nấp, liền bắt lấy vai Hoàng Dung, hai người cùng một chỗ từ trên cây nhảy xuống sân.
"Là ngươi?" Thấy rõ hình dạng hai người, tên đeo mặt nạ có chút sợ hãi, "Ngươi tại sao lại ở chỗ này?"
"Ồ, ngươi biết ta?" Tống Thanh Thư nghĩ thầm trước đó cảm giác quả nhiên không phải là ảo giác, xem ra người này thật sự quen biết mình.
Một bên Trầm Viêm cũng thấy rõ bộ dáng hắn, có chút hưng phấn mà kêu lên: "Tề Vương!"
Tống Thanh Thư thân hình lóe lên, xuất hiện bên cạnh hắn: "Trầm Ngự sử, ta tới chậm." Hắn thuận tay điều tra mạch đập đối phương, phát hiện Trầm Viêm sớm đã đèn cạn dầu, bất cứ lúc nào cũng sẽ tắt thở.
"Không... không..." Vừa rồi Trầm Viêm nương tựa theo một hơi giận dữ trong lòng còn có thể miễn cưỡng kiên trì, bây giờ nhìn thấy Tống Thanh Thư xuất hiện, một tảng đá lớn trong lòng rơi xuống đất, vừa tĩnh lại trong nháy mắt cảm thấy vô tận mệt mỏi ập tới, thậm chí ngay cả lời nói cũng có chút không rõ ràng.
"Giết hắn cho ta!" Tên đeo mặt nạ ra lệnh, một bộ dẫn đầu xung phong bộ dáng. Những hắc y nhân kia nhận được mệnh lệnh của chủ nhân, nhao nhao rút trường đao ngao ngao địa xông về phía này.
Ai ngờ tên đeo mặt nạ vừa phóng ra một bước, bỗng nhiên thân hình lại nhanh chóng lùi lại, lấy tốc độ nhanh hơn lúc đến mà bỏ chạy ra ngoài vườn, nhìn đến Tống Thanh Thư cùng Hoàng Dung đều là sững sờ.
Những hắc y nhân kia xông đến quá nhanh, ngược lại không kịp phản ứng mình đã thành quân cờ thí mạng của chủ tử, vẫn như cũ mặt mũi tràn đầy sát khí mà tiến lên phía Tống Thanh Thư.
Vừa rồi nhìn thấy cảnh tượng địa ngục trong Trầm Viên, Tống Thanh Thư trong lòng sớm đã dâng đầy lửa giận, biết những người này đều là hung thủ, vì thế ra tay không chút lưu tình. Hắn vẫy tay, những binh khí của hộ viện Trầm Viên tán lạc trên mặt đất nhao nhao lơ lửng giữa không trung, sau đó xoay tròn cấp tốc hình thành một cơn bão đao kiếm, trong nháy mắt thu hoạch tính mạng đám người áo đen kia.
Tống Thanh Thư cũng không có dừng lại, chân vừa đạp liền hướng tên đeo mặt nạ kia tiến đến, muốn để kẻ cầm đầu nợ máu phải trả bằng máu.
Tên đeo mặt nạ kia dường như đã sớm ngờ tới thủ hạ mình rất khó ngăn cản được bao lâu, một bên đào vong một bên giơ tay hướng về phía Hoàng Dung hất lên, một đám cương châm tinh xảo nhất thời bắn tới người nàng.