Virtus's Reader
Thâu Hương Cao Thủ

Chương 1880: CHƯƠNG 1880: LONG PHƯỢNG TRÌNH TƯỜNG

"Nương nương, giờ lành đã đến."

Rất nhanh đã có cung nữ tiến vào, mọi người tự nhiên không tiện nói gì thêm, Tần Hồng Miên liền cùng Da Luật Nam Tiên đưa Mộc Uyển Thanh đi tham gia buổi lễ.

Hôn lễ của gia đình bình thường đã vô cùng rườm rà, hôn lễ của hoàng gia lại càng long trọng và phức tạp hơn nhiều. Từ việc tế trời ở Thiên Đàn, tế tổ ở Thái Miếu, cho đến việc tiếp nhận văn võ bá quan triều kiến chúc mừng, nghi lễ kéo dài trọn một ngày mới kết thúc.

Lúc được đưa về tẩm cung, Mộc Uyển Thanh không nhịn được phàn nàn với Tần Hồng Miên: "Thành thân mệt thật đấy, ta không muốn trải qua lần thứ hai nữa đâu."

Tần Hồng Miên không nhịn được cười mắng: "Con bé ngốc này, chuyện thành thân làm gì có lần thứ hai, trừ phi là... Thôi thôi, nói bậy, gở miệng quá."

Mộc Uyển Thanh lại chẳng hề để tâm: "Dù sao con đã quen biết Tống đại ca, cho dù huynh ấy không cần con, con cũng sẽ không gả cho người khác, đương nhiên sẽ không có lần thứ hai."

Da Luật Nam Tiên đứng bên cạnh không nhịn được bật cười: "Lời đừng nói quá sớm, có khi muội lại được thành thân lần thứ hai thật đấy."

"A, vì sao chứ?" Mộc Uyển Thanh giật mình kêu lên.

Da Luật Nam Tiên cười nói: "Phải biết rằng hôm nay trên danh nghĩa muội đang cử hành hôn lễ với Hoàng đế Tây Hạ Lý Lượng Tộ, sau này khi đại thế đã định, chẳng phải sẽ lại thành thân với Tống đại ca một lần nữa sao?"

Mộc Uyển Thanh mặt hơi ửng đỏ, có chút ngượng ngùng nói: "Tiên Nhi tỷ tỷ lại trêu muội rồi. Thật ra muội đã nghĩ thông suốt, như vậy ngược lại càng khiến Tống đại ca nhớ kỹ muội, là một hôn lễ độc nhất vô nhị. Nếu nhất định phải làm lại với huynh ấy một lần nữa, ngược lại thành ra tầm thường."

Ánh mắt Da Luật Nam Tiên cũng ngập tràn ý cười: "Uyển muội muội có thể nghĩ thông suốt là tốt rồi. Dù sao bây giờ muội cũng là Hoàng hậu của một nước, trên đời này biết bao nhiêu nữ nhân đều mơ ước được làm Hoàng hậu, như ta đây ngay cả phúc khí làm Thái tử phi cũng không có."

Mộc Uyển Thanh không nhịn được kéo tay nàng: "Tiên Nhi tỷ tỷ muốn làm Hoàng hậu còn không đơn giản sao, muội đem Phượng Quan Hà Bí cho tỷ mặc, tối nay tỷ là Hoàng hậu."

Da Luật Nam Tiên hoảng hốt kêu lên một tiếng, vội vàng đứng dậy: "Tối nay là đêm động phòng hoa chúc của muội, không được hồ đồ."

Tần Hồng Miên cũng cười nói: "Tính thời gian thì Thanh Thư cũng sắp tới rồi, ta và Tiên Nhi tỷ tỷ của con cũng nên đi thôi."

Mộc Uyển Thanh vội vàng: "Ấy, đừng đi mà, con ở đây một mình sợ lắm."

"Có gì mà phải sợ, lát nữa người tới là phu quân của con, chứ có phải ai khác đâu." Tần Hồng Miên cười mắng.

Mộc Uyển Thanh mặt đỏ bừng: "Nhưng trong lòng con vẫn hơi sợ, hai người ở lại với con được không?"

Tần Hồng Miên đỏ mặt khẽ gắt: "Động phòng vốn chỉ có tân nương tử được ở lại, làm gì có đạo lý mẹ ở cùng con. Có điều Nam Tiên là tỷ muội của con, nàng ấy ở lại thì được."

Da Luật Nam Tiên cũng vội vàng xua tay: "Ta... ta cũng đi trước đây." Nói xong không đợi Mộc Uyển Thanh giữ lại, vội vàng rời đi, trong lòng thầm thấy kỳ quái, nghĩ bụng vốn là chuyện rất bình thường, sao qua miệng Tần phu nhân lại nghe quái lạ như vậy, khiến cho cứ như là ba người các nàng cùng nhau chờ động phòng không bằng.

Sau khi Da Luật Nam Tiên rời đi, Tần Hồng Miên lại dặn dò nàng một loạt các việc cần làm lát nữa như uống rượu giao bôi. Nói rồi bỗng nhiên có chút đau lòng, sở dĩ nàng biết những điều này không phải vì đã từng trải qua, hôn lễ với Mộc Ngộ Khất năm đó nàng hoàn toàn mất hồn mất vía, chẳng còn chút ký ức nào. Ngược lại, là vì trước kia nàng từng tưởng tượng Đoàn Chính Thuần sẽ cưới mình, nên đã chuẩn bị chu toàn từng chi tiết cho hôn lễ, chỉ tiếc cuối cùng lại là công dã tràng xe cát.

Nghĩ đến đây, nàng cũng mất hết cả hứng, dặn dò con gái thêm vài câu rồi vội vã rời đi. Vừa ra ngoài không lâu thì lại đụng phải Tống Thanh Thư.

"A, phu nhân sao lại khóc?" Thấy vành mắt nàng ửng đỏ, gò má trắng ngần còn vương vệt nước mắt, Tống Thanh Thư trong lòng giật mình, không nhịn được hỏi.

"Không, không có gì," Tần Hồng Miên vội quay mặt đi, dùng mu bàn tay lau khóe mắt, lúc này mới quay lại, "Chỉ là thấy Uyển Nhi xuất giá, trong lòng vui quá nên không kìm được nước mắt."

"Thật sao?" Tống Thanh Thư có chút nghi ngờ, bỗng trong lòng khẽ động, "Có phải phu nhân lại xúc cảnh sinh tình, nghĩ đến gã họ Đoàn kia không?"

"Không... không có," Tần Hồng Miên vội vàng phủ nhận, nhưng cuối cùng lại cười cay đắng, "Quả nhiên không giấu được ngươi. Thanh Thư ngươi thông minh như vậy, Uyển Nhi con bé ngốc đó cả đời này chắc chắn bị ngươi ăn cho chết dí, sau này ngươi đừng phụ bạc nó."

Tống Thanh Thư cười nói: "Phu nhân lo xa rồi, ta sao có thể làm chuyện có lỗi với Uyển muội được..." Hắn còn chưa nói hết lời, trong đầu đã hiện lên cảnh tượng hai người thân mật trong chăn mấy ngày trước, ánh mắt bất giác rơi xuống chiếc cổ thon dài trắng như tuyết và thân thể mềm mại nở nang của nàng, nhất thời có chút nghẹn lời.

Tần Hồng Miên hiển nhiên cũng nghĩ đến cùng một chuyện, gò má trắng như ngọc trong nháy mắt nhuộm một tầng hồng đào, lồng ngực cũng phập phồng dồn dập hơn.

Một lúc lâu sau nàng mới bừng tỉnh, vội vàng nói một câu: "Nhớ kỹ ước định của chúng ta." Rồi vội vã rời đi như chạy trốn, dáng đi trông cũng có vẻ mất tự nhiên.

Tống Thanh Thư ngẩn ra, suy nghĩ một hồi lâu mới nhớ ra ước định giữa hai người là gì, chính là chuyện xảy ra đêm đó vĩnh viễn không được nói cho Mộc Uyển Thanh biết. Nhất thời hắn không khỏi dở khóc dở cười: Vốn dĩ cũng chẳng có gì xảy ra, kết quả bị nàng làm cho cứ như đang vụng trộm vậy.

Có điều rất nhanh hắn lại nghĩ tới chuyện Lý Thanh Lộ đóng giả nàng đêm đó, sắc mặt cũng có chút không tự nhiên.

Gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, Tống Thanh Thư đi đến tẩm cung của Mộc Uyển Thanh, đẩy cửa bước vào, phất tay cho đám cung nữ thái giám lui ra, rồi nhìn Mộc Uyển Thanh đang ngồi trên giường. Ngày thường nàng thanh lệ thoát tục, bây giờ khoác lên mình bộ Phượng Quan Hà Bí, dưới ánh nến đỏ, hai má diễm lệ như đóa đào, bớt đi vài phần băng giá lạnh lùng, thêm mấy phần quyến rũ mê người.

"Ngốc tử, sao còn đứng đó không lại đây?" Mộc Uyển Thanh bị hắn nhìn đến tim đập thình thịch, đôi tay cũng không biết để đâu cho phải. Ai ngờ qua một lúc lâu mà đối phương vẫn đứng yên tại chỗ, nàng vốn tính tình ngây thơ, trong lòng nghĩ gì liền nói nấy.

Tống Thanh Thư vừa cười vừa nói: "Ta đang nhớ lại cảnh tượng gặp nàng ở Hoa Sơn năm đó."

"Chàng còn dám nói, lúc đó chàng xấu chết đi được." Bị hắn nhắc lại, Mộc Uyển Thanh cũng nhớ về chuyện xưa, không nhịn được khẽ gắt.

Tống Thanh Thư mặt dày đi tới: "Ta mà không xấu thì làm sao cưới được nương tử xinh như tiên nữ thế này?"

Mộc Uyển Thanh vội né sang một bên: "Chàng tháo mặt nạ ra trước đi, nhìn mà thấy rờn rợn."

Tống Thanh Thư lúc này mới nhớ ra mình vừa phải đối mặt với đông đảo cung nữ thái giám nên chưa kịp tháo, vội vàng cất mặt nạ đi, khôi phục lại dung mạo cũ, rồi mới đưa tay ôm nàng vào lòng: "Chúng ta quen biết lâu như vậy, cuối cùng đến bây giờ mới tu thành chính quả, nghĩ lại thật không dễ dàng."

Bây giờ hồi tưởng lại, Mộc Uyển Thanh gần như là nữ tử đầu tiên hắn gặp sau khi xuyên không đến thế giới hỗn loạn này, ngoài Chu Chỉ Nhược và Băng Tuyết Nhi. À, hình như ở Kinh Châu còn gặp Hoàng Dung, nhưng lúc đó Hoàng Dung là bang chủ Cái Bang cao cao tại thượng trong giang hồ, còn mình chỉ là một kẻ bị ruồng bỏ mang tiếng xấu của Võ Đang, một phế nhân, hai bên căn bản không tính là có giao tình, phải rất lâu sau này mới thực sự quen biết.

Lúc này, giọng nói của Mộc Uyển Thanh cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn: "Hừ, còn không phải vì chàng là tên củ cải đa tình, cứ mãi ở bên ngoài phong lưu khoái hoạt, chẳng nhớ đến tìm ta."

Tống Thanh Thư toát mồ hôi hột, có chút chột dạ nói: "Thật ra ta..."

Mộc Uyển Thanh lại đưa ngón tay đặt lên môi hắn: "Tống lang, chàng không cần giải thích. Ta đã chọn gả cho chàng, có một số chuyện ta tự nhiên có thể nghĩ thông suốt. Bây giờ nghĩ lại, thân phận Hoàng hậu Tây Hạ này rất tốt, ít nhất dưới thân phận này, chàng là của riêng ta."

"Uyển muội..." Tống Thanh Thư trong lòng cảm động, nhìn thiếu nữ trước mắt với đôi mắt sáng ngời, mày ngài trán tú, đôi môi đỏ mọng ẩm ướt, mỗi một đường nét đều vô cùng hấp dẫn, trong lòng rung động, không kìm được cúi xuống hôn nàng...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!