Nghe Nguyễn phu nhân nói đại điển nhậm chức chưởng môn Phái Võ Đang không còn mấy ngày nữa, Tống Thanh Thư lo lắng nửa đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nên sáng sớm ngày hôm sau, hắn liền từ biệt Nguyễn phu nhân và Trầm Tiểu Long.
Còn Trầm Bích Quân, vì muốn về Giang Nam bái tế phụ mẫu, đương nhiên cũng cùng đường với hắn.
Nguyễn phu nhân biết hắn có trọng sự trong người, cũng không giữ lại, chỉ là vuốt ve cái bụng đang nhô lên, lộ ra vài phần không nỡ. Lúc bốn bề vắng lặng, Tống Thanh Thư hôn chụt chụt lên bụng nàng mấy cái: "Chờ cha về nhé!"
Kết quả ngược lại khiến Nguyễn phu nhân đỏ bừng mặt, bật cười khẽ: "Sau này hài tử xuất sinh nhưng là muốn kế thừa hương hỏa Dương gia, nếu như chàng mỗi lần ở trước mặt nó nhắc tới những chuyện này, tiểu hài tử chỉ sợ nhất thời rất khó tiếp nhận."
"Chẳng lẽ không thể để nó gọi ta là cha sao?" Tống Thanh Thư nhất thời có chút bất mãn.
"Đương nhiên không được, tiểu hài tử không có tâm cơ, vạn nhất tiết lộ bí mật giữa chúng ta, thì mọi chuyện sẽ hỏng bét," Nguyễn phu nhân sóng mắt lưu chuyển, "Bất quá, ngược lại có thể để nó nhận chàng làm cha nuôi, như vậy sau này nó gọi chàng là cha, sẽ không có ai hoài nghi."
"Như vậy cũng tốt." Tống Thanh Thư biết nàng nói là sự thật. Đừng nói thực lực bây giờ của hắn không đủ để chưởng khống thiên hạ, cho dù thật sự chưởng khống thiên hạ, đối mặt với các loại lễ giáo, hắn chỉ sợ cũng bất lực. Thân phận cha nuôi như vậy cũng coi như vẹn cả đôi đường.
Một bên khác, Trầm Tiểu Long cũng không ngừng dặn dò Trầm Bích Quân: "Muội tử, lần này đại ca không cách nào thoát thân để đi cùng, muội nhất định phải thay ta thắp thêm mấy nén nhang trước mặt người Trầm gia."
"Bích Quân rõ rồi." Lúc này, mí mắt Trầm Bích Quân cũng đỏ hoe. Thế giới này chú trọng nhất khái niệm tông tộc, dù nàng còn rất nhỏ thì Trầm Tiểu Long đã bị đuổi ra khỏi nhà, nhưng trên người huynh ấy vẫn chảy dòng máu Trầm gia, là thân nhân duy nhất của nàng trên đời này. Thật vất vả mới được đoàn tụ với thân nhân, nhanh như vậy lại phải chia xa, lần sau gặp lại không biết là khi nào.
Trầm Tiểu Long do dự một chút, nhẹ giọng nói: "Em rể có nhiều hồng nhan tri kỷ, muội phải chuẩn bị tâm lý thật tốt."
Trầm Bích Quân hơi đỏ mặt: "Ta biết." Thực ra nàng vẫn luôn xoắn xuýt điểm này, vốn dĩ với sự kiêu ngạo của nàng, là không muốn dấn thân vào vũng lầy này, nhưng hết lần này tới lần khác lý trí không cách nào khắc chế tình cảm, cuối cùng trời xui đất khiến thế nào lại sa vào lưới tình.
Trầm Tiểu Long lo lắng nàng bỏ ngoài tai, tiếp tục nói: "Tuyệt đối đừng tranh giành tình nhân, muội tuy có dung mạo xuất chúng, nhưng những tỷ muội kia nào ai không phải đại mỹ nhân nổi tiếng thiên hạ, mà lại từng người đều có bản lĩnh lớn. Nếu như muội ỷ sủng mà kiêu, tương lai rất khó đứng vững gót chân."
Thấy nàng trầm mặc không nói, trong mắt ẩn ẩn mang theo nước mắt, Trầm Tiểu Long thở dài một hơi: "Muội tử đừng trách ta lắm lời, Trầm gia chỉ còn lại hai huynh muội ta, ta thật sự sợ muội sống không hạnh phúc."
Trầm Bích Quân lau nước mắt, vội vàng nói: "Đại ca lo ngại rồi, ta sở dĩ khóc là bởi vì lời nói của huynh khiến ta nhớ đến phụ thân, năm đó ông cũng thường xuyên dùng ngữ khí như vậy để giáo huấn ta."
Trầm Tiểu Long thở dài một hơi: "Ai, con muốn phụng dưỡng mà cha mẹ không còn. Chúng ta nhất định phải làm cho Trầm gia phục hưng vinh quang, để tổ tiên nơi chín suối cũng sẽ mỉm cười."
"Vâng!" Trầm Bích Quân gật đầu mạnh mẽ.
Trên thuyền xuôi dòng, Tống Thanh Thư cười hỏi Trầm Bích Quân: "Lúc gần đi đại ca muội đã nói gì với muội vậy?"
Nghĩ đến những lời của đại ca, Trầm Bích Quân hơi đỏ mặt, hừ một tiếng: "Nói muốn để ta nghe lời huynh."
Tống Thanh Thư không khỏi mừng rỡ: "Anh vợ nói chí phải, lần sau về Thành Đô nhất định phải tìm huynh ấy uống cạn ba trăm chén mới được."
"Cũng không biết khi nào có thể trở về." Nhìn về hướng Thành Đô, Trầm Bích Quân thăm thẳm thở dài một hơi. Cái niên đại này giao thông vô cùng bất tiện, lộ trình hai giờ máy bay của hậu thế, thế giới này khắp nơi phải đi mấy tháng, mà lại một đường các loại gian nan hiểm trở, chưa chừng khi nào thì chết nơi xứ lạ quê người, cho nên tất cả mọi người đối với ly biệt vô cùng thương cảm.
"Yên tâm đi, sau này cơ hội sẽ càng ngày càng nhiều." Tống Thanh Thư an ủi.
Trầm Bích Quân bỗng nhiên mở miệng nói: "Tống đại ca, huynh có thể dạy ta võ công không?"
"Ồ, chẳng phải muội từng nói múa đao múa thương thật chẳng hay ho gì sao?" Tống Thanh Thư có chút ngoài ý muốn, một khuê tú như vậy lại muốn học võ.
Trầm Bích Quân cắn cắn môi: "Nếu như cái gì đều không phát sinh, ta còn ở Trầm Viên làm Đại tiểu thư, đương nhiên sẽ không muốn học võ công. Thế nhưng là bây giờ phát sinh nhiều biến cố lớn... Nếu như ta có võ công lời nói, rất nhiều bất hạnh ngay từ đầu thì sẽ không phát sinh."
"Đây hết thảy cũng không phải là lỗi của muội," thấy nàng sắp rơi lệ, Tống Thanh Thư vội vàng an ủi, "Đừng khóc đừng khóc, ta dạy võ công cho muội là được."
"Thật sao?" Trầm Bích Quân rốt cục nín khóc mỉm cười, bất quá lập tức khổ sở nói, "Ta nghe nói học võ phải từ nhỏ đánh căn cơ, tuổi này của ta học võ liệu có quá muộn không?"
"Thật sự là hơi muộn rồi." Tống Thanh Thư gật đầu nói, thế giới này đại đa số người tập võ đều là từ nhỏ bắt đầu đánh căn cơ, sau khi trưởng thành kinh mạch đã định hình, học thì làm nhiều công ít.
"A?" Trầm Bích Quân nhất thời một mặt vẻ thất vọng.
Tống Thanh Thư cười nói: "Nếu như là sư phụ bình thường, quả thực đã không dạy được muội gì rồi, bất quá ta vừa hay hiểu được một bộ công pháp thích hợp với muội."
"Thật sao?" Trầm Bích Quân lúc này mới nhớ ra người yêu của mình là cao thủ lừng danh thiên hạ, không khỏi mừng rỡ nhảy cẫng lên: "Không biết là công pháp gì?"
Tống Thanh Thư nở nụ cười đầy ẩn ý: "Công pháp này tên là 《Dục Tam Ma Địa Đoạn Hành Thành Tựu Thần Túc Kinh》."
"Dục Tam Ma Địa..." Trầm Bích Quân cau mày nói, "Môn võ công này sao mà khó đọc thế?"
Tống Thanh Thư nói: "Tên có hơi khó nhớ thật, muội cứ gọi nó là 《Thần Túc Kinh》 cho tiện." Hắn biết rất nhiều võ công, nhưng hoàn toàn không có ngưỡng cửa, không gây tổn hại, đồng thời tiến bộ thần tốc thì không gì khác ngoài 《Thần Túc Kinh》. Dù sao, người có tư chất như Du Thản Chi mà giữa đường xuất gia còn có thể luyện được nội lực đỉnh phong.
Đương nhiên, hắn sẽ không nói rằng tư thế luyện 《Thần Túc Kinh》 của các hồng nhan tri kỷ cũng là một nguyên nhân cực kỳ quan trọng.
Tiếp đó, hắn bắt đầu giải thích các loại ưu điểm của công phu này cho Trầm Bích Quân nghe, khiến nàng tim đập thình thịch. Bất quá khi nàng bắt đầu luyện qua, nhịn không được đỏ mặt hỏi: "Môn võ công này thật sự có thể luyện thành thần công cái thế sao?"
"Đương nhiên có thể." Tống Thanh Thư không thể không bội phục Trầm Bích Quân, rõ ràng từ trước tới nay chưa từng luyện võ công, cũng không giống những nữ nhân hậu thế kia biết luyện Ballet hay loại hình tương tự, nhưng độ dẻo dai vẫn đỉnh cấp. Phải biết, rất nhiều động tác trong 《Thần Túc Kinh》 đều có chút trái với cấu trúc cơ thể, đại đa số người đều không làm được.
"Nhưng sao ta lại có cảm giác đây là công phu dùng để lấy lòng nam nhân vậy?" Trầm Bích Quân vẻ mặt nghi hoặc.
Tống Thanh Thư cười nói: "Yên tâm đi, đây là chính tông thần công của Phật môn, không có tác dụng phụ mà còn thấy hiệu quả nhanh. Đương nhiên, tác dụng mà muội nói chỉ là nằm ngoài dự kiến của người sáng tạo thôi." Dù sao ở Thiên Trúc, nào ai nghĩ tới Phật môn lại có nữ đệ tử cơ chứ.
Thấy hắn thản nhiên thừa nhận, Trầm Bích Quân ngược lại thấy ngại: "Tống đại ca, huynh có thể ra ngoài một lát không? Bộ dạng ta lúc này... thật sự rất ngại."
Tống Thanh Thư cười ha hả: "Sao có thể được chứ? Luyện nội công dù sao cũng ẩn chứa hiểm nguy, ta phải ở bên cạnh chăm sóc, tránh cho muội xảy ra bất trắc gì."
Trầm Bích Quân mở to đôi mắt, ánh nhìn như xuyên thấu lòng người: "Tống đại ca vừa mới không phải nói tu luyện môn võ công này không có tác dụng phụ sao?"
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe