Hoằng Lịch tổ chức yến tiệc khoản đãi Khâm Sai Đại Thần, lực lượng phòng vệ toàn bộ Vương phủ có thể nói là ngoài chặt trong lỏng. Tống Thanh Thư rời khỏi tiệc, tuy rằng đụng phải vài toán lính tuần tra, nhưng thấy hắn mặc quan phục, họ đều gật đầu ra hiệu, mặc cho hắn đi qua.
Có điều Tống Thanh Thư cũng không phải kẻ ngốc, hắn biết thị vệ trong vương phủ sẽ không dễ dàng bỏ qua mình. Dọc đường, hắn che giấu hành tung, cuối cùng cũng phát hiện bóng dáng Hạ Thanh Thanh bên bờ hồ.
Nàng cô đơn đứng đó, nhìn mặt nước, suy nghĩ xuất thần.
"Ngươi đến nhanh thật đấy." Nghe thấy tiếng động phía sau, Hạ Thanh Thanh dường như đã sớm đoán được, không hề bất ngờ.
"Sao chỉ có một mình nàng chờ ở đây?" Tống Thanh Thư lấm lét nhìn quanh, với thân phận hiện tại của nàng, không nên đi một mình mới phải.
"Vì chờ chàng nha." Hạ Thanh Thanh xoay người lại, trên mặt lộ ra ý cười nhàn nhạt.
Giai nhân vẫn xinh đẹp như xưa, nhưng thân phận đã sớm đổi thay, vật đổi sao dời. Trên mặt Tống Thanh Thư thoáng qua một tia đau thương khó nén: "Trước khi đưa ra quyết định này, sao nàng không hỏi ta một tiếng? Ta sẽ nói hết kế hoạch trong lòng cho nàng nghe, nghe xong nàng nhất định sẽ không chọn rời xa ta."
"Ta đã hỏi chàng rất nhiều lần rồi," Gió nhẹ làm rối mái tóc, Hạ Thanh Thanh đưa ngón tay vén những sợi tóc lòa xòa ra sau tai, khẽ mỉm cười, "Nhưng lần nào chàng cũng chỉ nói 'Tin ta, tin ta'."
Tống Thanh Thư nghe vậy sững sờ, lúc đó quả thực là như vậy.
Hạ Thanh Thanh nhìn thấy phản ứng của hắn, thần sắc phức tạp: "Được rồi, lại cho chàng một cơ hội, hiện tại chàng nói cho ta kế hoạch của chàng đi."
Tống Thanh Thư lập tức chần chờ. Chuyện kia quan hệ quá lớn, không cho phép nửa điểm tiết lộ, bây giờ nàng đã thân là Bảo thân vương phi...
"Thôi đi, ta đã biết đáp án rồi." Hạ Thanh Thanh khẽ thở dài, không nói thêm nữa.
"Bây giờ vật đổi sao dời, thân phận nàng đã khác, ta tự nhiên không thể nói cho nàng biết." Tống Thanh Thư tuy rằng có một sự kích động muốn liều lĩnh, nhưng cuối cùng lý trí vẫn áp đảo tất cả.
"Ta hiểu rõ. Có điều, đây e rằng là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt. Chàng có kế hoạch của chàng, ta cũng có kế hoạch của ta, ta không muốn làm tăng thêm sóng gió vô ích." Nhìn mặt hồ xa xăm, Hạ Thanh Thanh bình tĩnh nói.
"Kế hoạch của nàng chẳng phải là sắc dụ Hoằng Lịch, gây xích mích quan hệ giữa hắn và Khang Hi sao? Nhưng nàng thật sự nghĩ Hoằng Lịch có thể đánh bại Khang Hi ư?" Tống Thanh Thư cười khẩy không ngớt.
Hạ Thanh Thanh rõ ràng sững sờ, mặt lạnh như băng: "Chàng có thể hiểu như vậy, có điều đây là chuyện của riêng ta, không cần người khác bận tâm." Trong lòng nàng yên lặng bổ sung một câu: *Ta đương nhiên biết Hoằng Lịch không phải đối thủ của Khang Hi...*
"Vậy thì tốt, sau này không gặp lại." Tống Thanh Thư dứt khoát xoay người rời đi.
"Sau này không gặp lại..." Hạ Thanh Thanh thoáng thất thần, lẩm bẩm trong miệng, trên mặt thoáng qua một tia khổ sở.
*
Trở lại bữa tiệc, Tống Thanh Thư vẫn vui vẻ như cũ, liên tục đứng dậy cùng bách quan Thịnh Kinh nâng ly cạn chén. Sống chung với Vi Tiểu Bảo và Đa Long lâu như vậy, chuyện xưng huynh gọi đệ, kết giao bạn nhậu, hắn đã luyện đến mức lô hỏa thuần thanh (tức là pro vãi). Chờ hắn nhận thấy Hoằng Lịch đứng dậy rời tiệc, hắn càng uống rượu hăng say hơn, đến khi rời khỏi Vương phủ thì đã say mềm như bãi bùn nhão.
"Lão Triệu à, ngươi nói Tống đại nhân làm sao thế, đột nhiên trở nên như vậy..." Trương Khang Niên đỡ Tống Thanh Thư say bí tỉ, kinh ngạc nhìn Triệu Tề Hiền.
"Ta làm sao biết, trước đó vẫn ổn mà." Triệu Tề Hiền bị nôn trúng cả người, vẻ mặt càng thêm phiền muộn.
"Ha ha, ngại quá nha, hôm nay xin lỗi, sau này về kinh ta sẽ thăng quan cho ngươi." Nghe thấy họ bàn tán, Tống Thanh Thư miễn cưỡng mở mắt, cười khà khà nói.
"Nếu đã vậy, hay là ngài nôn luôn vào người ta đi." Trương Khang Niên bên cạnh cười khổ nói.
"Ọe..."
"Ái chà, ta đùa thôi, Tống đại nhân ngài đừng làm thật chứ!" Trong bầu trời đêm vang lên tiếng kêu rên của Trương Khang Niên.
*
Trong vương phủ, Trắc Phúc Tấn ở tại Tán Ba Quán.
"Vương gia, trời đã khuya rồi, mời ngài trở về đi." Hạ Thanh Thanh lạnh lùng nói.
"Thanh Thanh, nàng là Phúc Tấn của ta." Hoằng Lịch chất lên nụ cười, muốn tới gần.
Hàn quang lóe lên, Kim Xà kiếm của Hạ Thanh Thanh đã kề vào ngực y, lạnh giọng nói: "Vương gia, nếu như ngài đã quên, ta xin nhắc lại một lần, danh phận Phúc Tấn này chỉ là cái vỏ bọc che giấu thân phận, xin đừng coi là thật. Còn nữa, không cho phép gọi ta như vậy."
"Vâng vâng vâng, Bản vương chỉ đùa với Viên phu nhân chút thôi," Hoằng Lịch ngượng ngùng lùi lại mấy bước, "Hôm nay trong bữa tiệc, kỹ thuật múa của phu nhân khiến văn võ bá quan kinh diễm không ngớt. Bản vương cũng nhờ ánh sáng của họ, mới may mắn được chiêm ngưỡng một lần cho thỏa. Ngày đó khi ta đề nghị, vạn vạn không ngờ phu nhân lại đồng ý."
"Việc kết minh giữa chúng ta không bao gồm việc ta phải nhảy múa cho ngài xem, lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa." Hạ Thanh Thanh nhưng trong lòng nói bổ sung: *Vũ điệu này không phải múa cho ngươi xem...*
"Chỉ lần này thôi, Bản vương đã rất thấy đủ." Hoằng Lịch ha ha cười nói, "Đúng rồi, nghe nói Kim Xà doanh của Viên phu nhân gần đây xảy ra chút nhiễu loạn nhỏ? Có cần Bản vương phái người giúp phu nhân một tay không?"
"Không cần, đó chỉ là thủ đoạn ta cố ý làm tê liệt Khang Hi, nếu không Khang Hi sẽ không tha cho một Kim Xà doanh đoàn kết nhất trí." Hạ Thanh Thanh lắc đầu, kiên quyết từ chối.
Nguyên lai, ngày đó Hạ Thanh Thanh bị Lạc Băng thuyết phục, cũng cảm thấy Tống Thanh Thư dường như không thật lòng giúp nàng báo thù, hơn nữa càng ở bên Tống Thanh Thư lâu, bóng dáng Viên Thừa Chí trong đầu nàng càng mơ hồ. Nàng sợ một ngày nào đó, chính mình thậm chí quên cả việc báo thù, nên mới chọn rời đi. Có điều nàng theo Viên Thừa Chí thống suất Kim Xà doanh lâu như vậy, từ lâu không còn là cô nương điêu ngoa, nóng nảy, chẳng hiểu gì năm xưa. Trước đây vì trượng phu bị giết, cừu hận che mờ đôi mắt, nhưng khoảng thời gian này nàng đã tỉnh táo lại. Theo nàng thấy, mưu kế của Lạc Băng bị hạn chế bởi tầm nhìn, quả thực là trăm ngàn chỗ hở. Hạ Thanh Thanh không phải người ngốc như những người trong Hồng Hoa Hội, vì một khả năng hư vô mờ ảo mà dễ dàng buông tha sự trong sạch của chính mình.
Hạ Thanh Thanh trước tiên xuôi nam Sơn Đông, thấy chúng đỉnh núi Kim Xà doanh đánh nhau chính hoan, trong cơn tức giận mang theo một nhóm thân tín lên phía bắc Thịnh Kinh.
Hoằng Lịch đang đau đầu vì chuyện Nhân Kiến công chúa, làm lộn xộn với Bình Tây vương Ngô Tam Quế. Mất đi Ngô Tam Quế làm minh hữu, y chỉ còn mấy mươi vạn đại quân, con đường xuôi nam bị Ngô Tam Quế ngăn chặn, mặt phía bắc lại là Mông Cổ hung hãn, đúng là tuyệt cảnh tiến thoái lưỡng nan. Đương nhiên, nếu y cam tâm làm một Vương gia cắt cứ một phương, tự nhiên có thể bảo vệ mảnh đất nhỏ của mình tiêu dao khoái hoạt mấy chục năm, chỉ tiếc y vẫn mơ ước ngai vàng trong kinh thành, nào đồng ý làm một người thủ Thành vương gia?
Hạ Thanh Thanh đến khiến y vui mừng khôn xiết, bởi vì nàng đưa ra một lối thoát khác: Liên minh với Kim Xà doanh. Kim Xà doanh thông qua Hải Vận Bang giúp y vận chuyển quân đội từ Lữ Thuận khẩu đến Thiên Tân vệ. Kim Xà doanh lại từ Sơn Đông khởi binh, đồng thời đánh thẳng tới kinh thành. Cứ như vậy, hoàn toàn vòng qua Sơn Hải quan của Ngô Tam Quế. Mà Ngô Tam Quế cùng Tiêu Phong của Liêu quốc đang đánh nhau ác liệt, chờ y rút thân ra, giang sơn Đại Thanh đã sớm bị y nhét vào trong túi.
Hoằng Lịch trước sở dĩ chưa từng nghĩ tới xuất binh từ trên biển, bởi vì tướng sĩ dưới tay y đều không quen thủy chiến, Bột Hải càng nằm trong tầm kiểm soát của Thần Long Đảo, mà Thần Long Đảo từ lâu đã nương nhờ Mông Cổ. Nếu y xuất phát từ trên biển, mấy mươi vạn đại quân tinh nhuệ chỉ có thể táng thân bụng cá. Nhưng kết minh với Kim Xà doanh lại có thể giải quyết tốt đẹp tất cả những điều này.
Kim Xà doanh từ nhỏ đã ở hải ngoại, bây giờ vẫn là bá chủ Hoàng Hải, tinh thông thủy chiến, vừa vặn có thể đối phó Thần Long giáo.
Bởi vậy Hoằng Lịch và Hạ Thanh Thanh ăn nhịp với nhau, rất nhanh kết thành đồng minh. Khoảng thời gian này vì thương thảo biện pháp đối phó Thần Long giáo cùng với chi tiết hợp tác cụ thể ngày sau, Hạ Thanh Thanh nhất định phải thường xuyên gặp mặt y. Hoằng Lịch lo lắng một cô gái xa lạ thường xuyên ra vào Vương phủ sẽ khiến hữu tâm nhân hoài nghi, tiết lộ đại kế, nên đã lợi dụng thân phận Trắc Phúc Tấn để sắp xếp Hạ Thanh Thanh ở trong phủ, che mắt người đời.
"Vậy thì tốt," Hoằng Lịch trong lòng mặc dù vẫn có hoài nghi, thế nhưng rõ ràng phu quân đối phương chính là vì Khang Hi mà chết, mặc kệ là xuất phát từ lợi ích Kim Xà doanh hay thù riêng của nàng, đều không cần thiết lừa gạt mình. Y chuyển đề tài, "Đúng rồi, Viên phu nhân, hôm nay trong bữa tiệc có thể thấy Khâm Sai Đại Thần do triều đình phái tới?"
"Khâm Sai Đại Thần?" Hạ Thanh Thanh trong lòng nhảy một cái, thản nhiên nói, "Xin chào, sinh ra dung mạo tiểu bạch kiểm dáng dấp, nhìn chẳng có gì ghê gớm, nói vậy không có bản lãnh thật sự."
"Viên phu nhân nghĩ như vậy nhưng là lầm to," Hoằng Lịch trầm giọng nói, "Vi Tiểu Bảo chết rồi, Tống Thanh Thư đã thành tâm phúc số một của Khang Hi, lúc ẩn lúc hiện có tư thế vấn đỉnh ngôi vị Đại Thanh Đệ Nhất Cao Thủ."
"Võ công cao đến đâu cũng chỉ là một thanh đao mà thôi, có thể làm nên sóng gió gì." Hạ Thanh Thanh hết sức làm ra vẻ mặt xem thường.
"Võ công cao tới trình độ nhất định, liền không còn là một thanh đao. Viên phu nhân có còn nhớ phu quân nàng chết như thế nào? Kim Xà vương võ công cao cường, dưới trướng mười mấy vạn đại quân, đường đường chúa tể một phương, nhưng chết dưới một đòn bác lãng của Đông Phương Bất Bại, Hoàng Đồ Bá Nghiệp đảo mắt thành không." Hoằng Lịch cố ý nhìn sắc mặt Hạ Thanh Thanh.
Hạ Thanh Thanh quả nhiên hoàn toàn biến sắc: "Chung có một ngày ta nhất định sẽ giết Đông Phương Bất Bại để báo thù cho Viên đại ca... Không quá thiên hạ lại có mấy cái Đông Phương Bất Bại? Võ công Tống Thanh Thư mặc dù không tệ, nhưng muốn ám sát Vương gia, e sợ vẫn là lực bất tòng tâm."
"Trong vương phủ Bản vương cao thủ đông đảo, tự nhiên không cần sợ hắn." Hoằng Lịch hào hùng vạn trượng mà vỗ vỗ bộ ngực, "Chỉ là hắn bằng chừng ấy tuổi, đã có khí độ tông sư một phái, khó bảo toàn ngày sau không sẽ trưởng thành thành nhân vật khủng bố 'Thập Bộ Sát Nhất Nhân, Thiên Lý Bất Lưu Hành', không thể không đề phòng."
"Ý Vương gia là nhân lúc hắn chưa trưởng thành hoàn toàn, tiên hạ thủ vi cường?" Hạ Thanh Thanh mặt không hề cảm xúc hỏi, "Chỉ là như vậy e sợ sẽ đánh rắn động cỏ, khiến Khang Hi cảnh giác, không khỏi cái được không bù đắp cái mất."
"Ta cho rằng vừa vặn ngược lại," Hoằng Lịch cười lạnh một tiếng, "Theo thám tử báo lại, Khang Hi đã để hắn dự trù cơ cấu tình báo bí mật — Niêm Can Xử. Nếu là thật sự xây dựng lên, chúng ta ngày sau hành động e sợ khắp nơi bị quản chế, hành quân đánh trận cũng thời khắc nằm ở thế bị động. Khà khà, đúng là Thiên Đường có đường ngươi không đi, Địa Ngục Vô Môn ngươi lại tự chui đầu vào, lần này hắn tự chui đầu vào lưới, Bản vương làm sao sẽ bỏ qua cơ hội tốt đẹp như vậy?"
"Nhưng hắn dù sao cũng là Khâm Sai Đại Thần, Vương gia nếu là động thủ, e sợ cục diện không cách nào thu thập." Hạ Thanh Thanh hơi nhíu mày, trong lòng lo lắng.
"Không sao, Bản vương tự có diệu kế." Hoằng Lịch cao thâm khó dò nở nụ cười.
*
Tống Thanh Thư được thủ hạ hộ tống về quán trọ thứ tư. Vừa xuống xe ngựa, một Ngự Tiền Thị Vệ đã đón tới, lặng lẽ nói: "Tống đại nhân, vừa nãy có một nữ tử xinh đẹp đến tìm ngài."
"Nữ tử xinh đẹp?" Tống Thanh Thư hơi mở mắt, mơ hồ hỏi: "Nàng có báo danh tính không?"
Thị vệ cung kính đáp: "Không có, nhưng đối phương đến lúc đã cải trang, dường như cố ý che giấu hành tung. Huynh đệ chúng tôi cảm thấy nàng chắc chắn có chuyện quan trọng muốn tìm đại nhân, nên đã tự ý đưa nàng vào quán, hiện đang chờ bên trong."
"Chẳng lẽ là Hạ Thanh Thanh?" Tống Thanh Thư mừng rỡ khôn xiết, đẩy thị vệ ra, lảo đảo bước vào.