Tống Thanh Thư trong lòng cạn lời: Dựa theo lời giải thích của lão thái giám này, e rằng y đã sống mấy trăm năm rồi. Những vị hoàng đế kia khắp nơi còn tìm kiếm thuật trường sinh bất tử làm gì, tìm ngay thái giám bên cạnh mình chẳng phải được sao? Ồ, chẳng lẽ muốn sống lâu như vậy thì trước tiên cần phải tự cung? Nếu vậy thì làm hoàng đế còn có tư vị gì nữa.
Đông Phương Bất Bại quả nhiên cũng không tin, hừ lạnh một tiếng: "Vu khống. Phải thử mới biết." Đầu ngón tay dần hiện ra một cây ngân châm, một trận tàn ảnh lao về phía lão thái giám.
Lão thái giám kia trông tuổi già sức yếu, dáng vẻ gần đất xa trời, không ngờ khi động thủ tốc độ lại không hề kém Đông Phương Bất Bại chút nào. Những người còn lại chỉ thấy trong phòng một đoàn hồng quang và một đoàn ánh sáng màu xanh triền đấu cùng nhau. Sắc mặt Tống Thanh Thư không khỏi có chút khó coi, bởi vì hắn căn bản không thấy rõ chiêu thức của hai người!
Cưu Ma Trí cũng không khá hơn chút nào, âm thầm bóp một cái mồ hôi lạnh: Xem ra vừa nãy Đông Phương Bất Bại vẫn chưa dùng hết toàn lực.
Nhìn thấy Vi Tiểu Bảo há hốc mồm, dáng vẻ hò hét, nhảy nhót, Tống Thanh Thư không khỏi có chút buồn cười, giơ tay hút một cái, lập tức đem cây ngân châm đang ở cổ họng hắn hút ra.
"Má ơi!" Vi Tiểu Bảo lau mồ hôi lạnh trên trán, "Vi Tiểu Bảo suýt chút nữa biến thành Vi Ách Bảo."
"Tiểu Quế Tử, ngươi có thấy rõ bọn họ đang đánh cái gì không?" Khang Hi kinh ngạc hỏi.
"Ngoại trừ một cái bóng màu xanh và một cái bóng màu đỏ, làm sao có thể thấy rõ thứ gì? Hơn nữa động thủ lại không hề có một tiếng động nào, rốt cuộc bọn họ là người hay là quỷ?" Vi Tiểu Bảo nhỏ giọng lầu bầu.
Không lâu sau, hai người giữa trường phút chốc tách ra, lão thái giám ho khan vài tiếng: "Rất tốt, rất tốt, quả nhiên là Trường Giang sóng sau xô sóng trước, một đời càng hơn một đời."
Tống Thanh Thư và Cưu Ma Trí: (Cạn lời).
"Tuy rằng các hạ tự xưng là người sáng lập *Quỳ Hoa Bảo Điển*, nhưng công phu này cũng không thấy cao hơn bản tọa là bao." Đông Phương Bất Bại ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng rõ ràng cực kỳ, cảnh giới võ học của đối phương vẫn cao hơn mình không ít, chỉ là vì tuổi quá già, dẫn đến động tác chậm hơn mình một chút xíu, nhờ vậy hai người mới đánh đến lực lượng ngang nhau.
"Ngươi nói là chính là đi," lão thái giám cũng không biện bạch, "Đúng rồi, vừa nãy các ngươi nói đến Độc Cô Cầu Bại, lão phu năm đó từng đụng phải, thứ ta nói thẳng, ba người các ngươi cộng lại cũng không phải là đối thủ của hắn..."
"Đúng rồi, tiểu hoàng đế ngươi cũng không cần sợ hãi, lão phu ở Tử Cấm Thành cả đời, hiện tại sắp chết rồi cũng không muốn đổi địa phương khác. Mấy năm qua lão phu cũng không ít lần giúp ngươi giải quyết bọn đạo chích, coi như chi phí tá túc được rồi." Giọng lão thái giám càng ngày càng thấp, thân hình chậm rãi tan biến vào hư vô, biến mất ở góc trong bóng tối.
Tống Thanh Thư bỗng nhiên tỉnh ngộ, chẳng trách đội ngũ thị vệ hoàng cung Mãn Thanh rõ ràng không có cao thủ nào, nhưng xưa nay chưa từng nghe nói có ai tiến cung ám sát Khang Hi. E rằng rất nhiều thích khách vừa vào nội cung đã bị lão yêu quái này giải quyết.
Nhìn Quỳ Hoa lão tổ dần dần biến mất, Đông Phương Bất Bại trên mặt không chút biểu cảm, một lát sau mở miệng nói với Khang Hi: "Hoàng thượng nếu như không còn chuyện gì khác, Đông Phương xin tạm cáo lui."
"Lần này làm phiền Đông Phương giáo chủ đến đây," Khang Hi không hề bận tâm thái độ của đối phương, "Người đâu, đưa Đông Phương giáo chủ đi về nghỉ ngơi."
Đông Phương Bất Bại rời đi, Khang Hi dặn dò Vi Tiểu Bảo tiếp đón Tống Thanh Thư, sau đó đem Cưu Ma Trí đơn độc giữ lại.
"Tống đại ca, huynh đừng nóng giận, hoàng thượng hắn không phải là thất lễ với huynh đâu." Ra khỏi hoàng cung, Vi Tiểu Bảo mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng rốt cục mở miệng nói.
"Vi huynh đệ khách sáo rồi. Cưu Ma Trí thân là Thổ Phiên quốc sư, lần này vì kết minh mà đến, tự nhiên là quốc gia đại sự quan trọng hơn." Tống Thanh Thư cười nhạt, nhưng trong lòng có chút mất mát. Kiếp trước mình lớn nhất chỉ gặp qua quan lớn cấp tỉnh bộ, Khang Hi phóng tới hiện đại, đó là cấp bậc lãnh đạo tối cao. Lần này vốn tưởng rằng có Vi Tiểu Bảo đề cử, mình nên được Khang Hi coi trọng mới đúng, nào ngờ...
Nhìn dáng vẻ lưu manh vô lại của Vi Tiểu Bảo, Tống Thanh Thư âm thầm nghĩ: Người ta Lã Bất Vi còn có thể đầu cơ kiếm lợi thành công, mình tìm cái tên này xem ra không dựa dẫm được rồi.
"Mặc kệ hắn là cái gì quốc gia đại sự đây," Vi Tiểu Bảo tiến lại ôm vai Tống Thanh Thư, "Tống đại ca, đến nhà ta đi, huynh đệ ta lần này phải cố gắng chiêu đãi huynh một phen."
Nghĩ đến văn hóa "giảo cơ" thịnh hành kiếp trước, Tống Thanh Thư khẽ rùng mình, không chút biến sắc mà đẩy tay đối phương ra, cười nói: "Ngươi đã từng nói muốn dùng toàn kinh thành hot nhất cô nương để chiêu đãi ta mà."
Vi Tiểu Bảo ngượng ngùng cười: "Lần sau, lần sau. Lần này không tiện đem những cô nương kia gọi đến nhà đi."
"Tại sao?" Tống Thanh Thư cảm thấy rất ngờ vực, đột nhiên bỗng nhiên tỉnh ngộ, "Chẳng lẽ là sợ sư tử Hà Đông trong nhà?"
"Sư tử gì cơ?" Vi Tiểu Bảo sắc mặt hoang mang, có điều đại thể cũng đoán được có ý gì, không khỏi giải thích, "Không phải ta khoác lác, bà xã ta e rằng là người phụ nữ tốt nhất khắp thiên hạ."
"Ồ?" Tống Thanh Thư nhíu mày, trong lòng đại khái cũng đoán được là ai.
"Tiểu Bảo!" Còn chưa đi vào Tử Tước phủ, một cô gái vóc người nhỏ nhắn đã xa xa xông tới, nhào vào lòng Vi Tiểu Bảo, "Ta nghe thấy bọn họ nói chàng bị thích khách bắt đi, đang định ra kinh đi tìm chàng đây, ô ô ~ "
"Song Nhi của ta!" Vi Tiểu Bảo cũng động tình ôm cô gái vào lòng. Một lát sau, nhớ đến Tống Thanh Thư bên cạnh, liền vội vàng nói, "Được rồi, được rồi, ta chỗ này còn có khách đây. Vị này chính là Tống đại ca, chuyến này nhờ có hắn cứu mạng chồng nàng."
Song Nhi lúc này mới chú ý tới Tống Thanh Thư bên cạnh, vội vã nhảy ra khỏi vòng ôm của Vi Tiểu Bảo, mặt đỏ bừng nhìn Tống Thanh Thư, câu nệ thi lễ một cái: "Xin chào Tống đại ca."
Tống Thanh Thư ngẩng đầu nhìn tới, chỉ cảm thấy Song Nhi lông mày cong cong, miệng nhỏ nhắn, dung nhan cực kỳ thanh tú xinh đẹp. Lúc này nước mắt như mưa, càng khiến người ta thương yêu.
Bị hắn liên tục nhìn chằm chằm, cổ trắng ngần của Song Nhi cũng khẽ ửng đỏ. Tống Thanh Thư vội vã đáp lễ nói: "Xin chào đệ muội."
Vi Tiểu Bảo đứng một bên nhìn thấy khá khó chịu, thầm nghĩ: Tên Tống đại ca này cái gì cũng tốt, đáng tiếc duy nhất chính là có cùng ham muốn với ta Vi Tiểu Bảo. Gia gia hắn, tướng mạo đã anh tuấn gấp mười lần ta rồi, võ công còn cao hơn ta gấp trăm lần, cứ ở chung một chỗ thế này, Vi Tiểu Bảo ngươi đại đại không ổn rồi.
Đoàn người vào trong nhà, Tống Thanh Thư lặng lẽ kéo Vi Tiểu Bảo hỏi: "Nghe nói Vi huynh đệ có bảy vị phu nhân xinh đẹp như hoa, không biết những vị đệ muội còn lại ở nơi nào?"
"Bảy người?" Vi Tiểu Bảo trong lòng nghi hoặc mà tính toán một chốc, Song Nhi tính một, Phương Di đại lão bà tính một, tiểu Quận chúa tiểu lão bà tính một, bất quá chỉ có ba người sao?
"Ai, tính ra thì huynh đệ ta chỉ có ba người vợ, ngoại trừ Song Nhi, hai người kia hiện tại không biết ở nơi nào," Vi Tiểu Bảo mặt mày hớn hở nói, "Có điều Tống đại ca nếu nói ta có bảy người, xem ra là điềm tốt, sau đó ta nhất định sẽ tìm thêm bốn người nữa, oa ha ha ~ "
"Chàng nha, may là Phương cô nương cùng tiểu Quận chúa không ở đây, nếu không nghe được câu này sẽ đau lòng chết mất." Song Nhi tức giận lườm hắn một cái.
"Song Nhi nhà ta liền không đau lòng sao?" Vi Tiểu Bảo mặt dày tiến đến trước mặt Song Nhi.
"Ai nha, còn có người ở đây, mặc kệ chàng." Ánh mắt liếc nhìn Tống Thanh Thư một chút, Song Nhi chạy nhanh vào nội đường.
"Đã sớm nghe nói Đa Long cùng Trương Khang Niên bọn họ nhắc đến Song Nhi cô nương hiền lành thế nào, hôm nay gặp mặt, Vi huynh đệ có phúc khí này, khiến người ta ghen tị quá trời." Tống Thanh Thư lưu luyến nhìn theo bóng lưng Song Nhi, quay đầu hướng Vi Tiểu Bảo cười nói.
"Nào nào ~" Vi Tiểu Bảo cười khoát tay áo, nhưng trong lòng đang suy nghĩ: Tên tiểu bạch kiểm này sẽ không đánh chủ ý Song Nhi chứ? Có điều Song Nhi nhà ta chắc chắn sẽ không lén lút tư thông với hắn.
Trong bữa tiệc tối, Vi Tiểu Bảo và Song Nhi liên tiếp hướng về Tống Thanh Thư chúc rượu cảm tạ. Nhìn hai người phu thê tình thâm, Tống Thanh Thư trở nên hoảng hốt, nghĩ đến mình tới thế giới này đã lâu như vậy rồi, vẫn cứ cô độc, loại cảm giác đó thật là thê lương cô tịch.
Một chén rượu tiếp theo một chén, Tống Thanh Thư mượn rượu giải sầu, cuối cùng thì say mèm. Vi Tiểu Bảo một bên cũng không khá hơn chút nào, từ lâu đã gục trên ghế, nói năng lảm nhảm.
"Đại mỹ nhân nhi, tới hôn một cái..."
"Phương Di ngươi cái đồ đàn bà thối, lại hại ta..."
"Vẫn là Song Nhi của ta tốt nhất..."
Song Nhi ở một bên nghe được lại vừa bực mình vừa buồn cười, liếc mắt nhìn Tống Thanh Thư đang gục xuống bàn, Song Nhi vội vã đỡ Vi Tiểu Bảo trở lại phòng ngủ. Nàng có luyện võ công, nhấc lên một người đàn ông to lớn ngược lại cũng không phí sức.
"Song Nhi, đừng đi." Vừa được đặt xuống giường, Vi Tiểu Bảo đột nhiên giật mình tỉnh lại, một tay kéo ống tay áo nàng.
"Tiểu Bảo ngoan rồi, Tống đại ca còn say ở đại sảnh đây, ta phải đi xem hắn một chút." Song Nhi đem tay Vi Tiểu Bảo đè về nằm gọn trong chăn. Chỉ thấy trong miệng hắn lẩm bẩm vài tiếng, liền lăn ra ngủ say như chết, nàng không khỏi mỉm cười.
Trở lại đại sảnh, nhìn thấy Tống Thanh Thư vẫn nằm nhoài bàn không nhúc nhích, Song Nhi vội vã gọi nha hoàn, "Đào Hồng, Liễu Lục, các ngươi mau đỡ Tống đại ca đến phòng nhỏ đi nghỉ ngơi."
"Vâng, Thiếu nãi nãi." Hai nha hoàn búi tóc bên cạnh cúi chào, liền đồng thời chạy đến bên cạnh Tống Thanh Thư, cố gắng đem hắn nâng dậy.
Mặc dù đã cố gắng hết sức, hai tiểu nha hoàn khuôn mặt nhỏ đều đỏ bừng, vẫn không thể nhúc nhích Tống Thanh Thư mảy may.
"Thiếu nãi nãi ~ "
Nhìn hai tiểu nha đầu đều sắp khóc, Song Nhi vội vã chạy tới hỗ trợ: "Các ngươi tuổi còn nhỏ, khí lực không đủ, không cần thiết thương tâm."
"Thiếu nãi nãi rõ ràng cũng chỉ lớn hơn hai người bọn ta ba tuổi thôi." Đào Hồng chu cái miệng nhỏ nhắn lầu bầu.
Song Nhi đỡ cánh tay Tống Thanh Thư, lập tức đem hắn đỡ lên, đắc ý nói: "Nhưng mà ta luyện qua võ công nha."
Nhìn hai nha đầu ánh mắt kính nể vạn phần, Song Nhi cười nói: "Các ngươi trước tiên thu thập bàn đi, ta một mình là có thể đưa Tống đại ca về phòng trong."
"Nhưng mà hắn..." Liễu Lục muốn nói lại thôi.
Song Nhi rất nhanh phản ứng lại đối phương lo lắng cái gì, tức giận nói: "Ai bảo hai tiểu nha đầu các ngươi vô dụng chứ. Yên tâm đi, hắn đã uống say rồi. Hơn nữa, võ công của ta cũng không tệ nha."
Song Nhi đỡ Tống Thanh Thư từng bước một hướng về phòng nhỏ đi đến, nào ngờ khóe miệng người đàn ông sau lưng nàng lại lộ ra một nụ cười như có như không.
Tống Thanh Thư đương nhiên là cố ý, nếu không Đào Hồng và Liễu Lục hai nha đầu khí lực dù nhỏ, cũng không đến nỗi không thể di động hắn mảy may. Cảm nhận được Song Nhi đến dìu hắn, Tống Thanh Thư lập tức thu hồi công phu Thiên Cân Trụy của mình, đem toàn thân trọng lượng hết mức treo ở trên vai đối phương.
Nghe mùi thơm ngát nhàn nhạt từ búi tóc đối phương truyền đến, hơn nữa cảm nhận được thân thể xinh xắn lanh lợi được bao bọc dưới lớp y phục mỏng manh của nàng, Tống Thanh Thư đột nhiên cảm thấy khô cả họng...