Trên đường đi, Tống Thanh Thư vô tình hay cố ý dùng thân thể va chạm vào thân thể mềm mại của đối phương. Để tránh bị phát hiện, lần nào hắn cũng chỉ vừa chạm đã tách ra. Cái cảm giác như gần như xa ấy khiến Tống Thanh Thư phảng phất như được trở về với những rung động của mối tình đầu kiếp trước.
Sự nhạy cảm của thiếu nữ khiến Song Nhi nhanh chóng phát giác, nhưng khi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người hắn, nàng lại ngỡ đó chỉ là hành động vô thức lúc say rượu, đành phải đỏ bừng mặt, bước mỗi lúc một nhanh hơn.
Cuối cùng cũng về đến phòng, Song Nhi vừa đỡ Tống Thanh Thư nằm xuống giường thì đối phương đột nhiên vươn tay ôm chặt nàng vào lòng.
Song Nhi không khỏi tức giận, đang định nổi đóa thì nghe Tống Thanh Thư lẩm bẩm: "Ưu Ưu cô nương, vừa rồi điệu hát dân gian của nàng hay quá, đừng đi, ở lại với ta..."
"Hóa ra hắn tưởng mình là cô nương tiếp rượu trong thanh lâu..." Song Nhi chợt hiểu ra. Trong lúc nàng còn đang ngẩn người, mặt bỗng đỏ bừng, đôi tay của hắn lại bắt đầu di chuyển khắp người nàng.
"Phốc phốc phốc!" Song Nhi vươn ngón tay điểm vào mấy đại huyệt trên ngực hắn, nhân cơ hội nhảy khỏi giường, quay đầu lại hậm hực nhìn Tống Thanh Thư, nghiến răng nói: "Đàn ông dính vào rượu chè quả nhiên dễ hư hỏng." Nói xong, nàng đỏ bừng cả tai, vội vàng chạy ra ngoài.
Cảm nhận được hơi thở của đối phương đã đi xa, Tống Thanh Thư trên giường mới mở mắt, đưa tay lên chóp mũi hít một hơi thật sâu, thưởng thức mùi hương thiếu nữ còn vương lại. Điều này khiến Tống Thanh Thư, người vốn luôn xem các nhân vật trong thế giới này như những NPC có trí tuệ, bỗng cảm thấy mông lung: Cảm giác chân thật thế này, còn có cả mùi hương thiếu nữ đặc trưng ấy, thế giới này thật sự là một trò chơi sao? Nếu vậy thì cũng thật quá mức rồi.
Ngày hôm sau, hoàng cung truyền thánh chỉ, tuyên Vi Tiểu Bảo và Tống Thanh Thư tiến cung diện kiến. Trước khi đi, lúc Song Nhi giúp Vi Tiểu Bảo sửa sang lại quan phục, nàng không nhịn được mà liếc trộm Tống Thanh Thư. Thấy sắc mặt hắn vẫn như thường, nàng thầm thở phào nhẹ nhõm, bụng bảo dạ rằng chuyện tối qua quả nhiên chỉ là một sự hiểu lầm.
Tống Thanh Thư đương nhiên thấy rõ hành động của Song Nhi, trong lòng chỉ biết cười khổ: Tối qua tuy có ý thăm dò, nhưng phần lớn nguyên nhân là do dạo này hắn thật sự có chút bức bối. Một gã trai tân có thể nhịn hai mươi mấy năm không sao, nhưng đối với một gã đàn ông đã nếm mùi đời, hai mươi mấy ngày đã là một sự dày vò. Nghĩ lại từ lần cuối chạm vào Chu Chỉ Nhược đến giờ, dường như đã một thời gian rất dài trôi qua...
"Hoàng thượng, người muốn càn quét võ lâm trong toàn cõi Đại Thanh sao?" Tiếng kêu kinh ngạc của Vi Tiểu Bảo kéo Tống Thanh Thư đang mải mê nghĩ ngợi trở về thực tại.
"Không sai!" Khang Hi nghiêm mặt nói, "Hiện nay trong chốn võ lâm có không ít môn phái lòng còn hướng về Tiền Minh, âm thầm chống đối Đại Thanh ta. Ví như Kim Xà Doanh của Viên Thừa Chí sở dĩ diệt mãi không hết cũng là vì toàn bộ võ lâm nhân sĩ Sơn Đông đều là tai mắt của chúng. Lại như chuyến đi sứ lần này của Tiểu Bảo ngươi, bị một đám giang hồ ngang nhiên truy sát, thật là còn có vương pháp nữa không!"
"Đúng vậy, đám võ lâm nhân sĩ này suốt ngày chỉ biết đánh đánh giết giết, không tuân theo sự giáo hóa của triều đình, quả thực nên trị tội." Vi Tiểu Bảo nhớ lại cảnh bị truy sát chật vật trước đây, trong lòng cũng sôi máu, thầm nghĩ dù sao tổng đà Thiên Địa Hội cũng ở Đài Loan, có càn quét cũng không đến lượt sư phụ lão nhân gia của mình.
"Nhưng bịt miệng dân còn khó hơn chặn dòng nước lũ, dùng thủ đoạn cao áp để trấn áp e rằng sẽ gây ra phản ứng dữ dội." Tống Thanh Thư thầm nghĩ sao Khang Hi lại đưa ra một quyết định hồ đồ như vậy? Hắn quyết định nói thẳng mất lòng, biết đâu có thể để lại ấn tượng tốt trong lòng hoàng đế, có lẽ sẽ giúp ích rất nhiều cho mưu đồ sau này của mình.
"Tống ái khanh nói không phải không có lý, nhưng ý trẫm đã quyết, việc này không bàn lại nữa," có lẽ nhận ra giọng điệu mình hơi cứng rắn, Khang Hi nói tiếp, "Đúng rồi, hôm qua quá vội vàng, trước đây ngươi cứu đặc phái viên của Đại Thanh, gián tiếp phá vỡ âm mưu của Mông Cổ và phản tặc Sơn Đông, công lao không nhỏ, không biết ngươi muốn thưởng gì?"
Tống Thanh Thư trong lòng cạn lời: Sao kẻ bề trên nào cũng thích chơi trò này vậy, mình muốn cả giang sơn vạn dặm này, nhưng có dám nói ra đâu? Hắn đành phải từ chối: "Tại hạ cứu Vi huynh đệ chỉ là tình cờ gặp dịp, không dám nhận công lao gì."
"Hoàng thượng, Tống đại... Tống công tử đã mấy lần cứu mạng nô tài từ trong hang hùm miệng cọp, hơn nữa võ công cao cường..." Vi Tiểu Bảo cảm kích ơn cứu mạng của Tống Thanh Thư, ra sức nói tốt cho hắn.
Hôm qua cũng đã chứng kiến trận giao thủ giữa hắn và Đông Phương Bất Bại, tuy rằng... có hơi chật vật, nhưng Khang Hi cũng cảm nhận được võ công của Tống Thanh Thư quả thực rất cao. Suy nghĩ một lát, ông đã có chủ ý: "Tống Thanh Thư nghe phong."
Tống Thanh Thư biết lúc này mình nên quỳ xuống tiếp chỉ, nhưng thân là người hiện đại, hắn vô cùng không quen quỳ lạy người khác. Thấy Vi Tiểu Bảo không ngừng nháy mắt với mình, mặt hắn lộ vẻ khó xử.
Khang Hi trong lòng có chút không vui, nhưng nghĩ đến thiên hạ đang đại loạn, quần hùng tranh bá, bất cứ vị quân chủ có chí lớn nào cũng không tiếc cái giá để chiêu mộ nhân tài, một chút lễ nghi nhỏ nhặt cũng không phải chuyện gì to tát. Ông liền giãn nét mặt, cười nói: "Tiểu Bảo, ngươi không cần làm khó hắn. Tống thiếu hiệp quen tự do tự tại trong giang hồ, không quen quy củ trong cung cũng chẳng sao, cứ để hắn đứng."
Tống Thanh Thư kinh ngạc nhìn Khang Hi, thầm nghĩ quả nhiên không hổ là thiên cổ nhất đế, tuổi còn trẻ đã có tấm lòng rộng lớn như vậy.
"Tống Thanh Thư võ công cao cường, trung quân ái quốc... Trẫm đặc phong Tống Thanh Thư làm Nhất đẳng Ngự tiền thị vệ, thấy trăm quan không cần bái..."
Mãi cho đến khi ra khỏi Tử Cấm Thành, Tống Thanh Thư vẫn còn hơi ngơ ngác, thầm nghĩ mình vào sinh ra tử, vất vả khổ sở mà chỉ được một chức Nhất đẳng thị vệ thôi sao?
Dường như biết được suy nghĩ của hắn, Vi Tiểu Bảo cười ha hả giải thích: "Tống đại ca, huynh đừng xem thường chức Nhất đẳng thị vệ này, đó là chức quan chánh tam phẩm đấy! Huynh từ một thường dân bỗng chốc trở thành quan chánh tam phẩm, không biết bao nhiêu người sẽ ghen đỏ mắt đâu. Nếu không phải thiên hạ đang đại loạn, e rằng hoàng thượng cũng không ban ân lớn như vậy."
"Trương Khang Niên bọn họ là thị vệ hạng mấy?" Tống Thanh Thư tò mò hỏi, thầm nghĩ nếu còn thấp hơn hai tên nịnh hót kia thì chức Nhất đẳng thị vệ này không làm cũng được.
Vi Tiểu Bảo cười hì hì: "Tống đại ca, ta biết huynh nghĩ gì mà, yên tâm đi, bọn họ chỉ là Tam đẳng thị vệ cấp thấp nhất trong đám Ngự tiền thị vệ thôi. Với bản lĩnh của họ, cả đời này leo lên được Nhị đẳng thị vệ đã là hết mức."
"Ha ha!" Hai người nhìn nhau, cùng nở một nụ cười đầy ẩn ý.
...
"Tiểu Bảo, lần này nhiệm vụ của chàng nguy hiểm như vậy, ta cũng muốn đi cùng." Song Nhi chu môi, nhìn Vi Tiểu Bảo nói.
"Song Nhi ngoan, lần này đi cùng ta không chỉ có 3 ngàn kiêu kỵ binh, còn có Đa Long thống lĩnh Ngự tiền thị vệ, cùng với cao thủ như Tống đại ca và Đại Luân Minh Vương, làm sao có nguy hiểm được." Vi Tiểu Bảo thực ra cũng khá xiêu lòng, chỉ là biết quân lệnh nghiêm cấm mang theo nữ quyến, trước mặt bao người có chút ngại ngùng.
"Nếu Song Nhi cô nương đã quan tâm Vi đại nhân như vậy, cứ để nàng giả làm thân binh đi theo ngài là được chứ gì?" Trương Khang Niên ở bên cạnh sao lại không hiểu ý hắn, Đa Long và những người khác cũng vội vàng hùa theo.
Tống Thanh Thư đứng một bên mỉm cười, nhưng trong lòng lại nghĩ: Lần này xuôi nam càn quét võ lâm, e rằng sẽ mang tiếng xấu đây. May mà mình chỉ bị Khang Hi cử đi làm trợ thủ, vậy cũng tốt, cái nồi này cứ để Vi Tiểu Bảo úp là đẹp.