Ngày hôm sau, Zenjirou theo dự định đã sử dụng ma pháp “Dịch Chuyển Tức Thời” lên chính mình, tạm thời trở về vương cung Vương quốc Capua.
“Chào mừng ngài trở về, Zenjirou đại nhân.”
“À, ta đã về, Aura bệ hạ đâu rồi?”
Sau khi Zenjirou đặt câu hỏi với người lính đang bình thản đón tiếp mình, người lính cũng dùng giọng điệu nhanh nhẹn trả lời hắn:
“Vâng. Aura bệ hạ đang ở trong hậu cung chờ đợi sự trở về của Zenjirou đại nhân ạ.”
“Vậy sao, cảm ơn.”
Từ câu trả lời này có thể thấy thông tin Zenjirou thay đổi dự định sẽ tạm thời về nước hôm nay đã được truyền đạt chính xác tới bên này.
Dù không biết là Hoàng tử Francesco hay Công chúa Bona, tóm lại một trong hai người đã hoàn thành tốt công việc truyền đạt thông tin.
Nhìn kỹ có thể phát hiện, số lượng binh sĩ đóng giữ trong phòng cũng nhiều hơn bình thường một chút.
“Ta sẽ trực tiếp trở về hậu cung.”
“Vâng, rõ ạ.”
Sau khi Zenjirou nói xong bước chân rời đi, những binh sĩ dư ra cũng đi theo làm hộ vệ cho hắn.
Dù trong phòng cũng không mát mẻ gì, nhưng sau khi ra ngoài hành lang, càng có thể cảm nhận rõ rệt cái nóng hầm hập của Vương quốc Capua.
Đối với Zenjirou – người cho đến vừa rồi vẫn còn ở trong Tử Noãn Cung vốn được giữ mát mẻ nhờ vào Ma Đạo Cụ đặt trong vương cung, cái nóng hầm hập này khiến hắn không thể chịu nổi.
Giống như để sớm thoát khỏi luồng khí nóng, Zenjirou rảo bước đi về phía hậu cung.
Trở về trong hậu cung, Zenjirou không dừng lại một khắc nào mà đi thẳng tới phòng ngủ.
Bởi vì có điều hòa vận hành, nơi đó là không gian duy nhất trong Vương quốc Capua sở hữu nhiệt độ phòng thoải mái hơn cả Tử Noãn Cung của Song Vương Quốc.
Giống như người lính vừa nói, người vợ yêu dấu của Zenjirou đang chờ hắn ở đây.
Mặc bộ váy dài chỉ có phần bụng là rất rộng rãi, khuỷu tay chống trực tiếp lên tay vịn ghế, Nữ hoàng Aura lộ ra nụ cười nhu hòa đón tiếp phu quân.
“Chào mừng chàng trở về, Zenjirou.”
“Ta đã về rồi, Aura.”
Sau khi gọi tên vợ yêu, khóe miệng Zenjirou vô thức thả lỏng xuống.
Nếu hiện tại là lần về nước chính thức, hắn đại khái sẽ tận hưởng một phen thời gian chung sống của vợ chồng nhỉ, nhưng hiện tại chỉ là vì duyên cớ mà tạm thời trở về.
Tại sao mình phải thay đổi dự định, bắt buộc phải về nước một chuyến hôm nay?
Sau khi nghe Zenjirou giải thích xong nguyên do trong đó, Nữ hoàng Aura với biểu cảm đầy hứng thú lại mang theo thành phần nghiêm túc thở hắt ra một hơi.
“Hóa ra là vậy. Hai tiểu thư trong số bốn gia tộc Công tước của Song Vương Quốc, tức là gia tộc Công tước Elenmetakat và gia tộc Công tước Yanimiam, hy vọng ghé thăm nước ta sao.”
“Ừm, mục đích của Taraye nhà Elenmetakat là mua Ma Đạo Cụ “Thời Không Kết Giới”, còn Fecilia nhà Yanimiam là hội đàm với Chandion.
À, đúng rồi, cái này là thứ mà Fecilia giao cho ta nói là thư từ, nhưng đa phần thực chất là luận văn nghiên cứu của nàng ta thôi.
Nàng ta nói hy vọng Chandion có thể đọc cái này.”
Zenjirou vừa nói vừa đặt phong thư dày cộp mà Fecilia giao cho hắn lên bàn tròn.
“Ừm ừm, nếu đã vậy, cái này thà để chàng đích thân giao cho lão gia tử thì tốt hơn. Tuy nhiên, lão gia tử còn có đủ loại công việc khác, nên nguyện vọng của tiểu thư Fecilia chưa chắc đã thực hiện được đâu nha.”
“Lời cảnh báo về phương diện này ta đã nói trước đó rồi. Bất kể là với Fecilia hay với Taraye nha.”
Nghe thấy câu trả lời của Zenjirou, Nữ hoàng tạm thời chống cằm suy nghĩ một lát.
“Đúng là vậy nha. Còn về Ma Đạo Cụ “Thời Không Kết Giới” vốn là mục tiêu của tiểu thư Taraye, bởi vì ta hiện tại đang mang long thai, nên người chế tạo chỉ có thể do chàng, Francesco điện hạ hoặc Bona điện hạ đảm đương thôi.
Thậm chí ngay cả số tiền mà tiểu thư Taraye phải chi trả cho việc này, tùy vào tình hình mà nói không chừng cũng phải do chàng đàm phán với nàng ta mới quyết định được.
Xin lỗi, đến lúc đó chỉ có thể để chàng vất vả thêm rồi.”
Dù nói thế nào, việc phái Isabella làm Trị liệu thuật sĩ lưu lại dài hạn tại Vương quốc Capua cũng là một gánh nặng tài chính khá nặng nề đối với Hoàng gia Capua.
Cho nên chỉ cần có cơ hội bù đắp thì tuyệt đối không được bỏ lỡ, đây là lời nói thật lòng của Aura.
“Dịch Chuyển Tức Thời” thì không nói, chứ Ma Đạo Cụ “Thời Không Kết Giới” thì không cần phải cẩn thận tỉ mỉ đến mức không được truyền ra ngoài.
Đối với những lời này của Nữ hoàng, Zenjirou với tư cách là Vương phối cũng thản nhiên chấp nhận. Tiếp theo, hắn nêu ra một câu hỏi chợt nảy ra.
“Nói mới nhớ, nhóm người Isabella điện hạ đều đã tới đủ rồi chứ? Aura nàng đã gặp nàng ta chưa?”
Việc sử dụng “Dịch Chuyển Tức Thời” để đưa Công chúa Isabella cùng các thị nữ hộ vệ kỵ sĩ của nàng tới Vương quốc Capua không phải ai khác mà chính là bản thân Zenjirou.
“Đó là đương nhiên rồi, hơn nữa để bảo hiểm, ta đã bảo nàng ta thi triển lên người ta mấy cái ma pháp dùng để hồi phục thể lực khí lực rồi. Cho nên cho đến hiện tại, tình trạng cơ thể của ta chưa từng xuất hiện bất kỳ vấn đề gì nha.”
Phí dụng để Isabella thi triển Trị liệu ma pháp cho Aura đã bao hàm trong phí phái cử của nàng ta rồi, nên bất kể thi triển bao nhiêu cái cũng không thành vấn đề.
Mặt khác, nếu những người khác đứng đầu là Zenjirou lúc này bị thương bị bệnh, nêu ra yêu cầu với Công chúa Isabella rằng “cũng tiện thể giúp tôi điều trị một chút đi” thì bắt buộc phải trả thêm phí rồi. Tuy nhiên đây cũng là lẽ đương nhiên thôi.
Nhưng dù có như vậy, điều này cũng có nghĩa là trong vương cung hiện tại đã có một người có thể sử dụng ma pháp có thể chữa khỏi bất kỳ thương bệnh nào, tình huống này có thể mang lại sự thả lỏng tâm lý kinh người cho mọi người.
“Vậy thì tốt quá rồi. Như vậy, mục đích ta tới Song Vương Quốc coi như là thuận lợi đạt thành rồi nha. À, ta tạm thời xác nhận một chút, ta có thể đưa tiểu thư Taraye và tiểu thư Fecilia hai người họ tới đây chứ?”
“À, không vấn đề gì. Tuy nhiên, vì phải đặc biệt chuẩn bị phòng cho họ, nên hy vọng chàng hãy cố gắng sắp xếp ngày dùng “Dịch Chuyển Tức Thời” truyền tống họ lùi lại phía sau. Ta nghĩ xem, chàng và Ines phải ngày cuối cùng mới trở về nhỉ, vậy xếp họ vào trước hai người là hợp lý nhất.”
“Rõ.”
Tóm lại, vấn đề cần xử lý ngay lập tức nhất coi như đã xử lý xong, Zenjirou không khỏi thở phào một hơi.
“Ta nghĩ xem, còn chuyện gì khác cần báo cáo nữa không nhỉ?”
Thông tin bắt buộc phải chia sẻ với vợ rõ ràng nên có rất nhiều mới đúng, nhưng Zenjirou vì là khẩn cấp tạm thời về nước, nên vẫn chưa kịp chải chuốt rõ ràng thông tin trong đầu.
Nhìn Zenjirou đang ngửa mặt nhìn trần nhà một mực suy tư, Aura dùng giọng nói bình thản đặt câu hỏi cho hắn:
“Trước tiên, hãy nói với ta chuyện liên quan đến Ma Đạo Cụ đi. Ma Đạo Cụ dùng để hóng mát đã mua được chưa? Còn Ma Đạo Cụ mà Freya điện hạ hy vọng có được thì sao? Chàng cứ bắt đầu báo cáo từ phương diện này đi.”
“À, đúng rồi. “Ma Đạo Cụ hóng mát” của ta không vấn đề gì, mua được rất bình thường. Dù đối phương nói có thể dùng viên thủy tinh chi trả phí dụng, nhưng cuối cùng ta vẫn lấy bạc tệ cỡ lớn để trả tiền. Vật thực ta đã lấy được rồi, chỉ là lần này trở về thực sự không cách nào mang theo cùng được, nên để lại bên đó rồi nha.”
Zenjirou nói đến đây liền dừng lại, nên Aura dự đoán được quá trình tiếp theo mà hắn sắp miêu tả sẽ không mấy thuận lợi rồi.
Dù vậy, Nữ hoàng vẫn chỉ lặng lẽ gật đầu, thúc giục phu quân nói tiếp.
“Sau đó, bên phía Freya điện hạ nên nói thế nào nhỉ, khá là ba đào mãnh liệt nha.
Đầu tiên điều khiến người ta kinh ngạc chính là người phụ trách chăm sóc tiếp đón Công chúa Freya lại là Công chúa Margaret của Hoàng gia Sharou. Chỉ nhìn từ thân phận của người tiếp đón, Công chúa Freya thậm chí còn được Song Vương Quốc coi trọng hơn cả ta nha.
Ma Đạo Cụ “Chân Thủy Hóa” mà Công chúa Freya hy vọng có được nhất đã mua được bằng tiền bình thường rồi, nhưng ngoài cái đó ra, Song Vương Quốc còn cố ý chuyển tặng nàng một món Ma Đạo Cụ siêu cấp lợi hại tên là “Tĩnh Chi Hải”.
Hiệu quả của thứ đó chỉ nghe thôi đã thấy rất lợi hại rồi, cụ thể là...”
Sau khi nghe Zenjirou kể về hiệu quả của “Tĩnh Chi Hải”, cũng như là ai thông qua con đường nào, lại lập ra ước định gì mới đem món Ma Đạo Cụ này chuyển nhượng đi, Nữ hoàng Aura nhíu mày suy nghĩ.
“... Song Vương Quốc là quốc gia nội lục, vậy mà lại khát khao quan hệ hữu hảo với Vương quốc Uppsala ở Bắc Đại Lục đến mức này. Hơn nữa, đoạn quan hệ hữu hảo này còn kéo cả Vương quốc Capua ta vào cuộc, sao.
Nói mới nhớ, Zenjirou, lần này chàng có theo như đã bàn bạc trước, cố ý biểu lộ ý đồ ngăn cách với Tiên vương Bruno và Thái tử Giuseppe chứ? Đối phương có thái độ gì về chuyện này?”
Đối với câu hỏi này, Zenjirou trước tiên hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, sau đó trả lời một cách không tự tin:
“Chuyện này sao... ta cho rằng, đa phần so với lần trước hỏi thì không có gì thay đổi đâu nha. Dù ta và Tiên vương Bruno gần như không tiếp xúc, nhưng ít nhất Thái tử Giuseppe trên bề mặt thể hiện vô cùng hữu hảo.”
“Cách thức đệ trình thư từ chàng có tiến hành theo dự định không?”
Đối với sự xác nhận để bảo hiểm của Nữ hoàng, Vương phối gật đầu.
“Ừm, thư cho Tiên vương Bruno giao cho người tiếp đón chuyển giao, thư cho Pháp vương Benedict do ta đích thân giao cho đối phương khi yết kiến.”
“Chúng ta rõ ràng đã thể hiện ý đồ ngăn cách rõ rệt đến mức này, vậy mà thái độ hữu hảo của đối phương vẫn không đổi sao. Bất kể là ở dịp công khai hay phi công khai, đối phương đều không phát biểu tuyên bố khiển trách nào đối với chàng.
Việc hãm hại thành công cuối cùng không nói, ít nhất trong quá trình sẽ không đặt ra bất kỳ cái bẫy dùng để kiềm chế nào, và hoàn toàn chấp nhận yêu cầu của phía ta? Họ đang lo âu điều gì?”
“...”
Để không làm phiền Nữ hoàng suy nghĩ, Zenjirou cũng ngậm miệng lại.
Lặng lẽ suy nghĩ một lát, Nữ hoàng giống như để xác nhận lại một lần nữa nêu ra câu hỏi cho phu quân:
“Chẳng lẽ, đây là hiệu quả mà loại bảo châu kia mang lại? Zenjirou, đối với những viên thủy tinh đó Francesco điện hạ có đánh giá thế nào?”
“Hả? Nàng chưa nghe nói sao?”
Zenjirou sẽ phản vấn như vậy là vì Hoàng tử Francesco đáng lẽ hai ngày trước đã phải một lần nữa trở về Vương quốc Capua mới đúng.
Tuy nhiên, Nữ hoàng chỉ khẽ nhún vai.
“Ta đang mang thai, hiện tại lại bận rộn lắm nha. Cho nên, ta vẫn chưa gặp được cơ hội ngồi xuống đàm luận chi tiết với hắn.”
“Hóa ra là vậy, vậy thì hết cách rồi nha. Về kết luận, bốn viên thủy tinh đó đều không đạt yêu cầu. Không thể mang đi sử dụng. Tuy nhiên, trong đó viên làm tốt nhất dường như đã đạt đến trình độ khá đáng tiếc chỉ thiếu một chút là có thể được, nên đối phương nói tương lai đáng để kỳ vọng.”
“Hửm, vậy sao.”
Sau khi nghe xong câu trả lời của Zenjirou, Nữ hoàng lại bắt đầu suy nghĩ.
Nói cách khác, hiện tại vẫn chưa thể nói việc sản xuất hàng loạt viên thủy tinh đã thành công rồi. Nhưng ít nhất cũng đạt đến trình độ bất kể lúc nào thành công cũng không lạ.
Nếu đã vậy, thái độ Hoàng gia Sharou nhường Zenjirou một bước, thậm chí muốn tiếp tục xây dựng quan hệ hữu hảo là có thể thấu hiểu ở mức độ nhất định rồi.
Nhắc đến viên thủy tinh, Zenjirou mới nhớ ra mình có chuyện quan trọng quên chưa nhắc tới.
“Đúng rồi, Aura. Nàng chắc cũng nghe Hoàng tử Francesco nói rồi chứ? Hắn muốn làm một loại Ma Đạo Cụ siêu cấp làm càn nha.”
“À, chàng đang chỉ “Ma Đạo Cụ của Phụ Dữ Ma Pháp”? Ta đương nhiên nghe nói rồi, hắn cũng nói cho chàng biết sao. Vậy thì thực sự vất vả cho chàng rồi.”
“Đúng là vậy nha. Người đó, thực sự là...”
Vợ chồng Nữ hoàng cùng thở dài một hơi.
Ngôn hành của Hoàng tử Francesco vô cùng khó giải mã. Hắn rõ ràng về cơ bản là một tên ngốc không muốn nghĩ gì cả, nhưng lại có thể miễn cưỡng giữ vững ranh giới lý tính, thậm chí có thể thể hiện ra thái độ tương ứng. Cho nên ngôn hành của hắn không chỉ khó phân tích, mà còn ngược lại không ngừng tăng thêm phiền não cho những người xung quanh.
Tuy nhiên, hiện tại không phải là lúc để thở dài vì chuyện đó.
Zenjirou đã báo cáo về việc bản thân và Hoàng tử Francesco hoàn toàn đi ngược lại nhau trong cách nhìn nhận về Ma Đạo Cụ của Phụ Dữ Ma Pháp —— tức là “Ma Đạo Cụ chế tạo Ma Đạo Cụ”.
“... Cảm giác tổng thể là như vậy. Hoàng tử Francesco dường như cho rằng loại “Ma Đạo Cụ chế tạo Ma Đạo Cụ” mà mình khai phát này sẽ mang lại tổn thất to lớn cho lợi ích của Hoàng gia Sharou nha.
Hắn thậm chí từng bị cha là Thái tử Giuseppe và ông nội là Tiên vương Bruno mắng “thằng nhóc nhà ngươi muốn hủy hoại Hoàng gia Sharou sao” đó, tất nhiên cách nói này hơi khoa trương một chút.
Dù khoa trương một chút, nhưng ta cảm thấy phương hướng ý kiến của Thái tử Giuseppe và Tiên vương Bruno không hề sai, đúng không?”
Đối với sự hỏi han của Zenjirou, Nữ hoàng suy nghĩ một lát cũng bày tỏ sự đồng ý.
“Không sai nha. Tiện đây xin nói thêm, thậm chí ngay cả ta cũng đồng ý với ý kiến của Thái tử Giuseppe và Tiên vương Bruno.
“Huyết Thống Ma Pháp” là lợi ích sẵn có lớn nhất của mỗi vương gia. Việc để những người ngoài vương tộc cũng có thể sử dụng loại ma pháp này, ngoài việc đại diện cho việc tự tay vứt bỏ ưu thế của mình ra thì chẳng là gì cả.
Thế nhưng, xem ra chàng dường như có kiến giải khác về chuyện này nhỉ?”
Chống cằm nói ra những lời này, Nữ hoàng dùng ánh mắt giống như đang kỳ vọng điều gì đó chú ý nhìn Zenjirou.
Thông qua sự giao lưu từ trước đến nay, Aura đã triệt để thấu hiểu phu quân của mình là một người đến từ dị giới.
Dù trong cuộc sống thường ngày không mấy khi bộc lộ ra, nhưng Zenjirou là một nhân vật có sự khác biệt căn bản với nàng về phương pháp suy nghĩ và giá trị quan.
Dù Aura vì thế mà gặp không ít rắc rối, nhưng loại ý kiến đến từ góc nhìn khác với thường thức thông thường này đôi khi cũng mang lại sự giúp đỡ cực lớn cho nàng, đây cũng là sự thật.
Đại khái là nảy sinh chút cảm giác bị áp bách trước ánh mắt kỳ vọng của Nữ hoàng, Zenjirou thành thật nói ra suy nghĩ của mình:
“Ừm, ta cảm thấy thứ như “Ma Đạo Cụ chế tạo Ma Đạo Cụ” này chứa đựng khả năng tiềm tàng khiến Hoàng gia Sharou nắm giữ bá quyền thế giới.”
“... Chàng nói tiếp đi.”
Bởi vì lời của Zenjirou đã vượt xa trí tưởng tượng của Aura. Nữ hoàng không khỏi mở to hai mắt cố gắng dùng giọng điệu bình thản thúc giục phu quân nói tiếp.
Sau khi nghe lời của Nữ hoàng, Zenjirou suy nghĩ một lát, sau đó mới chậm rãi mở lời miêu tả:
“Hiện tại, các vương tộc đối với “Huyết Thống Ma Pháp” mà mình nắm giữ đều ôm giữ giá trị quan nên do vương tộc tự mình ẩn mật, độc chiếm mới đúng nhỉ? Tất nhiên, quan điểm này không hề sai, dù sao “Huyết Thống Ma Pháp” chính là trụ cột chống đỡ cho địa vị vương tộc của họ.
Tuy nhiên, “Phụ Dữ Ma Pháp” của Hoàng gia Sharou, ta cho rằng có thể lật đổ triệt để giá trị quan này từ căn bản.
Ta nói này Aura, nàng còn nhớ không? Trước khi ta lên đường tới Song Vương Quốc lần này, từng vì chuyện Ma Đạo Cụ hóng mát mà hỏi nàng một câu “đã có thứ tiện lợi như vậy, vậy tại sao trong Vương quốc Capua cho đến nay chưa từng có ai mua qua” đúng không?”
“Đương nhiên còn nhớ chứ?”
Đối với Nữ hoàng đang nghiêng đầu không hiểu, Zenjirou tiếp tục giảng giải:
“Lúc đó Aura nàng đã trả lời như thế này. Ma Đạo Cụ vô cùng đắt đỏ, nên không ai nảy sinh suy nghĩ chỉ vì để bản thân mình trải qua mùa nắng nóng thoải mái hơn một chút mà đi tiêu tốn một khoản tiền lớn như vậy. Tuy nhiên, trong vương cung của Song Vương Quốc, dù là Tử Noãn Cung hay Thánh Bạch Cung cũng vậy, tất cả các căn phòng đều được đặt Ma Đạo Cụ hóng mát đắt đỏ như vậy, để nhiệt độ luôn giữ ở mức thoải mái.
Ta có thể khẳng định, nếu vương cung Song Vương Quốc đưa ra tuyên ngôn “từ nay về sau để cắt giảm kinh phí, tất cả Ma Đạo Cụ hóng mát nhất loạt bãi bỏ”, nơi đó nhất định sẽ xảy ra bạo động.”
“Ừm, đúng là vậy, nói không chừng sẽ biến thành như vậy nha.”
Dù cho đến giờ vẫn chưa nhìn rõ xu hướng của chủ đề, nhưng tóm lại Aura trước tiên bày tỏ sự tán đồng với lời của Zenjirou.
“Nói cách khác, rõ ràng đối với người của Vương quốc Capua, Ma Đạo Cụ hóng mát là một loại vật phẩm “có thì sẽ rất vui, không có cũng là lẽ đương nhiên”, nhưng trong mắt những người cư trú trong vương cung Song Vương Quốc, lại thuộc về thứ “có là lẽ đương nhiên, không có tuyệt đối không thể chịu đựng nổi”.
Ta cho rằng, không chỉ giới hạn trong những người trong Vương quốc Capua, e rằng đối với tất cả những người sống trên thế giới này mà nói, các loại Ma Đạo Cụ đều là “siêu quý trọng phẩm mà không có cũng là lẽ đương nhiên”.
Sau đó, chính vì là lẽ đương nhiên, nên họ mới có thể chịu đựng được những ngày tháng không có Ma Đạo Cụ để sử dụng.
Thế nhưng, “Ma Đạo Cụ chế tạo Ma Đạo Cụ” của Hoàng gia Sharou lại có thể phá hoại triệt để giá trị quan này.
Việc sản xuất hàng loạt, bán ra hàng loạt Ma Đạo Cụ từ nay về sau sẽ trở thành khả thi.
Như vậy, giá trị quan của con người trên toàn thế giới sẽ đột nhiên thay đổi. Mọi người sẽ sở hữu giá trị quan giống hệt như những người sống trong vương cung Song Vương Quốc —— coi tất cả các Ma Đạo Cụ là sự tồn tại “có là lẽ đương nhiên, không có tuyệt đối không thể chịu đựng nổi”.”
“...”
Cực kỳ hiếm thấy, Nữ hoàng Aura ngược lại bị lời thuyết minh của phu quân áp đảo, nàng thậm chí cho đến giờ vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu nội dung của lời thuyết minh.
Không nhận ra điểm này, Zenjirou vẫn đang dốc sức trình bày suy nghĩ của mình:
“Đúng là “Ma Đạo Cụ chế tạo Ma Đạo Cụ” xuất hiện trên đời thì giá trị của mỗi món Ma Đạo Cụ bản thân nó sẽ giảm xuống nhỉ. Dù hiện tại Ma Đạo Cụ còn đắt hơn cả đá quý hay bôn long dùng trong quân sự, nhưng chỉ cần sản xuất hàng loạt trở thành khả thi, thì những Ma Đạo Cụ kiểu như dùng để hóng mát, giá cả của nó sẽ rẻ đến mức chỉ đắt hơn đồ nội thất như tủ hay bàn một chút mà thôi.
Tuy nhiên, giá cả rớt xuống mức đó thì không chỉ các vương hầu quý tộc, mà ngay cả tầng lớp thứ dân bình thường cũng có thể mua nổi Ma Đạo Cụ rồi.
So với cách làm kiếm được một trăm đồng kim tệ từ tay mỗi người trong số một trăm khách hàng, thì vẫn là phương pháp kiếm được một đồng kim tệ từ tay mỗi người trong số một triệu khách hàng có thể mang lại lợi ích hơn nha.”
“Đợi đã, Zenjirou, cách nói này của chàng ở các phương diện đều chỉ là nói suông thôi nha. Nói cho cùng, dù có thể sản xuất hàng loạt, nếu không tiến hành ức chế phí dụng cần thiết cho sản xuất, thì giá cả Ma Đạo Cụ vẫn sẽ đắt đỏ đến mức những người cho đến nay không có Ma Đạo Cụ cũng có thể sinh hoạt chưa chắc đã mua Ma Đạo Cụ về sử dụng với cái giá giảm xuống đó đâu nha.
Điều quan trọng nhất, nếu “Ma Đạo Cụ chế tạo Ma Đạo Cụ” bị trộm mất thì phải làm sao? Hoàng gia Sharou đây chẳng phải tương đương với việc tự tay bóp nghẹt cổ mình sao.”
Chuyện cho đến nay chỉ có những người đặc định mới có thể làm được, nay dựa vào đạo cụ để tất cả mọi người đều có thể làm được, nói toạc ra chính là như vậy.
Cho nên, trong đó tự nhiên cũng bao hàm nguy hiểm nhân tài bị bắt cóc đi, mà việc trộm lấy Ma Đạo Cụ so với bắt cóc người thì độ khó lại thấp hơn mấy bậc.
Ngoài ra, nếu là con người thì dù có bị bắt cóc thành công, sau đó còn phải cân nhắc đến vấn đề con tin kháng cự như đào vong tự sát, nhưng Ma Đạo Cụ thì không cần lo lắng những nguy hiểm này.
Chỉ cần có thể trộm được tới tay là tất cả mọi sự đều tốt đẹp.
Những điểm vấn đề mà Aura nêu ra tuy đều là ý kiến vô cùng hợp lý, nhưng Zenjirou lại kinh người chỉ dùng một cách đã quét sạch tất cả:
“Nếu đã vậy, thì ngay từ đầu bán loại “Ma Đạo Cụ chế tạo Ma Đạo Cụ” này ra quốc gia ngoại quốc là được rồi. Tất nhiên, là với cái giá siêu đắt đỏ mà Ma Đạo Cụ thông thường hoàn toàn không thể sánh bằng.”
“Đó là cách làm thô bạo đem lợi ích sẵn có trực tiếp bán đi đó nha?”
Nhìn thấy Nữ hoàng Aura lộ ra thần sắc chấn kinh không giấu giếm, Zenjirou cũng trở nên khó xử:
“Dù chuyện đó cũng đúng như Aura nàng nói... thật đau đầu nha, chuyện này rốt cuộc nên giải thích thế nào mới tốt đây? Nói cho cùng, đây là chủ đề triệt để thay đổi ngay cả bản thân giá trị quan coi trọng lợi ích sẵn có đó.
Cái này thực sự rất khó giải thích. Ta sẽ trực tiếp nhảy qua quá trình trong đó, giải thích một chút ta lo lắng cục diện thế giới sau này sẽ biến thành thế nào nha.
Hoàng gia Sharou tự do sản xuất hàng loạt “Ma Đạo Cụ chế tạo Ma Đạo Cụ”, sau đó bán cho các quốc gia trên thế giới. Thế là các quốc gia trên thế giới cũng bắt đầu tự mình sản xuất hàng loạt Ma Đạo Cụ.
Đến lúc đó, Ma Đạo Cụ sẽ tràn ngập thế giới này, biến thành thứ mà ai cũng không thể thiếu. Cục diện này lợi hại thế nào, lấy ví dụ dễ khiến người ta thấu hiểu nhất chính là phương diện vũ khí rồi nha.
Nào là thương lửa, nào là khiên gió, hiện tại có rất nhiều loại vũ khí Ma Đạo Cụ nhỉ? Hãy tưởng tượng xem, Ma Đạo Cụ có thể chế tạo ra những thứ này đã được rải rác ra khắp thế gian.
Thế là các quốc gia trên thế giới đều có thể chế tạo ra vũ khí Ma Đạo Cụ rồi. Trong một thời thế như vậy, loại quốc gia từ chối sử dụng vũ khí Ma Đạo Cụ, Aura nàng cho rằng có khả năng tồn tại tiếp được không?”
Nghiêm túc kiểm thảo câu hỏi của Zenjirou, Nữ hoàng chậm rãi lắc đầu.
“Thắng bại của chiến tranh có liên quan đến đủ loại yếu tố, nên ta cũng không thể khẳng định tuyệt đối không thể. Nhưng ít nhất có thể nói là cực kỳ khó khăn nha.”
Vì câu trả lời của Aura mà có thêm chút tự tin, Zenjirou mang theo biểu cảm hơi thả lỏng tiếp tục nói:
“Tóm lại là như vậy. Loại quốc gia không có “Ma Đạo Cụ chế tạo vũ khí Ma Đạo Cụ” này, khi đối mặt với quốc gia sở hữu thì sẽ chỉ rơi vào thế yếu.
Ở Nam Đại Lục có mấy quốc gia có quan hệ tồi tệ với lân bang nhỉ? Trong những quốc gia như vậy, thực sự tồn tại loại quốc gia có thể chịu đựng được tình trạng đối thủ quốc sở hữu “Ma Đạo Cụ chế tạo vũ khí Ma Đạo Cụ” còn quốc gia mình thì không sao?”
“Là chuyện như vậy sao...”
Zenjirou lấy ví dụ về nhu cầu vũ lực đơn giản dễ hiểu nhất, khiến Aura cuối cùng đã thấu hiểu được một phần quan điểm của phu quân.
Hai quốc gia tranh đấu lẫn nhau, nếu một quốc gia trang bị vũ khí Ma Đạo Cụ, thì quốc gia kia nếu không trang bị vũ khí Ma Đạo Cụ tương tự thì sẽ không thể đối kháng lại đối thủ của mình.
Có “Ma Đạo Cụ chế tạo vũ khí Ma Đạo Cụ” thì có thể dựa vào quốc gia mình để sản xuất hàng loạt vũ khí Ma Đạo Cụ. Tuy nhiên, bất kể là loại vũ khí Ma Đạo Cụ nào cũng đều là sự tồn tại có niên hạn bền bỉ, giới hạn vận hành.
Thậm chí ngay cả bản thân “Ma Đạo Cụ chế tạo vũ khí Ma Đạo Cụ” cũng sẽ có một ngày lão hóa không thể sử dụng nhỉ.
Lúc này, nếu Song Vương Quốc tuyên bố với hai quốc gia đang tranh chấp rằng chỉ bán “Ma Đạo Cụ chế tạo vũ khí Ma Đạo Cụ” cho một trong hai quốc gia, quốc gia còn lại không bán, thì kết quả sẽ biến thành thế nào?
Không cần nghĩ cũng biết, quốc gia không mua được “Ma Đạo Cụ chế tạo vũ khí Ma Đạo Cụ” chắc chắn sẽ bại bắc trong chiến tranh.
Sau khi thấu hiểu điểm này, hai quốc gia này sẽ không bao giờ dám làm Song Vương Quốc không vui nữa, quan hệ cấp bậc trên dưới không thể lật đổ từ đó hình thành.
“Ta thấu hiểu ý của chàng rồi. Dù cho đến khi đạt được trạng thái đó, dù có tính toán sơ bộ cũng còn mấy trở ngại cực kỳ rắc rối. Nhưng đúng là như vậy thì Song Vương Quốc Sharou-Gilbelle có thể trở thành bá chủ của Nam Đại Lục này.”
“Ừm, mà, chính là như vậy.”
Đối với kết luận mang giọng điệu đầy cảm giác nguy cơ của Aura, Zenjirou dù cũng bày tỏ sự tán đồng, nhưng trong lời của hắn vẫn có phần mập mờ không rõ.
Thực tế, Nữ hoàng Aura ngay cả cho đến giờ vẫn chỉ thấu hiểu được một phần lo lắng của Zenjirou.
Đây không phải là do năng lực thấu hiểu của Aura không đủ, mà nên nói là năng lực thuyết minh của Zenjirou không đủ nhỉ.
Chỉ cần không loại bỏ phần nhu cầu quân sự mà ai cũng thấu hiểu ra, tiến thêm một bước đưa điểm nhìn của toàn bộ chủ đề xuống tầng đáy, thì không ai có thể thực sự thấu hiểu được mối đe dọa mà Song Vương Quốc gây ra cho các quốc gia trên thế giới này sau khi Ma Đạo Cụ được sản xuất hàng loạt.
Loại Ma Đạo Cụ mà Zenjirou thực sự chú ý, dùng cách nói hiện đại chính là những loại máy móc chống đỡ cho văn minh xã hội hiện đại đứng đầu là đồ điện và ô tô. Dùng vũ khí để ví von thì không khoa trương khi nói đó chính là những loại vũ khí không thể thiếu để cấu thành quân đội như súng ngắn, xe tăng, máy bay chiến đấu.
Sau đó, “Ma Đạo Cụ chế tạo Ma Đạo Cụ” mà Hoàng gia Sharou khai phát ra tương đương với máy móc mẹ sản sinh ra những loại máy móc này.
Trước tiên là xây dựng công xưởng ở các quốc gia trên thế giới, rồi để các quốc gia tự mình sản xuất ô tô, sản xuất điều hòa, sản xuất tủ lạnh, sản xuất máy tính.
Tuy nhiên, để có thể liên tục sản xuất những loại máy móc này thì công xưởng và máy móc mẹ là không thể thiếu, nhưng trong toàn bộ thế giới lại chỉ có một quốc gia có năng lực xây dựng chế tạo.
Đến cuối cùng, thực sự còn tồn tại quốc gia dám làm trái ý quốc gia này sao? Dù sao chỉ cần bị đối phương đoạn tuyệt quốc giao, thì sẽ có một ngày những đồ điện ô tô chống đỡ cho cuộc sống của quốc dân nước mình đều sẽ biến mất triệt để.
Tuy nhiên, những lo lắng này của Zenjirou hoàn toàn là vì hắn là người đã từng trải qua cuộc sống coi các loại đồ điện và ô tô là “có là lẽ đương nhiên”, nên mới có thể tưởng tượng ra được.
Còn thuật nói chuyện để truyền đạt hoàn chỉnh nỗi lo lắng này cho Aura – người sinh ra ở thế giới này, Zenjirou không sở hữu.
Zenjirou giống như cảm thấy ngượng ngùng vì chuyện đó mà nhìn quanh quất, đồng thời nói:
“Thực tế, vấn đề mà Hoàng gia Sharou khai phát ra loại “Ma Đạo Cụ chế tạo Ma Đạo Cụ” này mang lại không nghiêm trọng đến mức đó. Đây là vì toàn bộ vấn đề có thể dựa vào hạn chế là việc chế tạo mỗi món Ma Đạo Cụ đều bắt buộc phải tiêu tốn thời gian to lớn để tiến hành hóa giải.”
Bản thân “Ma Đạo Cụ chế tạo Ma Đạo Cụ” không thể làm tăng số lượng Ma Đạo Cụ đến mức hình thành mối đe dọa.
Aura lập tức thấu hiểu ý đồ của Zenjirou khi nói những lời này.
“Vấn đề nằm ở thứ mà chàng mang tới, thứ mà ta đang cho “Công Tưởng Trung Đình” sản xuất hàng loạt kia, đúng không?”
“Ừm.”
Viên thủy tinh —— việc sản xuất hàng loạt khối cầu trong suốt.
Vật môi giới khiến việc rút ngắn đáng kể thời gian chế tạo Ma Đạo Cụ trở thành khả thi.
Đối với việc sản xuất hàng loạt loại viên thủy tinh như vậy, Vương quốc Capua hiện nay đã sắp sửa thành công.
“Ma Đạo Cụ chế tạo Ma Đạo Cụ”, khi kết hợp cùng loại tố tài là viên thủy tinh này, thể chế có thể sản xuất hàng loạt Ma Đạo Cụ mới lần đầu được thiết lập.
Những lo lắng này của Zenjirou có thể nói là hắn tự làm tự chịu một nửa nhỉ.
Chính vì vậy, Zenjirou mới đưa ra đề nghị:
“Tóm lại, chuyện này ở các phương diện đều rất không ổn, nên ta cảm thấy chúng ta vẫn là đừng hỗ trợ Hoàng tử Francesco đi. Viên thủy tinh cũng vậy, tiếp tục mài giũa kỹ thuật sản xuất thì được, nhưng cách làm sản xuất hàng loạt cái này không hạn chế rồi bán cho Song Vương Quốc thì ta phản đối.”
Đối với những đề nghị này của Zenjirou, câu trả lời của Nữ hoàng Aura lại có chút nằm ngoài dự liệu của hắn.
“Ừm, ta thấu hiểu chàng đang lo lắng điều gì rồi. Nhưng những thứ này đều không phải là thứ có thể quyết định ngay tại đây lúc này.
Nói không chừng là ta quá đào sâu rồi, nhưng ta luôn cảm thấy trong chuyện này ngửi thấy một mùi vị khả nghi.”
“Mùi vị khả nghi?”
Đối với sự phản vấn của Zenjirou, Nữ hoàng khẽ gật đầu.
“À, tương ứng với thái độ mà chàng thể hiện với Tiên vương Bruno và Thái tử Giuseppe, phản ứng của hai người đó thực sự quá mức ôn hòa rồi. Hơn nữa, họ đối với Freya điện hạ cũng hào phóng quá mức.
Ta cảm thấy, chuyện này bất kể nhìn thế nào cũng đều là họ đang che đậy một loại “lo âu” nào đó dưới gầm bàn.
Chuyện này quả thực giống như họ dù thế nào cũng phải lôi kéo Vương quốc Capua ta và Vương quốc Uppsala của Freya điện hạ thành bạn đồng hành của mình vậy.
Dù có thể là ta nghĩ quá nhiều rồi, nhưng nói không chừng Tiên vương Bruno bọn họ đã nhận ra một loại mầm mống động loạn nào đó mà ta vẫn chưa phát hiện ra.”
“Mầm mống động loạn...”
Lời nói sâu sắc của Aura khiến Zenjirou trở nên căng thẳng.
Zenjirou vốn dĩ sống ở thế giới không có duyên với những từ như chiến loạn hay động loạn.
Cho nên hắn không sở hữu năng lực đưa ra dị nghị đối với khứu giác về phương diện này của Nữ hoàng Aura – người đã vượt qua đại chiến lần trước.
Mà Aura cũng mang theo biểu cảm bị sự áy náy vặn vẹo, lại nói cho hắn biết một chuyện:
“Tùy vào trường hợp mà nói, nói không chừng bắt buộc phải để chàng hòa giải với Tiên vương Bruno, Thái tử Giuseppe rồi. Ngại quá, chàng cứ chuẩn bị giác ngộ trước đi.”
Hòa giải với Tiên vương Bruno, Thái tử Giuseppe.
Nghe thấy câu này, Zenjirou lập tức nhíu mày. Nhưng hắn cũng không muốn làm kẻ ngu ngốc vì tình cảm cá nhân mà làm ảnh hưởng đến quốc chính.
“Ta biết rồi, ta sẽ chuẩn bị giác ngộ.”
“Xin lỗi chàng nha.”
Sau khi xin lỗi Zenjirou ngắn gọn như vậy, Aura bắt đầu suy nghĩ sau này nên thao túng tay lái dẫn dắt quốc gia đi về đâu.
“Tóm lại, muốn đưa ra phán đoán cuối cùng thì bắt buộc phải làm rõ thái độ của đối phương trước.
Vào giai đoạn cuối cùng về nước, Tiên vương Bruno, Pháp vương Benedict chắc là đều sẽ giao thư trả lời trước đó cho chàng. Đến lúc đó nhớ quan sát kỹ để tiến hành phán đoán.”
“Ta biết rồi.”
Đối với quyết ý của Nữ hoàng, Zenjirou trực tiếp bày tỏ sự tán đồng.
◇◆◇◆◇◆◇◆
Toàn bộ chuyến tạm thời về nước tiêu tốn hai ngày một đêm.
Sáng sớm ngày hôm sau, Zenjirou trực tiếp bắt đầu chuẩn bị trước khi xuất phát ngay trong phòng ngủ hậu cung.
Cảnh tượng mà Zenjirou có thể trực tiếp cấu trúc ra trong nội não mà không cần dựa vào bất kỳ ngoại lực nào chỉ giới hạn trong căn phòng đá kia của Vương quốc Capua.
Để cấu trúc ra cảnh tượng trong căn phòng của Song Vương Quốc mà hắn sắp sửa dựa vào sức mạnh của chính mình để đi tới, hắn giống như thường lệ mở nguồn máy ảnh kỹ thuật số, điều ra hình ảnh của điểm đến trên màn hình tinh thể lỏng.
Ngay khi Zenjirou tiến hành những chuẩn bị này, Nữ hoàng Aura dựa vào sự dìu dắt của thị nữ đứng dậy khỏi ghế.
“Dù lần nào cũng bị nói những lời giống nhau có thể hơi phiền phức, nhưng chàng sau khi qua đó nhất định phải tự mình cẩn thận.”
“Ừm, cảm ơn nàng, Aura.”
Sau khi điều chỉnh xong máy ảnh kỹ thuật số, Zenjirou chuyển tầm mắt sang người vợ yêu đang đứng trước mặt mình, đồng thời lộ ra nụ cười.
Nhìn thấy nụ cười của phu quân, Nữ hoàng đưa cho hắn hai phong thư.
“Dù chỉ là mới nghĩ ra trước khi đi ngủ tối qua thôi, nhưng ta muốn thay đổi dự định một chút. Chàng sau khi qua bên đó, hãy lần lượt giao hai phong thư này cho Tiên vương Bruno và Eladio nha.”
Eladio, Đệ tam Đại đội trưởng trẻ tuổi của Long Cung Kỵ Sĩ Đoàn, người chịu trách nhiệm hiện tại của bộ đội hộ vệ Zenjirou trú tại Song Vương Quốc.
Phong thư cho Tiên vương Bruno có dùng sáp niêm phong cẩn thận, nhưng phong thư cho Eladio thì chỉ trực tiếp gấp thư lại mà thôi.
“Phong thư bên này cứ mang đi như vậy có được không? Cho dù nội dung bị ta nhìn thấy cũng không sao chứ?”
Đối với sự xác nhận của Zenjirou, Nữ hoàng gật đầu một cái.
“À, ngược lại ta trái lại hy vọng chàng có thể xem qua trước. Bởi vì nội dung bức thư cũng có liên quan đến chàng.
Cụ thể mà nói, chính là ta đã hạ lệnh cho bộ đội trú lưu tại Song Vương Quốc này của Eladio bọn họ tiếp tục nán lại bên đó. Bức thư cho Tiên vương Bruno cũng là dùng để tìm kiếm sự cho phép đối với sự thay đổi này.”
Sau khi suy nghĩ một lát về lời của Aura rồi đưa ra một kết luận, trên mặt Zenjirou lộ ra biểu cảm không vui lộ liễu. Tiếp theo hắn mở ngay bức thư cho Eladio tại chỗ, đọc nội dung bên trên.
Dù với năng lực Nam Đại Lục ngữ của Zenjirou, ngay cả một nửa nội dung bức thư này hắn cũng không giải đọc nổi, nhưng ít nhất phần hắn có thể đọc hiểu đều giống như Aura vừa nói.
“Nhiệm vụ chính của bộ đội trú lưu này là hộ vệ cho ta?”
“Đúng.”
Nhận được sự khẳng định trực tiếp của vợ, Zenjirou thở dài một hơi dài.
“Thật hay giả vậy.”
Hộ vệ của Zenjirou từ nay về sau cũng sẽ tiếp tục ở lại Song Vương Quốc.
Không cần nói, điều này có nghĩa là chuyến đi Song Vương Quốc của Zenjirou sẽ không chỉ kết thúc theo sự kết thúc của sự kiện lần này.
Đối mặt với người phu quân vì thế mà trở nên ủ rũ, Aura lộ ra nụ cười cảm thấy rất xin lỗi.
“Xin lỗi chàng. Bất kể nghĩ thế nào, chúng ta sau này đều không thể không giữ liên lạc mật thiết với Song Vương Quốc. Người có thể ở trong trường hợp đó sử dụng “Dịch Chuyển Tức Thời” – phương thức di chuyển nhanh chóng ổn định nhất này, chỉ có chàng và ta. Ít nhất trong mười mấy năm tới tình trạng này đều sẽ tiếp diễn.”
“Đúng là vậy nha. Ừm, vậy cho đến khi Zenkichi trưởng thành, ta cũng chỉ có thể với tư cách là người cha mà dốc sức nỗ lực thôi nha.”
“...”
Đối với lời của Zenjirou, Aura không nói nên lời.
Dù sao, cho dù Carlos Zenkichi – người kế thừa vương vị thứ nhất của Vương quốc Capua này trưởng thành, gánh nặng trên vai Zenjirou cũng không thể giảm bớt.
Đứa con thứ hai hiện vẫn còn trong bụng Aura thì không nói, chỉ tính đến lúc Carlos Zenkichi trưởng thành, cuộc sống bôn ba khắp nơi của Zenjirou chắc là sẽ không có bất kỳ thay đổi nào.
Nơi duy nhất khiến người ta cảm thấy được cứu rỗi chính là vì có phương thức di chuyển “Dịch Chuyển Tức Thời” này, Zenjirou ít nhất có thể thường xuyên trở về hậu cung nơi có vợ con đang chờ đợi hắn trở về.
Tuy nhiên, hiện tại vẫn chưa phải là lúc cân nhắc những chuyện này.
Vấn đề của tương lai cứ giao cho bản thân trong tương lai đi phiền não đi, Zenjirou chuyển đổi ý thức như vậy, một lần nữa hướng về người vợ yêu dấu tuyên cáo đã đến lúc từ biệt.
“Vậy thì, ta chuẩn bị xuất phát đây. Ta phải tập trung tinh thần Aura nàng lùi ra xa một chút.”
“Ta biết rồi.”
Nữ hoàng đang mang thai được thị nữ dắt tay lùi lại mấy bước, Zenjirou bắt đầu chuẩn bị phát động “Dịch Chuyển Tức Thời”.
Trước tiên ngưng thị cảnh tượng điểm đến hiện ra trên màn hình máy ảnh kỹ thuật số để phóng chiếu nó vào trong não hải, sau đó nhắm mắt lại, tưởng tượng ra hình ảnh bản thân mình đang đặt mình trong phong cảnh đó.
Sau khi nảy sinh ý thức mãnh liệt giống hệt như tưởng tượng đó rằng bản thân đã đặt mình trong không gian đó, dùng phương thức gần như vô thức để thao tác ma lực tăng cường lượng ma lực tuôn ra từ trong cơ thể, cuối cùng bắt đầu vịnh xướng chú văn.
“Hướng về phong cảnh trong não ta phác họa, gửi tới vật ta chỉ định theo ý ta. Làm cái giá ta nguyện...”
Không có bất kỳ điềm báo nào, Zenjirou biến mất trước mắt Aura.
Dõi theo người phu quân yêu dấu rời đi, Nữ hoàng dựa vào sự dìu dắt của thị nữ ngồi xuống ghế một lần nữa, trước tiên thở dài một hơi dài, sau đó bắt đầu tự lẩm bẩm:
“Để Margaret điện hạ đảm đương người tiếp đón Freya điện hạ, hơn nữa, không chỉ bán ra Ma Đạo Cụ “Chân Thủy Hóa”, thậm chí ngay cả món Ma Đạo Cụ cấp quốc bảo như “Tĩnh Chi Hải” cũng làm “chứng minh cho sự hữu hảo giữa hai nước” mà chuyển nhượng cho nàng ta, sao.
Đằng sau chuyện này chắc chắn có lý do nào đó. Xem ra, nước ta cũng bắt buộc phải gửi tai mắt của mình tới Bắc Đại Lục rồi.”
Gần đây, “Hoàng Kim Mộc Diệp Hào” của Công chúa Freya sắp sửa trở về Bắc Đại Lục. Aura muốn tìm một người đáng tin cậy cùng lên con tàu đó, đi tới Bắc Đại Lục để thu thập thông tin liên quan đến tình hình địa phương.
“Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài, Margaret ngươi là người thích hợp nhất.”
“Tuân chỉ.”
Nghe thấy lời của Nữ hoàng, thị nữ tóc vàng đứng sau lưng nàng —— Margaret mang theo biểu cảm tất cả cứ giao cho mình, khẽ gật đầu lĩnh mệnh.
“Gửi ngươi tới Bắc Đại Lục, cách làm này nói không chừng hơi quá đáng một chút. Nhưng trong tay ta không có nhân tài nào khác có thể hòa nhập vào môi trường xung quanh Bắc Đại Lục, nên dù rất xin lỗi nhưng cũng chỉ có thể trông cậy vào ngươi thôi.”
“Cảm ơn sự quan tâm của ngài. Tuy nhiên, bên đó đối với tôi chung quy chỉ là nơi lưu lại chút ít ký ức thời thơ ấu mơ hồ mà thôi. Tổ quốc của tôi là Vương quốc Capua, lòng trung thành của tôi là thứ thuộc về Aura bệ hạ ngài.”
“Ta hiểu rồi. Lòng trung thành của ngươi, ta thực sự đã nhận được rồi.”
Nhìn thấy thị nữ tóc vàng cúi đầu hành lễ rồi trở về vị trí ban đầu, Nữ hoàng lại bắt đầu suy nghĩ.
“Quả nhiên, tốt nhất vẫn là để Zenjirou đi. Để có được sự cho phép từ Vương quốc Uppsala cho việc Công chúa Freya gả tới đây làm trắc thất, bản thân hắn tốt nhất nên tới bên đó một chuyến. Điều quan trọng nhất chính là chỉ cần Zenjirou từng tới Bắc Đại Lục một lần, việc dùng “Dịch Chuyển Tức Thời” vãng lai bên đó liền trở thành khả thi. Lợi ích này quá lớn rồi.”
Loại nhân tài quý giá không gì thay thế được như Zenjirou vốn dĩ không nên để lộ trong loại môi trường quá mức nguy hiểm này, nhưng vì hắn hiện tại vận dụng lên thực sự quá thuận tiện, dẫn đến xác suất tình huống này xảy ra không ngừng nâng cao.
“Đã có Ma Đạo Cụ mua được, rủi ro mà “Hoàng Kim Mộc Diệp Hào” gặp phải khi hải hành trên biển chắc là sẽ giảm mạnh. Tiếp theo, chỉ cần để Hoàng tử Francesco làm một món Ma Đạo Cụ “Dịch Chuyển Tức Thời” dùng một lần để Zenjirou mang trên người phòng hờ vạn nhất, rủi ro hắn mất mạng chắc là sẽ bị áp chế xuống mức tối thiểu.”
Với tư cách là một vì chính giả, Aura cuối cùng chỉ có thể đưa ra kết luận “quả nhiên vẫn là gửi Zenjirou tới Bắc Đại Lục thì tốt hơn” như vậy.
Nữ hoàng để dòng suy nghĩ tiếp tục đi sâu.
Đối với Công chúa Freya đến từ Bắc Đại Lục, Song Vương Quốc Sharou-Gilbelle đã đưa ra một sự ưu đãi cấp độ dị thường.
Hơn nữa, không chỉ Công chúa Freya, ngay cả đối với Zenjirou rõ ràng đã bộc lộ ý đồ ngăn cách, Song Vương Quốc cũng thể hiện thái độ thân cận vô điều kiện.
Đối phương có mưu đồ gì, hay là đang mưu tính điều gì đối với bên này, chuyện này thực ra không tính là vấn đề.
Vấn đề thực sự xảy ra vào trường hợp sau khi Aura biết được chính thể của sự “lo âu” khiến Song Vương Quốc không thể không làm như vậy. Cũng như trường hợp nàng biết được nguyên nhân hiện tại chỉ có đối phương nhận ra có thể khiến Song Vương Quốc dù phớt lờ tổn thất lợi ích nhất định cũng phải định lập điều ước hữu hảo với Vương quốc Uppsala, Vương quốc Capua.
“Đến lúc đó, nếu đối phương nêu ra yêu cầu dù thế nào cũng phải định lập điều ước, từ đó thành lập liên minh, nước ta đại khái không thể từ chối nhỉ.”
Ký kết điều ước kết thành liên minh với Song Vương Quốc với mức độ sâu hơn hiện tại. Để đạt được mục đích này, Aura có thể nghĩ ra mấy loại phương pháp, thậm chí ngay cả đối phương trước tiên sẽ áp dụng thủ đoạn gì, nàng cũng đã dự đoán được rồi.
“Với tư cách là chứng minh cho sự hữu hảo, Song Vương Quốc sẽ đem thiếu nữ xuất thân quý tộc cao cấp, thậm chí là vương gia, nhét cho Zenjirou làm trắc thất nhỉ.”
Cụ thể mà nói chính là Lucrezia và Công chúa Bona, cũng như con gái của bốn gia tộc Công tước với xác suất thấp hơn.
Nếu đến lúc đó, Aura sau khi xem xét thời thế đưa ra phán đoán minh ước với Song Vương Quốc là không thể thiếu, nàng sẽ rất khó từ chối đối phương làm như vậy nhỉ.
Thông thường mà nói, ở Nam Đại Lục nơi có những người sử dụng Huyết Thống Ma Pháp vương tộc, việc tiến hành liên hôn giữa các quốc gia là trường hợp cực kỳ hiếm thấy, nhưng Zenjirou – người ngay từ đầu đã kế thừa huyết thống của hai vương gia Capua, Sharou – lại là một ngoại lệ.
“Tuy nhiên, luôn cảm thấy gần đây mỗi lần ta nghĩ ra sách lược giải quyết đều phải dựa vào việc để phu quân điện hạ miễn cưỡng bản thân mới đạt thành được nha...”
Giống như để nhổ cảm giác tội lỗi ra khỏi cơ thể, Nữ hoàng ngồi trên ghế thở dài một hơi dài.
◇◆◇◆◇◆◇◆
Cùng lúc đó, sử dụng “Dịch Chuyển Tức Thời” thuận lợi trở về Song Vương Quốc, Zenjirou lập tức trở về căn phòng biệt đống của Tử Noãn Cung đã quen thuộc, định nhanh chóng giải quyết công việc trong tay.
Đầu tiên bất luận thế nào cũng phải làm chính là gọi Eladio – người chịu trách nhiệm của bộ đội hộ vệ – tới, giao bức thư của Nữ hoàng Aura cho hắn.
“Eladio. Mệnh lệnh của Aura bệ hạ có thay đổi. Chi tiết đều viết trong này.”
Zenjirou vừa nói vừa giao bức thư mà Aura bảo hắn mang theo cho vị kỵ sĩ trẻ tuổi cao hơn mình một cái đầu.
“Vâng, vậy thần xin bái độc.”
Kỵ sĩ Eladio nhận lấy bức thư liền mở thư ra đọc ngay tại chỗ, một bên lông mày không khỏi giật giật.
“Phải kéo dài thời gian bộ đội trú lưu tại Song Vương Quốc sao. Nói cách khác thần bọn họ không thể cùng lên đường về nước với bộ đội thay thế mà Song Vương Quốc phái tới nước ta lần này rồi?”
Sự xác nhận của kỵ sĩ Eladio nhận được sự khẳng định của Zenjirou.
“Không sai. Để sau này cũng có thể giữ liên lạc mật thiết với Song Vương Quốc, phải để các ngươi tạm thời tiếp tục trú lưu ở bên này rồi.
Tuy nhiên, những người vì thích ứng với cuộc sống ở ngoại quốc mà thân tâm đã nảy sinh gánh nặng cực lớn hiện tại chưa chắc đã không xuất hiện. Đối với những người này, bệ hạ cho phép họ đi theo bộ đội trao đổi của Song Vương Quốc lần này để về nước.”
“Thần biết rồi. Ngoài ra xin cho phép thần xác nhận một chút, các thành viên bộ đội ngoài những người đó ra còn cần trú lưu tại Song Vương Quốc bao lâu nữa ạ?”
Đối với câu hỏi vì lo lắng cho bộ hạ mà kỵ sĩ Eladio nêu ra, Zenjirou trả lời hắn một cách dứt khoát:
“Song Vương Quốc lần này đã đưa ra quyết định sẽ định kỳ phái nhân viên trao đổi tới bộ đội trú lưu tại Vương quốc Capua.
Hơn nữa, đối phương dường như còn định sau này cũng với tiết tấu hai đến ba năm một lần tiếp tục chấp hành chế độ thay thế nhân viên này nha.
Vương quốc Capua ta cũng quyết định bắt chước loại chế độ này của Song Vương Quốc. Nói cách khác, những người khác hai đến ba năm sau là có thể về nước rồi.”
Nghe thấy câu trả lời của Zenjirou, ánh mắt của kỵ sĩ Eladio dịu đi một chút.
“Thần hiểu rồi. Vậy thần sẽ truyền đạt lại cho các binh sĩ như vậy.
Theo quan sát của thần, tốt nhất nên cho ba binh sĩ về nước sớm hiện đang có mặt, xin hãy sắp xếp họ vào bộ đội trao đổi của Song Vương Quốc. Chỉ là, đợi sau khi ba người đó trở về bản quốc, thần đề nghị tốt nhất nên dùng hình thức có thể thấy được để ban cho họ mức độ trọng phạt nhất định.”
Đề án của kỵ sĩ Eladio khiến Zenjirou nảy sinh chút cảm giác không vui.
“Không thể thích ứng với nhiệm vụ trú lưu tại ngoại quốc, ta cảm thấy đây chưa chắc đã là trách nhiệm của bản thân đương sự nhỉ?”
Cho dù bị Zenjirou chất vấn như vậy, vị kỵ sĩ trẻ tuổi cũng không hề dao động:
“Vâng, đúng như ngài nói. Tuy nhiên, năng lực không đủ của mấy người này cũng là sự thật.
Điều quan trọng nhất chính là nếu không cho họ bất kỳ sự trừng phạt nào, thì có thể dẫn đến nguy hiểm những kẻ dựa vào phương pháp “giả bệnh” để về nước không ngừng xuất hiện.”
Và dứt khoát khẳng định như vậy.
“Hóa ra là vậy.”
Giải thích như thế, ngay cả Zenjirou cũng chấp nhận rồi.
Đúng là nếu làm công việc bắt buộc phải ở lại ngoại quốc xa xôi hai ba năm đều không được về nhà, thì có khả năng xuất hiện những tên không tiếc nói dối cũng muốn về nước nhỉ.
Với tư cách là lực ức chế ứng phó với tình huống này, cho dù có người thực sự là vì sức khỏe không tốt mà về nước giữa chừng, sau khi về cũng phải chấp nhận trọng phạt là chế độ rất hữu hiệu.
Dù Zenjirou về mặt tâm tình phản đối cách làm này, nhưng hắn cũng không ngạo mạn đến mức không có phương án thay thế còn đem đề án có ích mà bộ hạ nghĩ ra đá bay đi.
“Ta biết rồi. Sau khi về nước ta sẽ thảo luận chuyện này với Aura bệ hạ. Ngươi cứ theo cách làm này mà sắp xếp trước đi.”
“Vâng, ngài sẵn lòng chấp nhận đề án của thần, thật sự vô cùng cảm ơn.”
Nghe thấy lời của Zenjirou, vị kỵ sĩ trẻ tuổi dùng động tác nhanh nhẹn dường như có thể nghe thấy hiệu ứng âm thanh, đứng thẳng lưng nghiêm chỉnh sau đó đưa ra phản hồi.
Sau khi kỵ sĩ Eladio lui ra khỏi phòng, Zenjirou ngồi xuống ghế bắt đầu suy nghĩ.
“Được rồi, tiếp theo nên làm thế nào đây.”
Zenjirou lẩm bẩm như vậy, trên tay đang cầm phong thư cần giao cho Tiên vương Bruno nhận được từ Aura.
Nội dung bức thư gần như giống hệt với bức thư vừa giao cho Eladio.
Chính là tìm kiếm sự cho phép để Eladio – người đã bị thay đổi dự định – cùng các binh sĩ hộ vệ khác tiếp tục trú lưu tại Song Vương Quốc.
Bởi vì Song Vương Quốc cũng từng vì bộ đội hộ vệ cho Hoàng tử Francesco, Công chúa Bona mà nêu ra yêu cầu tương tự với Vương quốc Capua, nên bản thân sự cho phép chắc chắn là lấy được thôi, vấn đề nằm ở chỗ nên đưa phong thư này tới tay Tiên vương Bruno bằng cách nào.
Dù có thể giống như lần trước nhờ Lucrezia chuyển giao, nhưng hiện tại ngay cả Aura – người thấu hiểu chính xác tình cảm của Zenjirou – cũng đã nói ra những lời như “sau này nói không chừng chàng phải hòa giải với Tiên vương Bruno, Thái tử Giuseppe”.
Dù Aura khi nói lời này giọng điệu mập mờ không rõ, nhưng Zenjirou biết một khi vợ đã mở lời như vậy, thì khả năng bản thân mình sau này bắt buộc phải hòa giải với Tiên vương Bruno bọn họ đã trở nên rất cao rồi.
“Dù nói vậy, bức thư lần này độ khẩn cấp rất cao, nên cho dù để Lucrezia chuyển giao cũng không vấn đề gì chứ nhỉ?”
Đơn xin tìm kiếm sự cho phép đối với sự thay đổi này —— bộ đội hộ vệ vốn dự định xuất phát mấy ngày sau sẽ không rời đi, mà đổi thành phải trú lưu dài hạn tại Song Vương Quốc.
“Bởi vì chỉ còn lại mấy ngày thời gian, nên hiện tại không kịp đợi đến lúc diện kiến Vương hoặc Thái tử rồi mới trực tiếp giao thứ này cho đối phương, dưới tình thế không còn cách nào khác chỉ có thể nhờ người chuyển giao”, đây cũng là sự thật.
“Ừm, chính là như vậy. Cho nên lần này cũng nhờ Lucrezia chuyển giao đi.”
Kết luận này mà Zenjirou đưa ra tuy quyết không thể nói là sai, nhưng trong đó có trộn lẫn tình cảm cá nhân của hắn, cũng là sự thật không thể tranh cãi.