"Lộc cộc, lộc cộc..."
Jenny ôm bụng, thở hổn hển gọi: "Chị Jill, chị đi chậm một chút."
"Không thể chậm được, hai ngày nữa là phải về Larsson rồi, hôm nay em nhất định phải tìm cho ra một nghệ nhân trồng hoa." Công chúa Jill nhanh nhảu đáp.
Hôm nay là ngày nghỉ của Jenny, thế là cô bị công chúa Jill kéo đi tìm nghệ nhân trồng hoa. Bọn họ đã ở thành Trường An gần một tháng, nhiều hơn vài ngày so với dự tính.
Đã đến lúc phải trở về, công chúa Jill nghĩ đến nhiệm vụ mà phụ vương giao phó vẫn chưa hoàn thành nên mấy ngày nay cứ bôn ba bên ngoài suốt.
"Hộc... hộc...", Jenny thở đều lại rồi nói: "Vậy chị cũng đi chậm lại đi, hôm nay còn sớm mà, chúng ta cứ ngồi xe ngựa ra ngoại thành trước đã."
Công chúa Jill vừa nâng váy vừa tung tăng nhảy chân sáo phía trước, ngoảnh lại cười nói: "Được thôi!"
Hai người vẫy một cỗ xe ngựa rồi hướng ra ngoại thành, dự định đến nhà kính và cánh đồng hoa Ny Khả để thử vận may, ở đó có không ít nghệ nhân trồng hoa.
Bốn mươi phút sau, hai người đến cánh đồng hoa Ny Khả, trả tiền giấy rồi xuống xe.
"Oa! Lại có thêm nhiều loài hoa mình chưa thấy bao giờ này." Công chúa Jill tròn xoe mắt.
Jenny cũng không ngừng chớp đôi mắt màu xanh lục, tâm trạng vui vẻ nói: "Những thứ đẹp đẽ luôn khiến người ta vui vẻ mà."
"Đi nhanh lên."
Công chúa Jill chỉ vào một người đàn ông trung niên đang bận rộn cách đó không xa, nói: "Chúng ta qua hỏi thử xem, biết đâu ông ấy chính là nghệ nhân trồng hoa."
"Được... Chị chờ em với." Jenny xách váy vội vàng chạy theo sau.
"Lộc cộc, lộc cộc..."
"Xin chào."
Công chúa Jill đi lảo đảo trên con đường nhỏ, một tay xách váy, tay kia giữ thăng bằng, lễ phép hỏi: "Xin hỏi ông có phải là nghệ nhân trồng hoa không ạ?"
Người đàn ông trung niên nghe tiếng thì ngẩng đầu, ông nheo mắt nhìn hai vị công chúa Tinh Linh, giọng nói sang sảng vang lên: "Ta đây, hai vị là...?"
Dora lập tức đáp: "Xin chào, chúng tôi đến từ một đế quốc khác, tên là Đế quốc Tinh Linh Larsson, còn đây là các công chúa điện hạ của chúng tôi."
Người đàn ông trung niên sững sờ, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, cung kính hành lễ: "Xin kính chào hai vị điện hạ."
Ông vẫn còn hơi ngơ ngác, không hiểu tại sao công chúa của một đế quốc khác lại tìm đến mình, mà còn là hai vị công chúa nữa chứ.
"Ông đừng căng thẳng, công chúa điện hạ của chúng tôi chỉ muốn hỏi ông vài chuyện thôi." Dora ôn hòa nói.
"Ồ! Thưa điện hạ, có việc gì tôi có thể giúp được hai vị không ạ?" Người đàn ông trung niên chất phác hỏi.
Được Dora và Alya dìu đỡ, công chúa Jill bước đến trước mặt người đàn ông, mỉm cười nói: "Ta muốn thuê ông, mời ông đến Đế quốc Tinh Linh Larsson để làm việc cho hoàng tộc chúng ta."
"Làm việc cho các vị ư?" Người đàn ông trung niên nghi hoặc.
"Đúng vậy, chúng ta có thể trả cho ông mức lương cao hơn, chỗ ăn ở cũng sẽ không tệ." Công chúa Jill ôn tồn nói.
Người đàn ông trung niên khẽ lắc đầu, từ chối: "Xin lỗi điện hạ, cả gia đình tôi đều ở đây, hai đứa con của tôi còn đang đi học, lại đúng vào giai đoạn quan trọng. E là tôi không thể có được cơ hội tốt này rồi."
"Thật sự không còn cách nào sao?" Công chúa Jill biết ngay mọi chuyện sẽ không suôn sẻ như vậy.
"Vâng thưa điện hạ, thật đáng tiếc." Người đàn ông trung niên áy náy hành lễ rồi quay người tiếp tục công việc.
Công chúa Jill quay đầu, bĩu môi nhìn Jenny, bất đắc dĩ nói: "Thấy chưa, em biết ngay là không thuận lợi mà."
"Chuyện này không vội được, chẳng phải chúng ta mới bắt đầu thôi sao!" Jenny an ủi.
Công chúa Jill vẫn nhìn quanh, lẩm bẩm: "Giờ chúng ta đi đâu đây? Chỗ này cũng chẳng còn ai cả."
"Đến nhà kính xem thử đi, ở đó đông người hơn." Jenny đề nghị.
"Được." Công chúa Jill gật đầu lia lịa, được Dora dìu đỡ rời khỏi cánh đồng hoa.
"Lộc cộc, lộc cộc..."
Mười mấy phút sau, hai người đến nhà kính trồng hoa cách cánh đồng không xa. Sau khi Jenny nói rõ mục đích với lính gác, họ liền được vào bên trong.
"Nơi này đẹp quá đi." Công chúa Jill tròn xoe mắt, cứ xoay vòng tại chỗ, đôi mắt xanh lục tràn ngập vẻ kinh ngạc và vui sướng.
Dù không phải lần đầu đến đây, nhưng khi nhìn lại cảnh tượng này, Jenny vẫn cảm thấy rất vui, đôi mắt xanh lục của cô không ngừng ngắm nhìn mọi thứ trong nhà kính.
Toàn bộ nhà kính được làm bằng kính, có hình chữ nhật khổng lồ, không gian bên trong rộng bằng năm, sáu sân bóng. Mọi thứ được quy hoạch rất khoa học, khu vực nào trồng hoa gì, khu vực nào ươm mầm hạt giống đều rất rõ ràng.
Các loài hoa cũng không ít, lớn nhỏ có đến hơn trăm loại, đủ mọi màu sắc. Phần lớn hoa ở đây được cung cấp cho tòa thành và tầng lớp cao nhất, còn hoa ở ngoài cánh đồng mới dùng để trang trí đường phố trong thành Trường An.
"Đúng vậy, đẹp thật đó." Jenny gật đầu như giã tỏi.
Công chúa Jill dạo bước trên những lối đi giữa các khu vực, vui vẻ thưởng thức từng loài hoa, cười khúc khích nói: "Vừa thơm vừa đẹp, em thích nơi này quá đi mất. Mẫu hậu mà thấy cảnh này chắc chắn sẽ phát cuồng."
Nàng vô cùng chắc chắn rằng, mọi thứ ở đây chính là thứ mà mẫu hậu yêu thích: những đóa hoa san sát, rực rỡ sắc màu và ngát hương thơm.
"Chúng ta mau vào việc chính thôi." Jenny thúc giục, sợ họ mải mê ngắm hoa mà quên mất thời gian.
Công chúa Jill hai ngày nữa là phải đi rồi, không có nhiều thời gian để họ tiếp tục ngắm nghía.
"Đúng! Đúng!" Công chúa Jill cũng bừng tỉnh, gật đầu lia lịa rồi kéo Jenny đi vào sâu bên trong.
Vì nhà kính có kiến trúc thuôn dài nên càng đi vào trong càng nóng. Bên trong trồng rất nhiều thực vật nhiệt đới, cũng có nhiều loài quý hiếm. Đương nhiên, những loài này gần như không có ở dị giới, tất cả đều được mang từ Trái Đất sang và đã qua nhiều lần cải tiến.
Đi vào trong không bao lâu thì thấy rất nhiều người, Dora đi lên trước hỏi: "Xin chào mọi người!"
Các nhân viên đang bận rộn nghe tiếng thì nhìn sang, nghi hoặc hỏi: "Các vị là...?"
Dora lặp lại những lời đã nói với người đàn ông trung niên ở bên ngoài, sau đó quay về bên cạnh công chúa Jill.
"Điện hạ."
Các nhân viên lúc này mới sực tỉnh, vội vàng hành lễ rồi hỏi tiếp: "Có chuyện gì không ạ?"
Dora một lần nữa nói rõ lý do họ đến đây, sau đó hỏi: "Không biết các vị có hứng thú không?"
Công chúa Jill chớp chớp đôi mắt xanh lục, mong chờ câu trả lời của họ. Dù sao ở đây cũng không ít người, ước chừng cũng phải mười mấy người.
"Đế quốc của hai vị không có nghệ nhân trồng hoa sao?" một nhân viên tò mò hỏi.
"Không có!" Dora không chút do dự đáp.
Các nhân viên nhìn công chúa Jill và mọi người một lúc lâu, rồi đồng loạt lắc đầu, hành lễ xong liền quay lại tiếp tục công việc.