Bên ngoài cổng thành Vương đô Arnold, một người đàn ông trung niên quần áo lam lũ cưỡi chiến mã tiến đến.
"Ngươi là ai?" Ngay khi người nọ định vào thành, một kỵ sĩ gác cổng đã chặn ông ta lại.
Viên kỵ sĩ đánh giá người đàn ông trung niên mặc áo vải rách rưới, càng nhìn càng thấy quen mặt nhưng nhất thời không thể nhớ ra là ai.
"Ta là Đại Chấp sự dưới trướng Giáo chủ Kailu." Đại Chấp sự gạt mái tóc dài bù xù ra sau, bực bội đáp.
Vốn dĩ ông ta không muốn gây chú ý, với bộ dạng này mà để người khác nhận ra, e rằng sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Ấy thế mà hôm nay tên kỵ sĩ này lại cứng đầu như lừa, đột nhiên đòi kiểm tra thân phận của ông ta. Trước đây sao không thấy bọn chúng làm vậy, toàn là cứ nộp đủ phí vào thành là cho qua hết.
Khoảng thời gian này, ông ta cũng đã chịu không ít khổ cực. Vừa rời khỏi vùng đất phía tây, đặt chân đến Vùng Đất Hỗn Loạn liền bị cướp sạch, thanh trường kiếm kỵ sĩ duy nhất trên người cũng bị lấy mất, ngay cả chút tiền bạc còn sót lại cũng không chừa.
"A? Đúng là Đại Chấp sự thật rồi, sao ngài lại ra nông nỗi này?" Viên kỵ sĩ giật mình, vội vàng hành lễ.
"Bớt nói nhảm, ta muốn gặp Đại Giáo chủ Yade, tránh ra!" Đại Chấp sự cũng chẳng buồn che giấu nữa, sải bước định tiến vào thành.
"Chấp sự đại nhân, có lẽ ngài chưa biết, Đại Giáo chủ Yade bây giờ đã là quốc vương rồi." Thấy ông ta muốn tìm Đại Giáo chủ Yade, viên kỵ sĩ vội lên tiếng gọi lại.
"Ngươi nói gì? Đại Giáo chủ Yade là quốc vương? Vậy Nữ hoàng đâu?" Đại Chấp sự sững người, vội kéo viên kỵ sĩ đến một góc tường thành, trầm giọng hỏi.
"Có lẽ đại nhân đã lâu không trở lại Vương đô Arnold rồi?" Viên kỵ sĩ đoán.
"Bớt vô nghĩa, nói mau." Đại Chấp sự sa sầm mặt, gằn giọng.
"Vâng, Chấp sự đại nhân. Chuyện là tháng trước, Nữ hoàng đột nhiên tuyên bố không khỏe, đã thoái vị và nhường ngôi cho Đại Giáo chủ Yade." Viên kỵ sĩ vội vàng giải thích.
"Chuyện này... Sao Nữ hoàng lại đột nhiên không khỏe được chứ?" Đại Chấp sự lẩm bẩm, rồi chợt nhớ đến chuyện Giáo chủ Kailu từng đề cập việc Nữ hoàng muốn chèn ép Thần Chủ Giáo. Ông ta giật mình, dường như đã đoán ra điều gì đó.
"Việc này thì thần không rõ." Viên kỵ sĩ lắc đầu, tuy cũng biết bên trong chắc chắn có uẩn khúc, nhưng đây không phải là chuyện hắn nên bàn tán.
"Ừm." Đại Chấp sự gật đầu, xoay người vào thành. Ông ta phải đi gặp Đại Giáo chủ Yade ngay lập tức.
Lúc này, Đại Giáo chủ Yade, cũng chính là tân quốc vương của Vương quốc Aachen, đang ngồi trên chủ vị trong đại điện nhắm mắt dưỡng thần.
"Cộp cộp cộp..."
Một hộ giáo kỵ sĩ bước vào, sau khi hành lễ với Đại Giáo chủ Yade liền cung kính nói: "Bệ hạ, Đại Chấp sự dưới trướng Giáo chủ Kailu cầu kiến."
"Đại Chấp sự của Giáo chủ Kailu? Chẳng phải hắn đã đến Thành Tây Dương rồi sao?" Đại Giáo chủ Yade mở mắt, đôi mắt vẫn đục lộ vẻ nghi hoặc, ông ta phất tay bình thản nói: "Cho hắn vào."
"Vâng." Hộ giáo kỵ sĩ hành lễ lần nữa rồi rời khỏi đại điện.
"Cộp cộp cộp..."
Năm phút sau, Đại Chấp sự trong bộ áo vải rách rưới bước nhanh vào, quỳ rạp xuống đất hành lễ với Đại Giáo chủ Yade.
"Sao lại ra nông nỗi này?" Đại Giáo chủ Yade lại mở mắt, nhìn thấy bộ dạng của Đại Chấp sự, ông ta liền cau mày.
"Bệ hạ, ngài nhất định phải làm chủ cho Giáo chủ Kailu của chúng thần!" Đại Chấp sự khẩn khoản, giọng bi thương.
"Xảy ra chuyện gì? Chẳng phải ta bảo các ngươi đến Thành Tây Dương truyền giáo sao?" Đại Giáo chủ Yade lạnh lùng quát.
"Chuyện là thế này, chúng thần đúng là đã đến Thành Tây Dương..." Đại Chấp sự bò dậy, bắt đầu thêm mắm dặm muối kể lại toàn bộ sự việc.
Ông ta giấu nhẹm chuyện mình đã bỏ chạy, thay vào đó lại miêu tả bản thân đã anh dũng kháng cự, cuối cùng không địch lại nên bị thương và phải rút lui, tất cả là để sống sót mang tin tức trở về.
"Bệ hạ, e rằng Giáo chủ Parkin cũng đã lành ít dữ nhiều. Bọn chúng rõ ràng là đang xem thường Thần Chủ của chúng ta!" Đại Chấp sự khóc rống lên, nước mắt nước mũi giàn giụa.
"Cốc cốc cốc..."
Đại Giáo chủ Yade biến sắc, ngồi thẳng người dậy.
"Những gì ngươi nói đều là thật? Cả Giáo chủ Kailu và Giáo chủ Parkin đều..." Ông ta kinh ngạc thốt lên.
"Bệ hạ, thuộc hạ nói đều là sự thật, hai vị giáo chủ đại nhân đều đã chết." Đại Chấp sự lại phủ phục xuống đất.
"Sao có thể như vậy?" Gương mặt già nua của Đại Giáo chủ Yade run rẩy, cả người ngả ra sau ghế. Mất đi hai vị giáo chủ cùng lúc chẳng khác nào bị chặt mất một cánh tay.
"Bệ hạ, xin hãy vì Giáo chủ Kailu mà thảo phạt Thành Tây Dương!" Đại Chấp sự lại khẩn khoản kêu lớn.
"Ngươi đứng lên trước đi." Đại Giáo chủ Yade trầm giọng nói, ông ta đã tin lời của Đại Chấp sự.
Không ai dám lừa dối ông ta, chuyện thế này chỉ cần điều tra là biết ngay.
"Vâng." Đại Chấp sự chậm rãi đứng dậy, gạt những lọn tóc rũ trên trán ra.
"Thành Tây Dương, thật đáng chết." Mặt Đại Giáo chủ Yade âm trầm, niềm vui khi lên ngôi vua cũng bị tin tức này dập tắt.
"Bệ hạ, tên thành chủ Thành Tây Dương đó còn nói Thần Chủ Giáo của chúng ta là lừa đảo..." Đại Chấp sự tỏ vẻ do dự một chút rồi nghiến răng nói.
"Hừ! Lừa đảo?" Sắc mặt Đại Giáo chủ Yade lại sa sầm. Từ này khiến ông ta nhớ đến những lời Timothy đã nói, cũng dùng từ ‘lừa đảo’.
"Người đâu, cho gọi Đại Kỵ sĩ Noel đến gặp ta." Đại Giáo chủ Yade trầm giọng ra lệnh.
"Vâng." Bên ngoài đại điện vọng lại tiếng đáp của hộ giáo kỵ sĩ.
"Cộp cộp cộp..." Hơn hai mươi phút sau, Đại Kỵ sĩ Noel bước vào đại điện.
"Bệ hạ, ngài tìm thần?" Đại Kỵ sĩ Noel hành lễ rồi cung kính hỏi.
"Ừm, Đại Chấp sự, ngươi lặp lại những gì vừa nói cho Noel nghe đi." Đại Giáo chủ Yade trầm giọng.
"Vâng, sự việc là thế này..." Đại Chấp sự thuật lại câu chuyện một lần nữa, nói xong liền im lặng đứng sang một bên.
"Bệ hạ, Thành Tây Dương này không thể tha thứ!" Đại Kỵ sĩ Noel nghe xong, sắc mặt thay đổi, tức giận nói.
"Ngươi cho rằng nên làm thế nào? Vương quốc Anh La sẽ có phản ứng gì?" Đại Giáo chủ Yade tay nắm quyền trượng, gõ nhẹ xuống sàn, bình thản hỏi.
"Bệ hạ, thần cho rằng đầu xuân năm sau, chúng ta sẽ phái kỵ sĩ đoàn tiến vào Vương quốc Anh La san bằng Thành Tây Dương."
Đại Kỵ sĩ Noel cung kính nói: "Chắc chắn Quốc vương Anh La hiện tại cũng không dám nói gì, bọn họ sẽ không vì một thành nhỏ hẻo lánh mà làm mất mặt bệ hạ đâu."
Theo tình báo hắn nắm được, Vương quốc Anh La hiện đang trong thời kỳ nội loạn, tân quốc vương vừa mới lên ngôi không lâu, lúc này hẳn vẫn đang dẹp loạn, căn bản không dám trêu vào Vương quốc Aachen của bọn họ.
"Khiến cho chủ nhân nơi đó biến mất, ta muốn Thành Tây Dương." Đại Giáo chủ Yade vẫn chưa quên món thịt hộp và rượu U Hà.
"Vâng, sau đầu xuân năm tới, Thành Tây Dương sẽ là của bệ hạ." Đại Kỵ sĩ Noel vội vàng hành lễ, ánh mắt lộ vẻ cuồng nhiệt.
"Được rồi, các ngươi lui ra cả đi, ta mệt rồi." Đại Giáo chủ Yade phất tay, từ từ nhắm mắt lại. Ông ta cần phải cân nhắc việc lập thêm hai giáo chủ mới.
"Rõ!" Đại Kỵ sĩ Noel và Đại Chấp sự vội vã rời khỏi đại điện...
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿