Hứa Vấn vỗ nhẹ một cái, gỗ sa mộc phát ra âm thanh lanh lảnh, thành thùng và đáy thùng kết hợp hoàn hảo với nhau, hoàn toàn không nhìn ra một chút dấu vết nào.
Hắn khẽ thở hắt ra, đứng thẳng người lên, lúc này mới nhìn ra xung quanh.
Tiến độ của hắn thuộc loại trung bình, những thí sinh khác gần đó có người đã hoàn thành công việc trên tay, đang nhăn nhó làm thử nghiệm đổ nước, có người thì vẫn đang nhăn nhó hơn nữa để chế tác thành thùng gỗ.
Bài thi hôm nay thoạt nhìn thì đơn giản, nhưng độ khó quả thực khá cao, phần lớn thí sinh đều cảm thấy khó nhằn.
Nhưng Hứa Vấn cũng biết, kỳ thi càng như vậy, càng dễ phân loại đẳng cấp.
Đồ Công Thí cấp huyện loại thợ mộc chỉ lấy 30 người, không có gì có thể đưa ra kết quả tốt hơn một kỳ thi như thế này.
Hứa Vấn nhìn xung quanh một lượt, giơ tay nói: “Tôi làm xong rồi.”
“Làm xong rồi?” Một viên tiểu lại bên cạnh chạy tới, liếc nhìn chiếc thùng gỗ trên tay hắn.
Gỗ khô khốc, nhìn qua là biết chưa từng trải qua thử nghiệm. Viên tiểu lại nhịn không được nhắc nhở: “Ngươi không thử trước một chút sao?”
“Không cần đâu, cứ vậy đi.” Hứa Vấn cười với y.
Viên tiểu lại có lòng tốt nhắc nhở một chút, Hứa Vấn không nhận tình thì thôi vậy.
Y cũng không nói nhiều, xách chiếc thùng gỗ lên, kiểm tra lại biển số trên đó, rồi xách nó đến bãi đất trống ở một bên khác.
Chỗ đó không có vật che chắn, ánh nắng vừa đẹp, chiếu lên chiếc thùng gỗ, hắt bóng xuống một bên.
Hiện tại vẫn chưa có ai nộp bài trước hắn, chiếc thùng gỗ của Hứa Vấn đứng ở đó, có chút trơ trọi.
Có thí sinh nhịn không được liếc nhìn về phía đó một cái, tiếp đó lại liếc thêm cái nữa.
Ủa, chiếc thùng này sao nhìn có vẻ hơi khác so với cái mình làm nhỉ?
Đúng rồi, nó không dùng thứ gì để niềng lại cả!
Đồ đạc Duyệt Mộc Hiên chuẩn bị rất đầy đủ, chỉ riêng đai thùng đã chuẩn bị hai loại là tre và tôn.
Đai tre không tốt bằng đai tôn, nhưng tôn phải gò ra hình dáng, còn phải đục lỗ đóng đinh, tay nghề này không phải thợ mộc nào cũng biết. Đai tre tương đối đơn giản hơn, hơn nữa yêu cầu hôm nay không phải là bền bỉ mà là chống thấm nước, đai tre cũng đủ dùng rồi.
Nhưng bất kể là tre hay sắt, chiếc thùng gỗ mà Hứa Vấn làm ra hiện tại rõ ràng là không dùng thứ gì cả, trơn tuột giống như được đục ra từ một khối gỗ nguyên khối vậy.
Như vậy đẹp thì có đẹp, nhưng đoạn gỗ mọi người được phân phát hôm nay đều giống nhau, to chừng nào có thể đục nguyên khối hay không ai cũng biết. Hứa Vấn làm vậy chỉ để cho đẹp, lát nữa xách nước lên mà rã ra từng mảnh, thì vui phải biết...
Khá nhiều thí sinh liếc nhìn về phía đó nửa ngày, quay lại nhìn chiếc thùng mình làm ra đột nhiên lại có lòng tin.
Cái này của mình, cho dù không đẹp, nhưng nó dùng tốt a!
Kỳ thi hôm nay tính là thời gian rò rỉ nước, cần chính là dùng tốt!
Các thí sinh hí hửng tiếp tục làm việc, Hứa Vấn có thể cảm nhận được đủ loại ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn về phía mình, tâm trạng vô cùng bình tĩnh.
Ánh nắng từ trên đỉnh đầu chiếu xuống, mang theo cái nóng của mùa hè.
Các thí sinh xung quanh ai nấy đều đổ mồ hôi, nhưng ai nấy cũng đều như đã quen với việc đó, thỉnh thoảng giơ tay quệt mồ hôi một cái, trên mặt lại không hề có chút biểu cảm khó chịu nào.
Bọn họ có người nhăn nhó, có người tập trung cao độ, có người hớn hở ra mặt, gần như biểu cảm của mỗi người đều khác nhau.
Hứa Vấn lại một lần nữa cảm nhận rõ ràng, đây là một thế giới tồn tại thực sự, tuyệt đối không phải là ảo cảnh gì cả.
Làm xong chiếc thùng gỗ này, 5 ngày sau có kết quả, hắn sẽ rời khỏi đây.
Một năm nay hắn học rất nhanh, học rất nhiều, nhưng chỉ có nghề mộc, chỉ có một phần mộc tinh xảo trong nghề mộc.
Thập Bát Xảo cho đến hiện tại, hắn cũng mới chỉ học được hai loại trong số đó.
Sửa chữa một công trình kiến trúc, chỉ biết những thứ này là xa xa không đủ.
Mộc tinh xảo, mộc kiến trúc, thợ nề, chạm khắc đá...
Những thứ hắn phải học còn nhiều lắm.
Lần học tập tiếp theo, hắn còn đến đây nữa không? Khi nào sẽ lại đến?
Nói ra thì, món đồ hắn hứa mua cho Liên Lâm Lâm, e là không có cách nào tự tay giao cho cô ấy rồi...
Hứa Vấn nheo mắt, cảm nhận gió lướt qua bên mình. Hắn không biết thứ đang tràn ngập trong lòng lúc này, là một loại cảm giác gì.
Hắn rất muốn trở về thế giới của mình.
Nhưng nếu có thể quay lại thì tốt biết mấy...
“Đại nhân, tôi làm xong rồi.”
Một giọng nói đột nhiên vang lên, Hứa Vấn chợt bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn về phía đó.
Tề Khôn giơ tay, cũng giao chiếc thùng vừa làm xong cho viên tiểu lại đang bước nhanh tới —— không có vết nước, rất rõ ràng cũng chưa từng thử nghiệm.
Vẫn là viên tiểu lại vừa nãy, y nhíu mày nhìn Tề Khôn, cuối cùng không hỏi gì thêm, gật đầu rồi cầm chiếc thùng đi.
Cái bóng in trên mặt đất biến thành hai cái, bên cạnh chiếc thùng của Hứa Vấn lại có thêm một cái nữa.
Viên tiểu lại lúc này mới như nhớ ra điều gì, bước tới hỏi Hứa Vấn: “Nộp thùng xong là ngươi thi xong rồi, ngươi ở lại đây đợi sư huynh đệ cùng về, hay là rời trường thi trước?”
Hứa Vấn suy nghĩ một chút, nói: “Tôi vẫn nên ở lại đây đợi người một lát vậy.”
Viên tiểu lại gật đầu, cảnh cáo hắn không được làm ảnh hưởng đến người khác, bảo hắn đến chỗ râm mát dưới chân tường thành mà đợi.
Hứa Vấn đi tới theo sự chỉ dẫn của y, không bao lâu sau, Tề Khôn cũng đến.
“Huynh đài.” Tề Khôn chắp tay chào hắn, thái độ khiêm nhường.
Hứa Vấn vừa nhìn thấy cậu ta liền nhớ tới bàn tay của Chu Chí Thành, tỏ ra có chút lạnh nhạt.
Tề Khôn hơi khó hiểu, nhưng không nói gì.
Hai người im lặng đứng dưới bóng râm của tường thành, nhìn các thí sinh ở phía bên kia.
Sau bọn họ, dần dần cũng có người hoàn thành công việc của mình, nộp chiếc thùng gỗ đã làm xong lên.
Những người này vẫn không tự tin và to gan như Hứa Vấn và Tề Khôn, đều là đổ nước vào phát hiện không có vấn đề gì mới nộp lên. Đương nhiên, xuất phát từ cách làm, cái không có vấn đề này chỉ là tạm thời, không trải qua xử lý trước và sau, thời gian lâu dần, kiểu gì cũng vẫn sẽ rò rỉ nước. Bọn họ cũng chỉ mong thời gian kéo dài thêm một chút là được rồi, không mong nó có thể sử dụng năm này tháng nọ.
Bọn họ qua đây liền chào hỏi Tề Khôn, dường như ai cũng quen biết cậu ta vậy.
Đối xử với mỗi người, Tề Khôn đều rất lịch sự đáp lễ trò chuyện, vô cùng chân thành, không hề có chút thiếu kiên nhẫn nào.
Hứa Vấn đứng một bên nhìn, dần dần hơi nhíu mày. Hắn nhìn ra được, sự chân thành của Tề Khôn không phải là giả vờ, mà là thực sự xuất phát từ nội tâm.
Điều này hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng... Là người này diễn quá đạt, hay là có uẩn khúc gì khác?
Cũng có người đến nói chuyện với Hứa Vấn, đầu tiên là nghe ngóng lai lịch của hắn. Khi nghe thấy 4 chữ “Diêu Thị Mộc Phường”, khá nhiều người đều mang vẻ mặt nghi hoặc, hiển nhiên là chưa từng nghe nói tới.
Một lúc sau, lại một người kết thúc bài thi đi tới, y dường như nhận ra Hứa Vấn, kéo mấy người thì thầm to nhỏ vài câu. Mấy người kia bừng tỉnh đại ngộ, quay đầu đánh giá Hứa Vấn một chút, khẽ cười nhạo vài tiếng, không còn ai qua đây nữa.
Hứa Vấn dùng đầu gối nghĩ cũng đoán được bọn họ đang nói gì, chẳng qua là đám học sinh chuồng ngựa gì gì đó. Hắn vẫn bình thản như không, không hề có chút phản ứng thừa thãi nào.
“Sau khi kỳ thi kết thúc, khoảng cách đến lúc chính thức yết bảng còn 5 ngày nữa, xin hỏi huynh và các sư huynh đệ đã có sắp xếp gì chưa?”
Đột nhiên, giọng nói của Tề Khôn lại truyền đến, Hứa Vấn sửng sốt một chút, quay đầu lại, phát hiện đối phương đang thân thiện nhìn hắn, lịch sự dò hỏi.
“?” Hứa Vấn nghi hoặc nhìn cậu ta, không trả lời.
“Duyệt Mộc Hiên ở huyện Vu Thủy có một hội quán thợ mộc khác, quy mô không lớn, chuyên dùng để tiếp đón người trong nghề. Nếu các huynh chưa có sắp xếp gì, có thể đến đó ở vài ngày.” Tề Khôn ôn hòa nói.
Rõ ràng vừa mới bị Hứa Vấn tỏ thái độ lạnh nhạt, chớp mắt cậu ta lại qua đây muốn giúp đỡ, dường như còn là thật lòng, người này...
“Không cần phiền phức, Chu Chí Thành sư huynh đã tìm xong chỗ dừng chân cho chúng tôi rồi.” Hứa Vấn suy nghĩ một chút, bình tĩnh nói, đồng thời dùng khóe mắt quan sát sắc mặt Tề Khôn.
Quả nhiên, 3 chữ Chu Chí Thành vừa lọt vào tai, sắc mặt Tề Khôn lập tức trắng bệch.
Cậu ta cắn môi, khiếp sợ nhìn Hứa Vấn, một lúc sau mới chậm chạp nói: “Thì ra là vậy... Có sắp xếp rồi thì tốt...” Giọng nói của cậu ta dần nhỏ đi, đột nhiên lại bổ sung thêm một câu, “Nếu có nhu cầu, vẫn có thể đến hội quán Duyệt Mộc tìm tôi, mấy ngày nay tôi đều ở đó.”
Câu nói này của cậu ta là điều Hứa Vấn thực sự không ngờ tới, hắn kinh ngạc nhìn Tề Khôn, đối phương không nhìn hắn, sắc mặt phải một lúc lâu sau mới dần khôi phục lại huyết sắc.
Hứa Vấn thu hồi ánh mắt, nhìn lại về phía các thí sinh, trong lòng trầm tư.
Xem ra giữa Tề Khôn và Chu Chí Thành quả thực có quá khứ gì đó, quá khứ này đối với Chu Chí Thành chắc chắn là một tổn thương nặng nề, đối với Tề Khôn cũng chẳng phải là hồi ức tốt đẹp gì.
Quan trọng nhất là, Tề Khôn dường như thực sự không phải là loại con nhà giàu ngang ngược tùy hứng gì, thậm chí còn sẵn sàng lấy dũng khí đối mặt với chuyện của Chu Chí Thành.
Một năm trước, Chu Chí Thành rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có quan hệ thế nào với Tề Khôn, ở giữa lại có uẩn khúc gì?
Lúc này, Hứa Vấn thực sự có chút tò mò rồi.
Thời gian dần trôi qua, hết thí sinh này đến thí sinh khác đứng dậy “nộp bài”.
Trên bãi đất trống của trường thi, chiếc thùng gỗ mà Hứa Vấn làm đã đón chào hết “người bạn” này đến “người bạn” khác.
Giữa giờ Mùi đầu giờ Thân, tức là khoảng hơn 2 giờ 3 giờ chiều, tất cả tác phẩm của các thí sinh thuộc các môn loại đều được bày ở đó.
Trong 10 môn loại lớn, mộc là loại lớn nhất, tác phẩm cũng bắt mắt nhất.
Lúc này đang là lúc mặt trời gay gắt nhất, những chiếc thùng gỗ phơi dưới ánh nắng chói chang, tỏa ra ánh sáng đặc trưng của gỗ sa mộc.
Lúc này, trên tường thành vang lên tiếng bước chân, Hứa Vấn ngẩng đầu, nhìn thấy ba vị giám khảo lại xuất hiện trên tường thành. Vị trí hắn đứng vừa vặn, nhìn sang đúng lúc thấy Chu Cam Đường đang nhìn về phía sau, đồng thời chắp tay hành lễ.
Hứa Vấn mô phỏng lại tư thế hành lễ của ông, trong lòng có chút kinh ngạc.
Chủ khảo quan đã là nhân vật lớn nhất của kỳ Đồ Công Thí này rồi, tư thế này của ông... Phía sau ông lại có nhân vật lớn nào đến nữa sao?