## Chương 119: Linh Sát Cẩn Thận
Cũng không phải Bạch Tích cố ý dọa Đinh Hiểu, thực sự là nàng hiện tại tự mình dọa mình không nhẹ, sắc mặt trắng bệch, so với nữ quỷ cũng chẳng khác là bao.
Nhiều nhất cũng chỉ tính là một nữ quỷ có nhan sắc xuất chúng.
Đinh Hiểu bất đắc dĩ lắc đầu, phái học viện quả nhiên là chưa trải sự đời, thảo nào phải ra ngoài lịch luyện.
Bất quá, thực lực của Bạch Tích vẫn còn đó, đã phát hiện ra phương hướng của Linh Sát.
Cách Bạch Tích không xa phía sau, một cái đầu lâu nữ nhân khổng lồ, quả nhiên đang hưng phấn chằm chằm nhìn Đinh Hiểu!
Nữ nhân này hai mắt hằn đầy tơ máu, sắc mặt trắng bệch như bức tường, da môi đã bong tróc, lộ ra khoang miệng đầm đìa máu tươi, lúc cười, cái miệng rộng kia nứt ra rất lớn, đã không còn giống nhân loại.
Quỷ dị là, Đinh Hiểu chỉ có thể nhìn thấy đầu lâu của nữ nhân, lại không nhìn thấy thân thể của ả.
Nữ nhân chưa hề động thủ, chỉ là bị ả chằm chằm nhìn thực sự khiến người ta sởn gai ốc.
Đinh Hiểu kéo Bạch Tích, cấp tốc rút lui, nhanh chóng nấp vào một góc rẽ.
Mà con Linh Sát kia lại thân hình lóe lên, lần nữa biến mất trong màn đêm!
_“Linh Tướng của tên này là gì!”_ Đinh Hiểu nhíu chặt mày.
Bạch Tích khẩn trương nhìn chằm chằm vào bóng tối trước mắt, vất vả lắm mới thắp lên được một ngọn Dẫn Hồn Đăng.
Tuy nhiên, ánh lửa vừa mới sáng lên, liền nhanh chóng bị một trận âm phong thổi tắt.
Bạch Tích lại thử vài lần, lần nào cũng như vậy, Dẫn Hồn Đăng mãi không thắp lên được.
Đinh Hiểu khẽ híp mắt lại, Linh Sát bình thường nhìn thấy bọn họ đã sớm vồ tới rồi.
_“Đừng thắp nữa, không thắp được đâu, tên này rất cẩn thận, lát nữa phải cẩn thận ứng phó!”_
Nữ nhân lần nữa ẩn nấp trong màn đêm, ả vẫn đang lặp đi lặp lại hát đoạn khúc hát ru kia.
Đinh Hiểu hừ lạnh một tiếng: _“Cố lộng huyền hư!”_
_“Tiểu gia hỏa, thế nào rồi?”_
_“Chủ nhân, đã xong rồi! Hiện tại có thể miễn dịch huyết độc rồi!”_ Tiểu gia hỏa hưng phấn nói.
Hiệu suất của Tiểu gia hỏa rất cao, đã có thể miễn dịch huyết độc, chính là lúc động thủ.
Đinh Hiểu đẩy đẩy Bạch Tích, làm Bạch Tích giật nảy mình.
_“Này, chúng ta không thể bị ả dắt mũi, ta đi dụ ả ra!”_
Bạch Tích kinh khủng nhìn Đinh Hiểu: _“Đừng đi!”_
Đinh Hiểu bất đắc dĩ nhìn Bạch Tích: _“Đại tỷ, cô là Từ viện trưởng phái tới hiệp trợ ta, không phải bảo ta bảo vệ cô a! Nếu không lấy được tấm Hắc Thủy Phù này, ta phải làm công cả đời cho Bạch Hà Linh Viện mất!”_
Đinh Hiểu lắc đầu: _“Ta vốn còn tưởng rằng một mình cô là có thể giải quyết được ả, kết quả cô nhìn lại cô hiện tại xem!”_
_“Ta, ta làm sao!”_
_“Trước tiên đừng dán sát ta như vậy có được không, nam nữ thụ thụ bất thân!”_ Đinh Hiểu gỡ từng ngón tay đang gắt gao kéo lấy khuỷu tay mình của Bạch Tích ra.
_“Linh Tướng Sư còn sợ Linh Sát, ta cũng phục cô rồi!”_
_“Ta mới không sợ Linh Sát, nhưng ả không giống Linh Sát bình thường, ả, ả càng giống nữ quỷ hơn!”_ Bạch Tích bĩu môi tức giận nói, _“Nữ hài tử sợ quỷ có lỗi sao! Hơn nữa còn là một nữ quỷ mang theo thai nhi!”_
_“Chứng tỏ bên ngoài còn có một tiểu quỷ đáng sợ hơn!”_
Đinh Hiểu cứ thế bị Bạch Tích nói cho á khẩu không trả lời được.
_“Linh Sát không phải là quỷ biến thành sao... Bỏ đi, không tranh cãi với cô nữa, đã cô không giúp được gì, tự ta lên!”_
Đinh Hiểu hít sâu một hơi, Linh Sát linh trí càng cao, chứng tỏ đẳng cấp càng cao, nữ nhân kia cẩn thận như vậy, đẳng cấp e là còn trên cả thủ lĩnh Linh Sát lần trước.
Huống hồ, Bạch Tích đích xác nói đúng một chuyện, bên ngoài còn có một đứa nhỏ!
Đinh Hiểu trực tiếp mở ra Tướng Ngã Tướng Dung, cánh tay phải cấp tốc ma hóa, tay cầm một thanh cự phủ.
Sau đó, Đinh Hiểu nhìn Bạch Tích một cái: _“Tự cô cẩn thận.”_
Nói xong, Đinh Hiểu trực tiếp từ sau cánh cửa bước ra, đứng ở chính giữa gian phòng.
Hắn nhìn quanh bốn phía, lớn tiếng quát: _“Đừng trốn trốn tránh tránh nữa. Hiện tại bên ngoài có phòng ngự trận, không giết chúng ta, ngươi cũng không ra được đâu!”_
Lời vừa dứt, một luồng khói trắng từ trong góc cấp tốc bắn ra, lao thẳng về phía Đinh Hiểu.
Đinh Hiểu vội vàng dùng ra Kim Giáp Phù.
Oanh một tiếng cự hoảng, Kim Giáp Phù chớp mắt bị đánh nát!
Mắt thấy một cỗ Tướng Lực lăng lệ sắp nện tới, Đinh Hiểu đê quát một tiếng: _“Linh Tướng Hộ Thể!”_
Ma tí chớp mắt chắn trước mặt Đinh Hiểu.
Oanh một tiếng cự hoảng, lực lượng khổng lồ, trực tiếp đánh bay Đinh Hiểu, đâm thủng một lỗ lớn trên vách nhà, văng ra ngoài viện.
Sau khi Đinh Hiểu văng ra ngoài, trong lòng chấn kinh không thôi.
Tên này, trực tiếp đánh nát Kim Giáp Phù của mình! Nếu không phải hắn phản ứng nhanh, mình vừa rồi đã chết rồi!
Không còn nghi ngờ gì nữa, thực lực của tên này, vượt xa con Tứ tinh Linh Vương lúc trước!
Tuy nhiên, con Linh Sát đó tịnh không truy kích Đinh Hiểu, mà là chuyển hướng bắn về phía Bạch Tích!
_“Không ổn, mục tiêu của tên đó là Bạch Tích!”_ Đinh Hiểu vận khởi Tướng Lực, _“Linh phù: Kim Giáp Phù!”_
Một đạo Kim Giáp Phù hướng về phía Bạch Tích bắn tới.
Đinh Hiểu có thể khống chế Kim Giáp Phù từ xa, nhưng một kích vừa rồi đã chứng minh, Linh Sát có thực lực đánh xuyên Kim Giáp Phù!
Tấm Kim Giáp Phù này của Đinh Hiểu còn chưa đủ để cứu Bạch Tích.
_“Bạch Tích!”_ Đinh Hiểu lớn tiếng hô.
Kim Giáp Phù đã sinh hiệu, hóa ra Tướng Lực hộ thuẫn trước mặt Bạch Tích.
Cùng lúc đó, bạch ảnh hung hăng đâm vào Tướng Lực hộ thuẫn, Tướng Lực hộ thuẫn chớp mắt ngói giải.
Đang lúc Đinh Hiểu chạy như điên về phía Bạch Tích, đột nhiên trong tay trái Bạch Tích, kim quang đại thịnh.
_“Linh phù: Thiên Thần Hàng Ma Phù!”_
Trong phòng, Tướng Lực va chạm mãnh liệt, chớp mắt hình thành một đạo khí hoàn, mãnh liệt nổ tung!
Đinh Hiểu dưới tình huống không kịp đề phòng, bị khí hoàn cuốn bay ra ngoài.
Khi hắn đứng dậy, phát hiện phòng ốc xung quanh đã sụp đổ một mảng lớn.
Bạch Tích cấp tốc lóe đến bên cạnh Đinh Hiểu: _“Đinh Hiểu, ngươi không sao chứ!”_
Đinh Hiểu kinh ngạc nhìn Bạch Tích, tuy hắn biết Bạch Tích rất mạnh, nhưng cường độ Tướng Lực vừa rồi của Bạch Tích, khiến Đinh Hiểu nhận ra, thực lực của Bạch Tích, còn mạnh hơn so với tưởng tượng của mình!
_“Ta không sao, cô cuối cùng cũng biết cử động rồi!”_ Đinh Hiểu đứng dậy, phủi phủi bụi đất trên người.
_“Ta đương nhiên có thể cử động rồi, ta đều nói ta không sợ Linh Sát rồi! Bất quá...”_ Ánh mắt Bạch Tích nhu hòa lại, _“Vừa rồi, vẫn là cảm ơn ngươi.”_
Đang lúc này, phế tích phòng ốc đột nhiên bắt đầu động đậy.
Từ trong phế tích, vươn ra một cánh tay màu đen, tiếp đó, cánh thứ hai, cánh thứ ba, cánh thứ tư!
Những cánh tay này đẩy gạch ngói ra, một nhân ảnh màu đen từ trong phế tích đứng lên.
Thứ này toàn thân đen kịt, dung hợp hoàn mỹ với màn đêm, trên người mọc ra sáu cánh tay, những chỗ khác gần như giống hệt nhân loại, tựa như một nhân ảnh màu đen cao chừng hai mét.
Con Linh Sát này chỉ cao hai mét? Đinh Hiểu có chút khó tin.
Chỉ bằng cường độ một kích vừa rồi của nó, nó tuyệt đối mạnh hơn Linh Sát cấp Linh Vương mà Đinh Hiểu từng gặp, thể hình sao lại nhỏ như vậy!
Trên thân thể đen kịt này, còn mọc ra một cái đầu lâu của nữ nhân nhân loại, chính là cái đầu nữ nhân mà Đinh Hiểu nhìn thấy trước đó!
_“Ả là Linh Tướng gì?”_ Đinh Hiểu có chút không hiểu.
_“Linh Tướng của tên này là Tích Huyết Tản Trùng!”_ Bạch Tích gắt gao nhìn chằm chằm Linh Sát, _“Linh Sát cường đại thường thích biến thành hình người, Tích Huyết Tản Trùng vốn dĩ thân thể rất mềm dẻo, giỏi biến màu biến hình, biến thành hình dạng thân thể nhân loại cũng không khó.”_
_“Tích Huyết Tản Trùng?”_ Đinh Hiểu trừng lớn mắt.
Tích Huyết Tản Trùng, lấy việc hút máu làm nguồn sống, con lớn nhất có thể đạt tới mười mấy phân.
Bọn chúng sau khi khống chế con mồi, thân thể giống như chiếc ô mở ra, trở nên vừa to vừa mỏng.
Lợi dụng sáu xúc tu của nó, cùng với thân thể căng ra, đem đầu lâu của con mồi bao bọc lại, cắt đứt đầu lâu con mồi, sau đó hút cạn máu tươi toàn thân con mồi.
Tích Huyết Tản Trùng tuy vì nguyên nhân thể hình, chỉ có thể săn giết con mồi cỡ vừa và nhỏ.
Nhưng thân thể Tích Huyết Tản Trùng có năng lực biến màu biến hình, mười phần giỏi lợi dụng hoàn cảnh xung quanh để ẩn nấp bản thân, con mồi bị nó nhắm tới, thường thường còn chưa kịp phản ứng, liền sẽ bị nó cắt đứt yết hầu!
Sau khi trở thành Linh Tướng, nhược điểm thể hình của thứ này biến mất, uy lực liền hiển hiện ra, được xếp vào Ngũ giai trung đẳng Linh Tướng.
_“Thảo nào vừa rồi chỉ nhìn thấy cái đầu kia!”_ Đinh Hiểu khẽ híp mắt lại, _“Tên này có chút khó đối phó!”_