## Chương 120: Linh Chủ Cấp
Nữ nhân đang cúi đầu, tiếp tục lục lọi trong phế tích.
Cuối cùng, ả từ trong phế tích ôm lên một cục thịt máu me be bét.
Sau khi tìm thấy cục thịt này, nữ nhân ôm chặt nó vào lòng: _“Bảo bối của ta!”_
_“Là thai nhi kia!”_ Bạch Tích nhíu chặt mày.
Thai nhi dĩ nhiên phát ra tiếng khóc nỉ non.
Nữ nhân nhẹ nhàng đong đưa, khẽ hát khúc hát ru.
_“Bế em bé, bế bế đút đút, lên giường ngủ ngủ, trong giấc mộng, một nắm vàng, hai nắm bạc...”_
Bạch Tích nhìn về phía Đinh Hiểu, tâm trạng hai người lúc này, đại khái cũng xấp xỉ nhau.
Đều có một loại cảm giác khó có thể diễn tả bằng lời.
Thai nhi chưa hoàn toàn thành hình, thoạt nhìn chính là một cục thịt, trong mắt người thường cực kỳ buồn nôn, mà nữ nhân kia lại ôm nó vào lòng, cực kỳ giống một người mẹ đau lòng vì con...
_“Đinh Hiểu, trên người thai nhi kia có linh phù! Là Hắc Thủy Phù!”_ Bạch Tích nói.
Hiện tại đã có thể xác định, đôi mẹ con này, chính là mục tiêu mới mà Hắc Thủy Phù lựa chọn!
Đinh Hiểu thở dài một hơi, sau đó lại hung hăng nói: _“Thật là tạo nghiệt!”_
Hắn nói không phải Linh Sát, mà là kẻ dùng phù!
Nếu không phải hắn, đôi Linh Sát này, sẽ giống như những cặp mẹ con khác, sao có thể biến thành bộ dạng như ngày hôm nay!
Cuối cùng, thai nhi ngừng tiếng khóc, còn phát ra tiếng cười khanh khách.
Trên khuôn mặt hoảng hốt của nữ nhân, cũng lộ ra một nụ cười an ủi.
Ả nhẹ nhàng đặt thai nhi xuống đất.
Khi thân thể ả không tiếp xúc với thứ khác, đặc điểm của Tích Huyết Tản Trùng liền phát huy ra. Thân thể ả gần như hoàn toàn dung hợp vào màn đêm xung quanh, nhục nhãn rất khó phân biệt!
Nữ nhân ngẩng đầu nhìn về phía Đinh Hiểu cùng Bạch Tích, ánh mắt trở nên nóng rực.
_“Nương đi kiếm đồ ăn ngon cho con, con ngoan ngoãn ở đây đợi nương thân về nhé.”_ Nói xong, nữ nhân đi về phía Đinh Hiểu.
Trong mắt Đinh Hiểu bọn họ, do thân thể ả khó mà phát hiện, cảm giác giống như là đầu lâu của nữ nhân đang bay tới vậy.
_“Các ngươi vừa rồi làm con ta sợ hãi, ta muốn rút cạn máu của các ngươi, một giọt cũng không chừa!”_ Nữ nhân há miệng, lao về phía hai người.
Bạch Tích chắn trước mặt Đinh Hiểu: _“Thực lực Linh Sát này e là trên Bát tinh Linh Vương, linh phù chấn động có khả năng phá hỏng Thiên Huyền Trận Phù, nơi này giao cho ta, ngươi nghĩ cách lấy Hắc Thủy Phù!”_
Ngay sau đó, ngón tay trái Bạch Tích búng một cái, trường kiếm xuất vỏ, thiến ảnh bắn vọt ra!
Nếu cần cố gắng giảm thiểu sử dụng linh phù, tác dụng của Đinh Hiểu ở lại đây sẽ không lớn nữa.
Bạch Tích đã cùng Linh Sát triền đấu một chỗ, tuy nói thân thể Linh Sát rất khó phân biệt, nhưng thân ảnh Bạch Tích như điện, kiếm kỹ hành vân lưu thủy, chỉ thấy một thân bạch y giữa những hắc ảnh giương nanh múa vuốt xung quanh, giống như một đóa hoa sen nở rộ, nhẹ nhàng nhảy múa trong nước!
Vài hiệp, Bạch Tích đã chiếm thế thượng phong, ép Linh Sát liên tục lùi bước!
Linh Sát giận dữ không kìm được, thân thể trực tiếp căng ra, giống như một chiếc ô khổng lồ, bao bọc lấy một nửa sân viện.
Đây chính là đòn sát thủ của Tích Huyết Tản Trùng!
Mà khi ả vây khốn Bạch Tích, bên trong thân thể đen kịt, tuôn ra lượng lớn máu tươi tanh hôi!
_“Không ổn, huyết độc!”_
Đang lúc này, Đinh Hiểu nhìn thấy bên kia bạch quang lóe lên!
_“Linh phù: Đông Lâm Thương Thủy! Cửu Tiêu Kiên Quyết!”_
Ngay sau đó, thân thể Linh Sát trực tiếp bị đâm xuyên, Bạch Tích đã từ trong vòng vây của Tản Trùng, đột vây thoát ra!
Đồng thời, lượng lớn máu tươi tuôn ra, phảng phất bị một bức tường vô hình chặn lại, không cách nào tiến thêm nửa phân!
Lúc trước chống đỡ đại quân Linh Sát, đám người Lăng đại nhân đều tự dùng ra thủ đoạn, chặn đứng hồng thủy ngập trời.
Máu tươi ở đây tuy nói không bằng hồng thủy Bạch Hà, nhưng cũng có thể lấp đầy toàn bộ sân viện, phô thiên cái địa tuôn tới như vậy, mà Bạch Tích lại chỉ dựa vào một tấm linh phù, liền chặn đứng huyết triều hung mãnh!
_“Được rồi, xem ra là ta lo xa rồi.”_ Đinh Hiểu lắc đầu, Bạch Tích dẫu sao cũng là đỉnh cấp thiên tài, đối phó Bát tinh Linh Vương, hẳn là không thành vấn đề.
Càng nghĩ càng thấy sợ là, cho đến hiện tại, Bạch Tích thậm chí còn chưa xuất Linh Tướng!
Đã Bạch Tích không cần hắn lo lắng, Đinh Hiểu lập tức nhìn về phía phế tích, nữ nhân vừa rồi chính là đặt thai nhi ở đó.
Nhân lúc Linh Sát không rảnh bận tâm bên này, Đinh Hiểu cấp tốc lóe đến gần phế tích.
Trong một đống gạch ngói, Đinh Hiểu quả nhiên tìm thấy thai nhi kia.
Nói là thai nhi, không bằng nói là một cục thịt dính đầy vết máu cùng dịch nhầy.
Trước ngực nó, đang dán một tấm linh phù.
Lần này Đinh Hiểu cố ý nhìn thoáng qua linh phù, phù văn trên linh phù gần như giống hệt với lần đầu tiên hắn nhìn thấy, chỉ là lần này không có đạo phù văn _"Linh Sát Niết Bàn"_ kia.
Xem ra, lần này Hắc Thủy Phù sẽ không trọng sinh nữa.
Do lần này Hắc Thủy Phù không truyền bá, không cần thủ pháp đặc thù để giải trừ linh phù, chỉ cần đánh chết đôi mẹ con Linh Sát này, liền có thể gỡ linh phù xuống.
Đinh Hiểu nhìn thai nhi mới thành hình người một cái, hắn bắt buộc phải giết thai nhi này!
Làm Bối Quan Nhân sáu năm, Hộ Thi Lại một năm, Đinh Hiểu đã biết, thai nhi này đã không còn là nhân loại nữa.
Cắn răng một cái, Đinh Hiểu một kiếm đâm về phía thai nhi!
Đang lúc này, bên tai Đinh Hiểu truyền đến một tiếng kêu thê lương.
_“Ngươi dám giết con ta!”_
Bạch Tích nhãn tật thủ khoái, chém đứt hai cánh tay của Linh Sát!
Tuy nhiên Linh Sát kia lại mặc kệ tất cả, căn bản không triền đấu với Bạch Tích, bất chấp mọi thứ lao về phía Đinh Hiểu!
_“Không ổn, Đinh Hiểu, cẩn thận!”_
Linh Sát kia phát điên lao tới, tốc độ của Bát tinh Linh Vương khủng bố nhường nào!
Chỉ trong chớp mắt, cái đầu lâu kia của nữ nhân đã đến trước mặt Đinh Hiểu.
_“Linh Tướng Hộ Thể!”_ Đinh Hiểu trước tiên phát động phòng ngự.
Ma tí màu đen uốn cong lại, giống như một đạo hộ thuẫn nham thạch màu đen, chắn sau lưng Đinh Hiểu.
Liên tiếp bốn lần công kích, hung hung đâm vào ma tí!
Đinh Hiểu trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, hung hăng đập vào tường vây của sân viện, miệng thổ máu tươi.
_“Đinh Hiểu!”_ Bạch Tích vội vàng chạy tới, đỡ Đinh Hiểu dậy, _“Xin lỗi, ta không cản được tên đó.”_
Đinh Hiểu lau đi vết máu khóe miệng, mỉm cười: _“Tên đó một lòng bảo vệ con, trừ phi cô giết ả, nếu không làm sao cản được, không liên quan đến cô.”_
Hai người đồng thời nhìn về phía Linh Sát.
Linh Sát ôm lấy thai nhi, dịu dàng cọ cọ lên mặt: _“Làm nương sợ muốn chết, là nương đại ý rồi, bọn chúng rất mạnh...”_
Nói xong, nữ nhân ngẩng đầu lên, lộ ra một nụ cười quỷ dị: _“Hài tử, nương đánh không lại nữ nhân kia, chỉ có thể dựa vào chính con rồi...”_
Nói xong, thân thể màu đen của ả lần nữa căng ra, mà ả đem thai nhi kia nhét vào trong đó, sau đó thân thể khép lại.
Đột nhiên, thân thể nữ nhân cấp tốc bành trướng lên, ở phần bụng, nứt ra một cái lỗ lớn, từ trong lỗ lớn, chui ra một cái đầu lâu!
Đầu lâu này không có tóc, trên người dính đầy dịch nhầy màu máu, đôi mắt trông đặc biệt to, nửa thân dưới của nó lộ ra, chính là cái... thai nhi mới thành hình người kia!
Lúc này, nó đang hưng phấn nhìn Đinh Hiểu cùng Bạch Tích.
Ngược lại là đầu lâu của nữ nhân, hai mắt lập tức trở nên ảm đạm vô quang, tựa như một chiếc mặt nạ không có biểu cảm.
Linh phù trước ngực thai nhi đang phát ra kim quang, sau đó, linh phù dĩ nhiên tự thiêu rụi!
Đồng thời, đôi mắt của anh nhi chớp mắt biến thành đỏ ngòm, diện mục càng thêm dữ tợn.
_“Ách a!”_ Thai nhi phát ra một tiếng gầm thét, đột nhiên, toàn bộ mặt đất mãnh liệt nứt nẻ!
_“Linh Chủ Cảnh! Sao có thể! Đinh Hiểu, linh phù kia tự thiêu rồi! Hắc Thủy Phù dường như còn có phù văn dự trữ Tướng Lực, nó đem Tướng Lực tự có truyền cho thai nhi kia!”_
Đinh Hiểu gật đầu: _“Ta nhìn thấy rồi, 3000 vạn Linh Trần tan thành bọt nước rồi...”_
_“Lẽ nào nói, ôn dịch thủy độc trước đó, Hắc Thủy Phù đã đang tụ tập Tướng Lực, vì chính là chế tạo ra một quái vật như vậy?”_
_“Ta cũng không rõ, Hắc Thủy Phù không chỉ nâng cao đẳng cấp của Linh Sát, cộng thêm nữ nhân kia đem nhục thân của mình giao cho thai nhi kia...”_ Sắc mặt Đinh Hiểu ngưng trọng.
_“Bạch Tích, cô là đẳng cấp gì?”_
Bạch Tích nhìn Đinh Hiểu một cái, từ trong ngữ khí trầm thấp của Đinh Hiểu, không khó nghe ra hắn không có bất kỳ ý tứ nói đùa nào.
_“Tam tinh Linh Võ Cảnh.”_
Tam tinh Linh Võ Cảnh, đối ứng chính là Tam tinh Linh Chủ Linh Sát, nhưng đẳng cấp càng cao, chênh lệch thực lực giữa Linh Sát cùng Linh Tướng Sư lại càng lớn!
Tam tinh Linh Võ Cảnh của Bạch Tích, e là đã không đủ rồi.
Còn về Đinh Hiểu, càng không thể nào là đối thủ của con Linh Sát này.
Đột nhiên, Đinh Hiểu nhìn về phía Bạch Tích: _“Bạch Tích, cô nguyện ý đem bản thân phó thác cho ta không?”_
_“Hả?”_ Bạch Tích kinh ngạc nhìn Đinh Hiểu.
Tên này có phải là điên rồi không? Lúc này rồi, hắn đang nói lời điên khùng gì vậy?