## Chương 137: Quy Tắc Sinh Tồn Ở Đại Hoang
Lục tục lại có mấy đội ngũ đi tới doanh địa, trong doanh địa tụ tập hơn 100 người, giữa một số đội ngũ từng xảy ra ma sát nhỏ, nhưng song phương dường như đều rất khắc chế, cũng không có xung đột lên, doanh địa lộ ra vẻ đặc biệt yên tĩnh.
Đại bộ phận tình huống, chỉ có một số người nhỏ giọng thì thầm, cùng với tiếng củi lửa lách tách của đống lửa trại.
Tú Tài ca vẫn đang truyền thụ kinh nghiệm, nói với Đinh Hiểu: _“Đinh Tử, quan sát nhiều các đội ngũ khác, rất có thể chúng ta sau này sẽ gặp phải bọn họ.”_
_“Doanh địa này coi như là điểm dừng chân đầu tiên của các đội ngũ phụ cận, hiện tại ngươi nhìn không ra người khác là tốt hay xấu, nhưng ra khỏi doanh địa, hoặc là ở doanh địa phía sau, tình huống sẽ phát sinh biến hóa.”_
_“Nhớ kỹ hai điểm, nhân bất khả mạo tướng, còn có, lòng người hay thay đổi!”_
Đinh Hiểu gật gật đầu, lặng lẽ quan sát các đội ngũ trong doanh địa.
Đệ tử môn phái ngồi cách Đinh Hiểu hai mét, một nam một nữ, hai người tuổi tác đều không lớn, trên dưới 20 tuổi.
Hai người bọn họ vẫn luôn chằm chằm nhìn hai người Đinh Hiểu, xem biểu cảm, hơi có chút khẩn trương.
Đinh Hiểu và Nguyễn Tài mặc dù cũng đang cảnh giới, nhưng tốt xấu gì cũng không giống như hai người bọn họ, vẫn luôn chằm chằm nhìn đối phương.
Bị nhìn chằm chằm như vậy, Đinh Hiểu cũng là một đầu hắc tuyến.
Nguyễn Tài cười lắc đầu: _“Hai người này hẳn là lần đầu tiên tới Đại Hoang, tiền bối của bọn họ hẳn là từng nói với bọn họ về sự tàn khốc của Đại Hoang, khó tránh khỏi khẩn trương.”_
Nói thì nói như thế, nhưng vẫn luôn bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, Đinh Hiểu cũng cảm thấy cả người không được tự nhiên.
Sau khi ghi nhớ tình huống của các đội ngũ có mặt, Đinh Hiểu dứt khoát xoay người, gắt gao chằm chằm nhìn nữ đệ tử kia.
Cô gái kia có chút ngây ngô, bất quá dung mạo lại cũng thanh tú, phối hợp với một bộ váy áo màu xanh, khá có chút hương vị thanh tân nhã nhặn.
Đôi mắt của nàng rất trong veo, khiến người ta cảm giác nàng có lẽ chưa trải sự đời, đương nhiên, Tú Tài ca vừa nói nhân bất khả mạo tướng.
Làn da trắng nõn, nhìn một cái liền biết là đại gia khuê tú sống trong nhung lụa.
Lại nhìn xuống dưới, ân, dinh dưỡng quả nhiên rất tốt...
Cô gái kia phụ trách nhìn chằm chằm đội ngũ thổ trứ bên này, nhất là phải chú ý nhất cử nhất động của hai người gác trạm kia.
Lúc đầu còn đỡ, hai người kia tự mình nói chuyện phiếm, chỉ là thỉnh thoảng nhìn về phía bên này.
Nhưng hiện tại, tên nam tử kia đột nhiên không nói chuyện phiếm với đồng bạn nữa, ngồi ngay ngắn ở đó, đối mặt với mình, vẫn luôn chằm chằm nhìn mình.
Không chỉ có như thế, ánh mắt của tiểu tử kia cực độ hèn mọn, nhìn xem mặt mình, lại nhìn xem cổ mình, còn nhìn xuống dưới!
Lại còn thỉnh thoảng nháy mắt ra hiệu với mình!
Nhìn nhìn, tiểu tử kia lại còn đang nuốt nước bọt!
Trên mặt cô gái đều bắt đầu có chút nóng lên.
_“Sư huynh, tên kia...”_ Cô gái quay đầu đi, nhỏ giọng nói với sư huynh, _“Tên kia chiếm tiện nghi của muội!”_
Sư huynh nhìn Đinh Hiểu một chút, kết quả Đinh Hiểu không chút thu liễm nào, thỉnh thoảng sờ sờ cằm, một bộ cảm giác thưởng thức mỹ cảnh.
_“Tên này!”_ Nam tử lửa giận bốc lên, bất quá lại nghĩ tới trưởng lão dẫn đội nói, doanh địa cố gắng đừng xung đột với đội ngũ khác.
_“Dung muội, muội đi gọi sư đệ của muội qua đây!”_
Cô gái vội vàng chạy đi gọi người đổi gác.
Thấy cô gái kia chạy đi, Đinh Hiểu cũng xem như là thở phào nhẹ nhõm.
Theo dõi thì theo dõi, cười lắc đầu: _“Ngươi cũng biết bị người ta nhìn chằm chằm như vậy không dễ chịu a...”_
Bên kia đổi người, Đinh Hiểu cũng không muốn chằm chằm nhìn một nam nhân, dứt khoát quay mặt nhìn đi chỗ khác.
Đêm nay, xem như là bình an vô sự.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, Hoa tỷ và Hổ ca liền triệu tập đội ngũ, mọi người thu dọn doanh địa, nhanh chóng rời đi.
Lúc bọn Đinh Hiểu rời đi, các đội ngũ khác cũng đều đang chuẩn bị xuất phát, hướng về các hướng thâm nhập Đại Hoang.
_“Sơn Hổ ca, có hai đội ngũ đi cùng một đường với chúng ta.”_ Phương Võ từ phía sau đội ngũ đuổi tới, _“Đều là đệ tử môn phái, một đội 15 người, một đội 20 người.”_
Sơn Hổ gật gật đầu, đè thấp giọng, nói với mọi người: _“Mọi người chú ý một chút.”_
Sách lược của bọn Hổ ca là nhàn nhã tìm kiếm phòng ốc, đây là lựa chọn an toàn nhất.
Bọn họ đối với tình huống phụ cận rất hiểu rõ, đi thẳng đến cái thôn đầu tiên.
Phòng ốc của thôn này đại bộ phận đều đã bị phá hoại nghiêm trọng, chỉ có mấy tòa phòng ốc địa thế khá cao còn tính là hoàn chỉnh.
Đinh Hiểu nhìn thoáng qua mấy tòa phòng ốc kia, xung quanh có tường vây, có khe suối lượn lờ, phía trước có đất đai có thể canh tác, chỉ là có vẻ không có dấu vết canh tác.
Không phải tất cả đội ngũ đều sẽ trồng trọt hoa màu, nếu thời gian lịch luyện ở Đại Hoang không dài, chỉ cần mang theo nhiều lương khô một chút là được rồi.
Vị trí này tầm nhìn tốt, có nguồn nước, thích hợp làm điểm dừng chân.
Sau khi tới gần, bọn họ rất nhanh liền phát hiện lượng lớn vết máu trên tường đá, trên mặt đất còn có một số tay chân tàn khuyết.
_“Tay chân tàn khuyết của thi thể còn chưa hoàn toàn thối rữa, chết chưa tới hai ngày.”_ Hoa tỷ nhìn lướt qua tay chân tàn khuyết, nhạt nhẽo nói.
Hổ ca gật gật đầu, lấy ra một tấm linh phù, đang định ném vào trong phòng.
Đinh Hiểu kéo Hổ ca lại, hỏi: _“Hổ ca, huynh là muốn xem bên trong còn có Linh Sát hay không?”_
Hổ ca gật gật đầu: _“Đúng vậy a.”_
Đinh Hiểu nói: _“Bên trong không có người, chúng ta có thể đi vào.”_
_“Hả?”_ Hổ ca kinh ngạc nhìn về phía Đinh Hiểu, _“Sao ngươi biết được?”_
Đinh Hiểu sở dĩ có thể phán đoán có Linh Sát hay không, dựa vào tự nhiên là cái mũi của Tiểu gia hỏa.
Đinh Hiểu thấy đối phương còn có nghi hoặc, trực tiếp sải bước tiến vào trong phòng.
Những người khác thấy thế, vội vàng cẩn thận từng li từng tí đi theo.
Sự thật chứng minh, trong phòng quả nhiên không có Linh Sát.
Nếu đã xác định trong phòng an toàn, mọi người liền bận rộn tìm kiếm vật tư.
_“Nơi này có chút dược liệu.”_ Hoa tỷ lập tức có thu hoạch, trong một cái sọt tre tìm được không ít đồ vật.
_“Hổ ca, nơi này có nửa bao gạo, còn có một ít thịt khô!”_
_“Nơi này có bộ cung tên! Phẩm chất cũng được.”_
Ở chỗ này tìm được trang bị cùng tài nguyên tu luyện rất khó, dù sao người bình thường đều là đem những thứ này mang theo bên người, nếu bị Linh Sát ăn thịt, hơn phân nửa là không có khả năng tìm được.
Có thể tìm được vũ khí, vận khí rất không tồi.
_“Mọi người động tác nhanh một chút!”_ Hổ ca đứng ở cửa phòng, thỉnh thoảng nhìn ra bên ngoài.
Cũng may ngoại trừ Đinh Hiểu, những người khác đều là lão thủ, ba chân bốn cẳng liền đem trong phòng quét sạch sành sanh, sau đó nhanh chóng rút lui.
Tìm kiếm vật tư, chú trọng chính là tốc độ, vô luận là gặp được Linh Sát hay là đội ngũ khác, đều không phải là một chuyện tốt.
Từ trong phòng trên sườn đất đi ra, Hổ ca tiếp tục dẫn đội tiến lên, Nguyễn Tài kiểm kê vật tư.
_“Nửa bao lương thực, mười cân thịt khô, một ít thảo dược, còn có một bộ cung tên, lần này chúng ta tới cái khai môn hồng a!”_
Những người khác lúc này cũng có thể đối với thu hoạch lần này phi thường hài lòng, thần sắc so với trước kia nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Tiểu Lãng cười nói: _“Còn không phải sao, lần này vận khí thật không tồi.”_
Đinh Hiểu nhíu mày, nửa bao gạo, mười cân thịt khô kỳ thực cũng không chống đỡ được mấy ngày, nhưng mà mọi người lúc này đều rất may mắn, từ đó có thể thấy được, tình huống tìm kiếm vật tư dĩ vãng gian nan cỡ nào.
Hoa tỷ đi đến bên cạnh Đinh Hiểu, hỏi: _“Đinh Tử, ngươi có thể biết trong phòng có Linh Sát hay không?”_
Đinh Hiểu gật gật đầu: _“Thi biến khởi sát ta không cách nào phán đoán, nhưng nếu có Linh Sát ở xung quanh, ta có thể cảm giác được.”_
_“Vậy thì tốt quá! Kinh Hồn Phù của Hổ ca hiệu quả cũng được, nhưng cũng không thể bảo đảm đem tất cả Linh Sát đều nổ ra, hơn nữa một khi bên trong thật sự có Linh Sát, đến lúc đó không thiếu được ác chiến.”_
_“Hiện tại có năng lực của ngươi, chúng ta tìm kiếm vật tư sẽ trở nên an toàn hơn!”_
Hoa tỷ lập tức câu thông với Hổ ca xong, Hổ ca đem Đinh Hiểu mang theo bên người.
_“Đinh Tử, chúng ta hiện tại là đi về hướng tây bắc, có mấy vị trí phòng ốc thích hợp cư trú ngươi có thể ghi nhớ một chút.”_
_“Kỳ thực mấy yếu tố lựa chọn điểm dừng chân là không sai biệt lắm, chỉ cần nhớ kỹ chỗ ở thỏa mãn những điều kiện này, chúng ta liền có thể tiết kiệm lượng lớn thời gian.”_
Đinh Hiểu gật gật đầu, đây lại là một điểm trong quy tắc sinh tồn ở Đại Hoang.