## Chương 138: Một Cái Bánh Bao
Sau đó, tiểu đội lại kiểm tra 5 chỗ thôn, trong đó 2 chỗ có người lịch luyện dừng chân, 2 chỗ đã sụp đổ hoang phế, chỉ có trong nông xá chỗ cuối cùng, bọn họ lại tìm được một ít lương thực.
Mà Đinh Hiểu cũng đã cảm giác được sinh tồn ở Đại Hoang, so với trong tưởng tượng còn gian nan hơn.
Linh Sát, thức ăn, hoàn cảnh, cùng với đồng loại, đều có thể là trí mạng.
Bất quá Đinh Hiểu đi theo bọn Sơn Hổ cũng học được rất nhiều, trên đường đi này, mọi người luôn kết hợp tình huống, giảng thuật quy tắc sinh tồn ở Đại Hoang cho Đinh Hiểu, khiến Đinh Hiểu được ích lợi không nhỏ.
Vào đêm, Hổ ca kịp thời dẫn dắt đội ngũ đến doanh địa phụ cận.
Chính là bởi vì kinh nghiệm của Hổ ca phong phú, đem thời gian khống chế được vừa vặn, đội ngũ dưới tình huống tìm kiếm đầy đủ, vẫn an toàn đi tới doanh địa.
Hổ ca nói, ngày mai lại tìm kiếm một ngày, bọn họ liền phải trở về rồi.
Trong thôn mặc dù có Lôi Bá, cùng với Nhiếp Linh Thiên Uy Trận Phù, nhưng bọn họ là toàn viên xuất động, đã ra ngoài hai ngày, cộng thêm nửa ngày ngày mai, một đi một về chính là năm ngày.
Thời gian bọn họ đi ra đã đủ dài rồi.
Trong doanh địa chỉ có ba đội ngũ.
Nói đến cũng là trùng hợp, tiểu đội lịch luyện lúc trước nghỉ ngơi bên cạnh đội ngũ bọn Đinh Hiểu, lại đã sớm nghỉ ngơi ở trong doanh địa này rồi.
_“Đinh Tử, bọn họ hình như gặp phải Linh Sát rồi, đội ngũ 15 người lúc đầu, hiện tại chỉ còn lại 8 người!”_ Nguyễn Tài thấp giọng nói với Đinh Hiểu.
_“Rất nhiều người trên người đều có thương tích!”_
Đinh Hiểu cũng chú ý tới điểm này.
Nhất là Dung muội kia, thoạt nhìn hoảng hoảng hốt hốt, trường quần trên người cũng có dấu vết bị xé rách.
Trong đội ngũ 8 người, có 2 người là bị đồng bạn dùng cáng cứu thương khiêng, một người chân phải không còn, một người quần áo phần eo có mảng lớn máu tươi.
Sư huynh kia của nàng, đã không còn trong đội ngũ nữa.
Đội ngũ bên kia ở ngày đầu tiên ngủ ngoài trời cũng từng gặp qua, bọn họ vốn có 20 người, nhưng lúc này chỉ có 16 người, thiếu 4 người.
Những người khác trên người có chút vết thương nhỏ, thoạt nhìn không có gì đáng ngại.
Trong bọn họ có mấy người vẫn luôn đánh giá đội ngũ 8 người này, có người ánh mắt lộ ra hàn quang, nhưng sau khi bọn Đinh Hiểu tiến vào doanh địa, bọn họ liền rất nhanh dời ánh mắt, tiếp tục bận rộn đun nước nấu cơm.
_“Tú Tài ca, đội ngũ áo xanh bên kia, dường như có ý đồ với người bên này.”_ Đinh Hiểu nhỏ giọng nói với Nguyễn Tài.
_“Ân, lúc chúng ta vừa tiến vào doanh địa, nhìn thấy có người vũ khí đều suýt chút nữa ra khỏi vỏ... Hôm qua ta đã nói với ngươi rồi đi, theo hoàn cảnh khác nhau, vốn dĩ không có ý đồ, hiện tại cũng sẽ có ý đồ.”_
Đinh Hiểu nhíu mày nói: _“Bọn họ nếu như động thủ, chúng ta làm sao bây giờ?”_
_“Mặc kệ.”_ Tú Tài ca khẳng định nói, _“Bọn họ bên kia chỉ có 16 người, chúng ta bên này 13 người, hơn nữa trạng thái đều rất tốt, bọn họ không dám mạo muội động thủ.”_
Đinh Hiểu cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.
Đội ngũ bên kia chỉ còn lại 8 người, Hổ ca để Đinh Hiểu phụ trách theo dõi bọn họ, thú vị là, lần này phụ trách theo dõi bọn họ, vẫn là Dung muội kia.
Chỉ là, cô gái kia ngồi trên một gốc cây gãy đổ, cũng không quá chú ý động tĩnh bên phía Đinh Hiểu, ngược lại thỉnh thoảng quay đầu nhìn về hướng đội ngũ áo xanh.
Tuy nói bọn họ không dám xác định đội ngũ của Đinh Hiểu có động thủ với bọn họ hay không, nhưng rất hiển nhiên, bọn họ đã cảm giác được đội ngũ áo xanh đối với bọn họ như hổ rình mồi rồi.
Trong doanh địa truyền đến tiếng nồi niêu xoong chảo, cũng có người nhỏ giọng thì thầm bên đống lửa trại, nhưng nhìn chung, trong doanh địa vẫn tính là yên tĩnh.
Đinh Hiểu đang nhìn cô gái kia, cô gái quay đầu lại, sau khi nhìn thấy Đinh Hiểu thì sửng sốt một chút, lập tức vành mắt lập tức đỏ lên, dĩ nhiên cúi đầu thấp giọng nức nở.
Đinh Hiểu cũng là vẻ mặt mờ mịt.
Hắn tuy nói không quá để ý bề ngoài của mình, nhưng tướng mạo của mình còn tính là được đi, ít nhất tuyệt đối sẽ không dọa người ta khóc, cô gái kia sao nhìn hắn một cái, liền khóc lên rồi.
_“Dung muội, thức ăn ở chỗ Đại sư huynh, nhưng Đại sư huynh huynh ấy...”_ Một nam hài trẻ tuổi đi đến bên cạnh cô gái, thần tình hiu quạnh, đặt một bát cháo loãng bên cạnh cô gái.
Cô gái vội vàng kìm lại nước mắt: _“Cảm ơn Tứ sư huynh, bất quá muội không có khẩu vị.”_
Nhìn dáng vẻ khổ sở của cô gái, nam tử thở dài một hơi: _“Dung muội, ta biết muội coi Đại sư huynh như anh ruột, chúng ta ai lại không phải chứ, nhưng mà...”_
_“Vẫn là ăn một chút đi, chúng ta phải bổ sung tốt thể lực, muội cũng biết, có lẽ đêm nay sẽ không thái bình.”_ Nam tử ý vị thâm trường nói, _“Đại sư huynh vì chúng ta hy sinh rồi, chúng ta không thể để huynh ấy uổng phí tính mạng, nhất định phải sống sót trở về!”_
Cô gái nặng nề gật gật đầu, nghẹn ngào nói: _“Muội, muội biết rồi...”_
Nam tử còn muốn an ủi vài câu, phía sau liền có người gọi hắn, hắn nhìn nhìn cô gái, chỉ có thể bất đắc dĩ rời đi.
Đinh Hiểu từ xa nhìn thấy trong bát cô gái một hạt gạo cũng không có, chỉ có một miếng bánh bao ngâm nở, còn nổi lên mấy miếng rau dại.
Nhìn dáng vẻ cố nhịn nước mắt của cô gái, Đinh Hiểu bất giác nhớ tới em gái của mình.
Kỳ thực Linh Nhi vẫn luôn rất kiên cường, chưa bao giờ ở trước mặt mình than khổ, cô gái này cùng em gái có chút tương tự, nhìn ra được nàng kỳ thực từ lúc tiến vào Đại Hoang bắt đầu, liền vẫn luôn rất sợ hãi, nhưng lại vẫn luôn kiên trì.
Sư huynh chiếu cố nàng kia hình như đã chết rồi, cô gái này đã thương tâm gần chết, lại cố tình lại gặp phải đội ngũ áo xanh...
Cô gái nhìn thức ăn không giống thức ăn trong bát, dường như vẫn luôn khó mà nuốt trôi.
Đột nhiên trước mặt bay tới một cục đồ vật trắng bóng.
Nàng dùng tay đón lấy, mới phát hiện là một cái bánh bao nóng hổi.
Cô gái kinh ngạc nhìn về phía thiếu niên trước mặt.
Đinh Hiểu chỉ là nhạt nhẽo nhìn nàng: _“Sư huynh của ngươi bảo ngươi ăn nhiều một chút, đừng để buổi tối lúc đánh nhau không có sức đánh trả.”_
_“Ngươi...”_ Cô gái hung dữ nhìn Đinh Hiểu, dường như muốn tỏ ra mình không cần lòng tốt của Đinh Hiểu, _“Ta lại không quen biết ngươi, không cần thức ăn của ngươi! Hơn nữa, tối hôm qua liền nhìn thấy ngươi tặc mi thử nhãn, ngươi có thể có lòng tốt gì!”_
Đinh Hiểu mỉm cười: _“Tối hôm qua nhìn chằm chằm người ta trước, hình như là ngươi đi, cho phép ngươi nhìn ta, liền không cho phép ta nhìn ngươi sao?”_
Nói xong, Đinh Hiểu lại vượt qua ranh giới, đi tới bên cạnh cô gái.
Nhìn thấy một màn này, nhân mã song phương lập tức đều khẩn trương lên.
_“Tiểu Đinh Tử làm gì vậy?”_ Hổ ca không hiểu nhìn về phía bên này.
Nguyễn Tài ngược lại là người hiểu chuyện, nói: _“Tiểu tử kia phỏng chừng là cảm thấy bọn họ đáng thương đi, bất quá ta từng nói với hắn, đừng xen vào việc của người khác, sao hắn không nghe nhỉ?”_
Dù nói thế nào, Đinh Hiểu đều là người của bọn họ, mọi người lập tức chạy tới bên này.
Bên kia, cô gái trợn to hai mắt, nhìn Đinh Hiểu đứng trước mặt mình.
_“Ngươi, ngươi muốn làm gì!”_
Người bên phía nàng cũng đã khẩn trương vây quanh tới.
_“Tiểu tử, lùi về, đây là địa bàn của chúng ta!”_
_“Dung muội, mau trở lại!”_
Bên kia, tiểu đội áo xanh dường như cũng đang âm thầm quan sát tình hình bên này, có mấy người đã đứng lên, tay liền ấn trên bội kiếm bên hông.
Theo một hành động của Đinh Hiểu, trong doanh địa, bầu không khí đột nhiên khẩn trương tới cực điểm!
Đinh Hiểu hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của người khác, đi tới trước mặt cô gái, vươn tay... từ trên bánh bao véo xuống một miếng vỏ bột, bỏ vào trong miệng ăn.
_“Thức ăn này không có vấn đề.”_
Cô gái hiện tại trong đầu ong ong rung động, tiểu tử này vượt ranh giới qua đây, chính là vì chứng minh bánh bao không có vấn đề?
Đây nếu không phải là kẻ điên thì chính là kẻ ngốc!
_“Ngươi... Ta đã nói rồi, không cần thức ăn của ngươi!”_
Đinh Hiểu nghiêng người, vừa vặn che khuất tầm mắt của tiểu đội áo xanh, hắn đè thấp giọng, nói với cô gái: _“Nha đầu ngốc, cái bánh bao này, có thể sẽ cứu mạng ngươi và đồng môn của ngươi!”_