## Chương 139: Một Công Đôi Việc
Đinh Hiểu chỉ là che khuất tầm mắt của đội ngũ áo xanh, cũng không che khuất tầm mắt của người mình và đồng môn của cô gái.
Bọn họ đều là có thể nghe được lời Đinh Hiểu nói.
Một cái bánh bao, cứu mạng bọn họ? Rất nhiều người đến bây giờ đều chưa hiểu rõ, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
Động tác trên tay cô gái cứng đờ, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Đinh Hiểu.
Đinh Hiểu ngồi xổm xuống, mỉm cười với cô gái: _“Muốn sống mạng, trước tiên ăn hết bánh bao.”_
Cô gái giống như nhìn Linh Sát, nhìn Đinh Hiểu.
Không thể không nói, lần này ánh mắt của Đinh Hiểu ngược lại rất chính trực, không có nhìn loạn khắp nơi.
Trong đầu cô gái cũng đang liều mạng vận chuyển, tuy nói nàng có chút không hiểu ý của Đinh Hiểu, nhưng hiện tại hoàn cảnh của bọn họ thật sự quá nguy hiểm rồi.
Đừng nói cái bánh bao này tỷ lệ lớn là không có độc, cho dù có độc, chỉ cần có thể cứu được đồng môn, nàng cũng phải ăn.
Lập tức, cô gái nhìn nhìn bánh bao trong tay, lại còn là nhân thịt!
Nàng một ngụm liền cắn lên.
Đợi cô gái ba chân bốn cẳng ăn xong bánh bao, Đinh Hiểu mỉm cười, đứng người lên hô với Chấn Sơn Hổ: _“Hổ ca, bọn họ muốn mua Huyết Linh Phù với giá cũ, chính là dựa theo lúc trước đã nói xong, giá cả cao hơn 30%, trên tay chúng ta còn không?”_
Nguyễn Tài hận không thể trên mặt treo dấu chấm hỏi khổng lồ.
Mua Huyết Linh Phù? Đương nhiên không phải chỉ mua một tấm linh phù, mà là mua máu Linh Sát thu thập trong linh phù!
Ngược lại là Sơn Hổ và Hoa tỷ đột nhiên nghĩ thông suốt cái gì.
_“Tiểu tử này là sấn hỏa đả kiếp?”_
_“Mua Huyết Linh Phù với giá cao hơn 30%, đây là chém đẹp a! Tiểu Đinh Tử quả thực là muốn sấn hỏa đả kiếp, nhưng... vì sao lại cảm giác hắn là đang giúp bọn họ? Đây là ảo giác sao?”_
_“Hơn nữa những lời này đều là Tiểu Đinh Tử tự biên tự diễn, kết quả bọn họ lại không ai phản đối? Từng người còn trong mắt mạo quang?”_
_“Bọn họ hẳn là hiểu rõ rồi, chỉ cần bọn họ giao dịch với chúng ta, vậy đội ngũ áo xanh liền không nắm rõ quan hệ giữa chúng ta, như vậy, cho dù chúng ta không động thủ, đội ngũ áo xanh chỉ sợ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ!”_
_“Tiểu Đinh Tử cố ý nói là giá cũ, tỏ vẻ song phương chúng ta thường xuyên làm giao dịch, ở Đại Hoang, thổ trứ chúng ta trừ phi gặp được người quen, nếu không cũng không dám tùy tiện giao dịch với người khác, lần này tiểu đội áo xanh càng không nắm rõ tình huống rồi!”_
Dù nói thế nào, bên phía Đinh Hiểu chỉ cần có thể bán ra Huyết Linh Phù, đều là kiếm lời, bọn họ đương nhiên sẽ không cự tuyệt.
Sơn Hổ cũng cao giọng: _“Ai chỗ đó còn?”_
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, lần này ra cửa, bọn họ rất may mắn không gặp phải Linh Sát, tự nhiên cũng không có Huyết Linh Phù.
Đinh Hiểu thấy mọi người dường như có vẻ khó xử, liền nói: _“Hổ ca, chỗ ta có Huyết Linh Phù của Linh Sát Linh Chủ cấp, ta bán trước, mọi người lại tìm xem.”_
Hổ ca sửng sốt một chút, tiểu tử này khi nào có Huyết Linh Phù của Linh Sát Linh Chủ cấp rồi?
_“Ách... được, chúng ta tìm xem.”_
Bên phía đội ngũ áo xanh vừa nghe, đội ngũ thổ trứ này lại có Huyết Linh Phù của Linh Sát Linh Chủ cấp, vậy thực lực của bọn họ... càng thêm khó mà nắm bắt rồi.
Bên phía cô gái, một lão giả bước nhanh đến trước mặt Đinh Hiểu, hắn đánh giá Đinh Hiểu một cái, trong mắt tràn đầy cảm kích.
_“Tiểu huynh đệ, đa tạ!”_
Đinh Hiểu mỉm cười: _“Làm ăn mà thôi, có gì mà tạ với không tạ.”_
_“Các người đo thử Huyết Linh Phù của ta, nghiệm hàng một chút, còn về giá cả nha, liền dựa theo lúc trước ta nói.”_
_“Không thành vấn đề!”_ Lão giả kia không chút do dự, lập tức lấy ra Huyết Linh Châu.
Đinh Hiểu rất có lòng tin, đám người này không dám cướp đoạt Huyết Linh Phù, dứt khoát đem Huyết Linh Phù trực tiếp giao cho lão giả.
Đây cũng là một loại biểu hiện tín nhiệm lẫn nhau, đã diễn kịch, vậy tự nhiên là phải diễn cho tới nơi tới chốn.
Lão nhân cũng là người hiểu chuyện, nhận lấy Huyết Linh Phù xong, nặng nề gật đầu với Đinh Hiểu.
Tiếp theo, hắn trắc thí huyết dịch Linh Sát bên trong Huyết Linh Phù.
_“Linh Sát Nhất tinh Linh Chủ cấp phẩm tướng ngũ giai 1 con, Linh Sát Linh Vương cấp tứ giai 7 con, đẳng cấp phân biệt là Nhị tinh 3 con, Tam tinh 4 con, Tứ tinh 2 con, Thất tinh 1 con, Bát tinh 1 con.”_
Những thứ này đều là người của Thiên Uy Môn giết, nếu Đinh Hiểu tự mình đụng phải một đội Linh Sát như vậy, tuyệt đối chết không có chỗ chôn.
_“Dung muội, muội tính một chút, tổng cộng cần bao nhiêu Linh Trần, dựa theo tỷ lệ cao hơn giá thị trường 30%!”_ Lão nhân đem Huyết Linh Phù trả lại cho Đinh Hiểu, đồng thời nói với cô gái.
Cô gái lập tức tính toán ra tổng giá cả: _“Sư thúc, tổng cộng là 178 vạn khắc Linh Trần.”_
_“178 vạn khắc... Tiểu huynh đệ, trên người chúng ta không mang theo nhiều Linh Trần như vậy, ngươi xem dùng đồ vật khác thay thế được không?”_ Lão giả hỏi.
_“Đồ vật khác... Phải xem có hữu dụng hay không mới được a.”_ Đinh Hiểu nhíu mày nói.
_“Đó là đương nhiên, đó là đương nhiên.”_
Đinh Hiểu đem bọn Hổ ca cũng gọi tới, hai đội người bắt đầu ba la ba la thảo luận giao dịch, thật không náo nhiệt.
Bên này hai đội ngũ đang thảo luận trao đổi vật phẩm, bên kia mọi người đội ngũ áo xanh, nhao nhao híp mắt lại.
Không bao lâu, giao dịch hoàn thành, bọn Đinh Hiểu trở lại lãnh địa của mình, song phương lại riêng phần mình bận rộn việc của mình.
Chỉ là đội ngũ áo xanh không biết từ lúc nào, đã đem doanh địa của mình dời đi cách hai đội bọn họ rất xa rồi.
Hiện tại bọn họ đã không phải là đang đánh chủ ý lên người khác nữa, bọn họ hiện tại cần lo lắng chính là, hai nhà kia có khi nào liên thủ đối phó bọn họ hay không...
Song phương giao dịch đã hoàn thành, đợi Đinh Hiểu lần nữa trở lại vị trí của mình, cô gái lại bắt đầu chằm chằm nhìn hắn rồi.
Đinh Hiểu nhíu mày, nhìn cô gái: _“Làm gì còn nhìn ta?”_
_“Cái đó... Cảm ơn các người?”_
Nói thật, trong lòng Đinh Hiểu có chút hổ thẹn, kiếm tiền của người ta, người ta còn phải đối với hắn mang ơn đội nghĩa...
_“Làm ăn mà thôi, ngươi không cần cảm ơn ta.”_
_“Không, ta nói chính là cái bánh bao vừa rồi... rất ngon.”_
Đinh Hiểu mỉm cười: _“Đó không phải ta làm, ngươi muốn cảm ơn phải cảm ơn Tiểu Lãng.”_
Cô gái cúi đầu cười nhạt: _“Lúc đầu ta tưởng ngươi là người xấu, sư phụ nói với ta, ở Đại Hoang tối kỵ dĩ mạo thủ nhân, hiện tại ta cuối cùng cũng hiểu rồi.”_
Đinh Hiểu nhíu mày: _“Ngươi là nói tướng mạo của ta, thoạt nhìn giống người xấu?”_
_“Không, không phải, chủ yếu là tối hôm qua ngươi, ánh mắt không quá thành thật... Ngươi mới bao lớn a, sao lại... lại như vậy!”_
Đinh Hiểu nhịn không được nở nụ cười.
Hắn tuổi tác là không lớn, bất quá nếu nói chuyện từng gặp qua, khẳng định so với nha đầu ngốc manh này nhiều hơn nhiều rồi.
Buổi tối, hai người gác trạm này, tùy ý trò chuyện, thời gian trôi qua nhanh hơn bình thường rất nhiều.
Sáng sớm hôm sau, người của đội xanh không đợi trời sáng liền rời đi rồi.
Hổ ca lạnh nhạt nhìn người của đội xanh rời đi, lại nhìn nhìn Đinh Hiểu đã cùng Dung muội ngồi chung một chỗ trên gốc cây... không ngừng lắc đầu.
_“Thật là một chiêu binh bất huyết nhận a! Tiểu Đinh Tử này, chỉ dùng một cái bánh bao, không những không để chúng ta thân hãm hiểm cảnh, còn tiện thể bảo vệ bọn họ, cũng mang chúng ta kiếm được một khoản.”_
Hoa tỷ đi tới, thình lình nói một câu: _“Quan trọng nhất là, còn tiện thể lừa gạt được một tiểu nha đầu!”_
Tiểu Lãng ở một bên, hâm mộ nhìn bóng lưng Đinh Hiểu và Dung muội, oán hận nói: _“Rõ ràng là bánh bao ta làm, vì sao ngồi ở đó, không phải là ta!”_