## Chương 166: Sấm Thiên Quan
Bầu không khí trên bàn cơm lập tức trở nên khẩn trương.
Những đệ tử cùng thôn dân kia đều luống cuống tay chân nhìn về phía bên này.
Hổ Ca vội vàng đứng dậy, kéo Tú Tài ra: _“Tú Tài, làm cái gì vậy, người ta là khách nhân.”_
_“Khách nhân cũng không thể ăn nói lung tung chứ.”_ Tú Tài không phục nói.
Cao Thịnh cũng đang hỗ trợ khuyên nhủ Diêm Chấn, bất quá ngay cả lời của Phùng Cao Viễn đều không có tác dụng, huống chi là sư đệ của Diêm Chấn.
Phùng Cao Viễn hơi chút chần chờ chốc lát, nói: _“Diêm Chấn, không được vô lễ.”_
Đinh Hiểu đã nhìn ra được, trong lòng Phùng Cao Viễn cũng đã có nghi lự, ngay cả ngữ khí quát lớn Diêm Chấn cũng hòa hoãn hơn trước đó rất nhiều.
Lần này Ngô Huyền Môn cùng thôn dân luận bàn, còn mang theo lương thực, một ít y phục vật phẩm tiếp tế, biết được thôn có nạn, cũng là ngay lập tức chạy tới hỗ trợ.
Từ những chi tiết này mà xem, kỳ thật song phương cũng không phải là mâu thuẫn gì không thể hóa giải, chỉ là một chút hiểu lầm mà thôi.
Nghĩ tới đây, Đinh Hiểu khẽ mỉm cười, nói với Phùng Cao Viễn: _“Cao Viễn đại ca, kỳ thật sự hoài nghi của Diêm đại ca cũng là có đạo lý.”_
_“Cho dù là ở trong quan, cũng là nhân tâm khó dò, huống chi nơi này là Đại Hoang, dục vọng của con người thường thường sẽ không che giấu, gặp chuyện cẩn thận cũng có thể lý giải.”_
Sau đó, Đinh Hiểu nhìn về phía Diêm Chấn, ôm quyền nói: _“Diêm đại ca hoài nghi chúng ta là bố cục từ trước, kỳ thật cũng rất dễ giải quyết.”_
Phùng Cao Viễn nhìn về phía Đinh Hiểu, hắn cũng rất mong đợi Đinh Hiểu có thể đem chuyện này giải quyết thỏa đáng, rốt cuộc đối với bọn họ mà nói, cũng hy vọng có thể duy trì quan hệ tốt đẹp cùng thôn dân.
Đối với Ngô Huyền Môn mà nói, ở trong Đại Hoang có thể có một minh hữu đáng tin cậy, chung quy vẫn tốt hơn nhiều so với việc đơn độc đóng quân ở Đại Hoang.
Hơn nữa, thôn dân thỉnh thoảng có thể đưa tới một ít Linh Sát, đối với Ngô Huyền Môn cũng là có chỗ tốt.
_“Ta lần này bận rộn tu luyện, không có cơ hội tham gia tỷ võ luận bàn cùng Ngô Huyền Môn, thật sự là tiếc nuối.”_ Đinh Hiểu cất cao giọng nói, rất nhiều người xung quanh đều có thể nghe được lời của hắn.
_“Nếu Ngô Huyền Môn đã đến nhà bái phỏng, ta liền to gan thỉnh vấn bằng hữu Ngô Huyền Môn một chút, liệu còn có nhã hứng, để Đinh Hiểu ta cùng các vị luận bàn một hai hay không.”_
Lời này vừa nói ra, không chỉ là người của Ngô Huyền Môn, ngay cả đám người Hổ Ca đều hai mắt tỏa sáng.
Đám người Hổ Ca cũng chỉ mới nhìn thấy Đinh Hiểu xuất thủ một lần, đó chính là ở ngoài thôn lấy một địch sáu, đánh chết hai gã đệ tử Thiên Uy Môn, sau đó bản thân ngất xỉu.
Sau đó, vô luận là Huyết Linh Phù chứa 84 con Linh Sát, hay là lần này một người đánh chết năm mươi hai tên cường giả tới phạm, bọn họ đều chưa từng nhìn thấy Đinh Hiểu xuất thủ.
Ngay cả bình thường, Đinh Hiểu cũng chưa bao giờ tham gia luận bàn trong thôn, chỉ lo một mình bế môn tu luyện.
Có thể nói, lòng hiếu kỳ của đám người Hổ Ca, Tú Tài, so với đám người Ngô Huyền Môn chỉ có hơn chứ không kém!
Diêm Chấn gắt gao chằm chằm vào Đinh Hiểu: _“Ngươi muốn tỷ thí thế nào?”_
Đinh Hiểu khẽ mỉm cười: _“Đã là luận bàn, vậy liền không cần thiết phải tranh giành một mất một còn, ta nghe Tiểu Lãng ca nói các ngươi là dùng mười ải vượt ải để tính toán thành tích, vậy ta liền xông thử mười ải khảo thí của các ngươi.”_
_“Mười ải...”_ Phùng Cao Viễn đột nhiên có chút chột dạ.
Ải cuối cùng của mười ải, người khảo thí cần phải đối trận với đối thủ cao hơn mình ba tinh, đây đã được xưng là cửa ải không có khả năng vượt qua.
Thế nhưng, Đinh Hiểu nếu như xông ải... Mười ải đủ sao?
Ai ngờ có người còn chột dạ hơn hắn.
Diêm Chấn ho khan vài tiếng, nói: _“Khụ khụ, khảo thí vượt ải của Ngô Huyền Môn ta có ba loại đẳng cấp, năm ải là đệ tử “Nhân cấp tư chất”_ , gọi là sấm Nhân Quan, mười ải là đệ tử _“Địa cấp tư chất”_ sử dụng, gọi là sấm Địa Quan, lúc chúng ta tỷ võ, dùng chính là Địa Quan.”
_“Bất quá, Đinh Hiểu huynh đệ nếu đã có thể đánh chết tam tinh Linh Võ Cảnh, Địa Quan tự nhiên là không đủ, cho nên, chúng ta còn có một cấp khảo thí cuối cùng.”_
_“Hai mươi ải là đệ tử “Thiên cấp tư chất”_ sử dụng, cũng gọi là sấm Thiên Quan, không biết Đinh Hiểu huynh đệ, có dám tới thử xem sao?”
Hổ Ca lập tức nhíu mày.
Hai mươi ải? Phải biết rằng, hai mươi ải ngoại trừ người thủ ải ở ải cuối cùng có đẳng cấp vượt xa người khảo thí, ải thứ mười chín, ải thứ mười tám, người thủ ải của những cửa ải này, thực lực cũng đều là cao hơn xa người khảo thí.
Đây còn là dưới tình huống đã trải qua lượng lớn chiến đấu trước đó, lại tiến hành liên tục mười mấy trận chiến đấu vượt cấp!
Có thể nghĩ được, độ khó của sấm Thiên Quan khủng bố đến mức nào!
Hổ Ca mở miệng nói: _“Diêm Chấn huynh đệ, chỉ là luận bàn mà thôi, kỳ thật mười ải chúng ta đã có thể nhìn ra một ít thứ rồi, ta thấy, liền không cần sấm Thiên Quan nữa.”_
Diêm Chấn hừ lạnh một tiếng: _“Hơn năm mươi người đều giết rồi, chỗ đó toàn là ngũ tinh Linh Sĩ trở lên, hai mươi ải cỏn con này, sao Đinh Hiểu huynh đệ lại không dám xông rồi?”_
Tú Tài không phục nói: _“Ta muốn hỏi một chút, Thiên Quan này của các ngươi, có người có thể qua sao?”_
_“Đương nhiên là có! Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, chuyện ở trong mắt chúng ta là không có khả năng, đối với thiên tài đỉnh cấp chân chính, chưa hẳn là không thể thực hiện!”_ Trong ngữ khí của Diêm Chấn có chút tự hào.
Hổ Ca nhìn về phía Phùng Cao Viễn, kẻ sau gật gật đầu: _“Ngô Huyền Môn chúng ta quả thật có người xông qua Thiên Quan, bất quá trong vòng ba mươi năm gần đây, cũng chỉ có một mình hắn có thể làm được, hiện nay đã là thân truyền đệ tử của chưởng môn chúng ta.”_
Ngay cả Phùng Cao Viễn đều nói như vậy, hẳn là sẽ không có giả.
Diêm Chấn liếc nhìn Đinh Hiểu: _“Đinh Hiểu, ta cũng không trông cậy vào việc ngươi có thể xông qua hai mươi ải, chỉ cần ngươi có thể xông qua mười bảy ải, ta liền trước mặt mọi người quỳ xuống đất xin lỗi ngươi cùng thôn dân!”_
Đinh Linh khẩn trương nhìn anh trai, bàn tay khoác cánh tay anh trai bất giác đã bóp rất chặt.
Đinh Hiểu khẽ mỉm cười với Linh Nhi, sờ sờ đầu nàng, vỗ vỗ mu bàn tay nàng: _“Lần này đi xem tỷ võ, học được chút thứ gì không?”_
Linh Nhi sửng sốt một chút, lập tức gật gật đầu: _“Học được rất nhiều.”_
Đinh Hiểu hài lòng gật gật đầu, lại đau lòng nhìn em gái: _“Anh trai bấy lâu nay đều luôn không có hảo hảo dạy em...”_
Đinh Linh lập tức ngây ngẩn cả người, anh trai đây là muốn dạy mình rồi?
Đinh Hiểu chuyển sang ôm quyền với Phùng Cao Viễn, Diêm Chấn, Cao Thịnh: _“Vậy Đinh Hiểu ta, liền to gan xông thử Thiên Quan của Ngô Huyền Môn các ngươi một chút!”_
Vi hình diễn võ trường bên trong thôn, lập tức được thu thập sạch sẽ.
Xung quanh đốt lên bó đuốc, chiếu sáng toàn bộ bãi đất.
Diêm Chấn đích thân chọn lựa mười tám người ra sân, mười tám danh đệ tử này, xếp thành một hàng ngang, mỗi người cách nhau 10 mét.
Bọn họ bắt đầu từ nhất tinh Linh Sĩ Cảnh, đẳng cấp thực lực không ngừng tăng lên.
Sau đó bản thân cùng Cao Thịnh cũng đứng ở hai ải cuối cùng của Thiên Quan.
Hai người bọn họ, một người là nhất tinh Linh Võ Cảnh, một người là nhị tinh Linh Võ Cảnh, đích thân trấn thủ hai ải cuối cùng của Thiên Quan!
Địa Quan, cảnh giới cao nhất cao hơn người khảo thí ba tinh, mà Thiên Quan, người có cảnh giới cao nhất, có thể cao hơn người khảo thí chín tinh!
Vừa nhìn thấy trận thế này, mọi người xung quanh toàn bộ đều không khỏi hít sâu một hơi.
Tiểu Lãng gắt gao chằm chằm vào lôi đài.
_“Địa Quan ta cũng chỉ có thể qua sáu ải, chỉ đánh với đối thủ cao hơn mình một tinh, mà Đinh Tử dĩ nhiên muốn đánh hai mươi ải!”_
_“Ngô Huyền Môn còn có khảo thí biến thái như vậy!”_
Đúng lúc này, Đinh Hiểu từ một bên khác đi lên.
Trước mặt, hai mươi người đã gọi ra Linh Tướng của mình.
Hai mươi cái cự đại hư ảnh, uy phong lẫm liệt, gắt gao chằm chằm vào kẻ địch đang tới gần.
Đinh Hiểu hừ lạnh một tiếng: _“Tiểu gia hỏa, khôi phục tốt chưa?”_
_“Linh Trần một chút cũng không ngon! Bất quá, Tướng Lực đã bổ sung tốt rồi.”_
Đinh Hiểu khẽ mỉm cười: _“Tốt, vậy bắt đầu đi!”_
Ngón tay trái Đinh Hiểu biến hóa pháp quyết, mười ba tấm linh phù, giống như một sợi xiềng xích, ở bên ngoài quanh thân hắn một mét, cuồn cuộn chuyển động!
_“Tướng Ngã Tướng Dung!”_
Một cái cự đại ma tí lóe lên rồi biến mất, cấp tốc chui vào cánh tay phải của Đinh Hiểu, cánh tay của hắn nháy mắt bành trướng, mọc ra hắc sắc lân giáp.
Bàn tay phải cự đại từ trong túi trữ vật rút ra một thanh ám hồng sắc cự phủ!
Vừa nhìn thấy thanh búa này, Phùng Cao Viễn không khỏi hít ngược một ngụm khí lạnh.
_“Phù Đồ... Hắn, hắn một tay liền có thể xách lên Phù Đồ!”_