## Chương 167: Bọn Họ Là Cùng Một Đám Người Sao
Mấy ải đầu của Thiên Quan cũng là thấp hơn cảnh giới của người khảo thí, nhưng tinh cấp cũng không hoàn toàn đồng đẳng với năng lực thực chiến.
Đã là sấm quan, thực lực của người thủ ải tinh cấp thấp cũng là người nổi bật trong cùng cấp rồi.
Ánh mắt của mọi người, lúc này toàn bộ tập trung lên người một mình Đinh Hiểu.
Danh thủ ải thứ nhất khẽ híp mắt lại, đã làm tốt chuẩn bị tùy thời ứng chiến.
Đinh Hiểu từng bước một đi về phía đại trận hai mươi người của Thiên Quan.
Dần dần, hắn tăng nhanh cước bộ, từ tản bộ lên đài, đến bước nhanh tiến lên, lại đến xông về phía người thủ ải thứ nhất!
Đệ tử Ngô Huyền Môn dồn dập lộ ra thần sắc khó hiểu.
_“Hắn là muốn trực tiếp xông qua Tôn Mẫn ở ải thứ nhất?”_
Lúc sấm quan, mỗi một ải cách nhau mười mét, cự ly này là không có cách nào thông qua tốc độ để nhanh chóng vượt qua, bởi vì cho dù lợi dụng thân pháp xông qua, tránh đi người thủ ải thứ nhất, cũng sẽ lập tức bị người thủ ải thứ hai chặn đường.
Đến lúc đó người vượt ải rất có khả năng phải đối mặt với hai người giáp công.
Lúc có thể đánh một người, ai lại nguyện ý đồng thời đánh hai người chứ?
Dưới quy tắc như vậy, cơ hồ tất cả người vượt ải, đều lựa chọn vững vàng chắc chắn, thận trọng từng bước.
Đinh Hiểu căn bản không có ý tứ thả chậm tốc độ, mà từ lộ tuyến xung phong của hắn mà xem, hắn cũng không có ý tứ vòng qua người thủ ải thứ nhất.
Hắn trực tiếp hướng về phía người thủ ải thứ nhất mãnh liệt xông tới.
_“Đừng có xem thường ta!”_ Tôn Mẫn nộ quát một tiếng, _“Kỳ Lân Linh Châu! Linh phù: Xích Vũ Tam Hồn Thương Phù!”_
Một đạo linh phù bay ra, ở giữa không trung trực tiếp hóa thành ba cây hồng sắc trường thương, bắn thẳng vào mặt Đinh Hiểu!
Mà Đinh Hiểu không né không tránh, tốc độ không giảm trái lại còn tăng.
Ngay lúc trường thương sắp sửa đâm tới, ba tấm linh phù bên người hắn cơ hồ đồng thời sáng lên, trước mặt cấp tốc xuất hiện ba đạo Tướng Lực hộ thuẫn.
_“Kim Giáp Phù! Ba tấm cơ hồ là đồng thời phát động, thật nhanh, giống như một bộ phận trên thân thể hắn vậy!”_ Phùng Cao Viễn trừng lớn hai mắt, _“Thì ra lăng không vận phù tu luyện đến phía sau, dĩ nhiên có thể có hiệu quả khoa trương như vậy!”_
Cũng chỉ có lăng không vận phù mới có thể làm được đồng thời cản lại ba đạo Xích Vũ Tam Hồn Thương Phù.
Mắt thấy Đinh Hiểu đã xông tới, Tôn Mẫn nộ quát một tiếng: _“Tướng Ngã Tướng Dung! Đoạn Dực Thương!”_
_“Tam Toàn Liệt Yêu Phủ!”_ Đinh Hiểu cuồng khiếu một tiếng, Phù Đồ cự phủ hung hăng bổ xuống!
Khoảnh khắc một thương một búa tiếp xúc, Tôn Mẫn bỗng nhiên cảm nhận được một cỗ lực lượng khủng bố không gì sánh kịp, giống như một ngọn núi lớn áp bách tới!
Chênh lệch lực lượng của song phương, đã hoàn toàn vượt ra khỏi sự tưởng tượng của hắn!
Đoạn Dực Thương của hắn vừa tiếp xúc Phù Đồ cự phủ, cả người trực tiếp bị lực phản chấn cự đại đánh bay, bị hất văng ra xa ba bốn mươi mét!
_“Chuyện... Chuyện này cũng quá khoa trương rồi! Cho dù tinh cấp của Đinh Hiểu cao hơn Tôn Mẫn, nhưng cũng không thể nào chạm vào liền bại chứ!”_
Lúc hiện trường một mảnh bạo động, mà Hổ Ca, Phùng Cao Viễn, Tú Tài có thực lực mạnh nhất lại khẩn trương đến mức mắt cũng không dám chớp.
_“Mục, mục tiêu của tên kia, căn bản cũng không phải là người thủ ải thứ nhất!”_ Tú Tài hai mắt trợn tròn, gắt gao chằm chằm vào Đinh Hiểu.
Ba người bọn họ nhìn vô cùng rõ ràng.
Tam Toàn Liệt Yêu Phủ vừa rồi căn bản cũng không có phát động công kích đối với Tôn Mẫn, mà là lợi dụng dư lực khi vung vẩy chiến phủ, liền trực tiếp đem Tôn Mẫn đánh bay!
_“Nhục thân của tên này rốt cuộc mạnh đến mức nào? Đây hoàn toàn là nghiền ép!”_
Trong sân, người thủ ải thứ hai Trương Vũ Hàm cả người đều choáng váng.
Tôn Mẫn bay ra ngoài rồi, thế nhưng uy lực chiêu thức của đối phương vẫn chưa phát huy ra.
Lúc này, thanh cự phủ kia, đang hướng về phía mình mãnh liệt bổ tới!
_“Kim Giáp Phù! Linh Tướng Hộ Thể!”_
Kim Giáp Phù cùng Linh Tướng Hộ Thể căn bản không cách nào ngăn cản ma tí cự phủ!
Nháy mắt, Tướng Lực hộ thuẫn của Kim Giáp Phù bị đánh vỡ, Thiết Vũ Thương Ưng Linh Tướng của Trương Vũ Hàm trực tiếp bị trọng thương, lui về Linh Cung!
Cự phủ sượt qua mặt hắn, hung hăng nện ở trước mũi chân hắn!
Oanh một tiếng vang thật lớn, lực trùng kích cự đại, trực tiếp đem cả người Trương Vũ Hàm hất bay!
Cự phủ cắm ngập vào mặt đất, đại địa ầm ầm rung động, một đạo vết nứt giống như tia chớp kéo dài trên mặt đất, lao thẳng tới người thủ ải thứ ba Lưu Hạo Sơ!
Lưu Hạo Sơ hiện tại cả người đều có chút phản ứng không kịp.
Đinh Hiểu chỉ là xuất ra một chiêu, Tôn Mẫn cùng Trương Vũ Hàm đã bị chấn bay! Mà Tướng Lực ẩn chứa trong một búa này, dĩ nhiên mượn nhờ thế đất nứt, hướng về phía mình oanh tới?
Người thủ ải chỉ có thể thủ, không thể lui!
Lưu Hạo Sơ lập tức phát động Kim Giáp Phù cùng Linh Tướng Hộ Thể, Song Giác Linh Ngưu Linh Tướng nộ hống một tiếng, chắn ở trước mặt Lưu Hạo Sơ.
Thế nhưng, Tướng Lực của một búa này của Đinh Hiểu, trực tiếp đánh xuyên hai đạo phòng ngự của Lưu Hạo Sơ, đem Lưu Hạo Sơ nháy mắt chấn bay, hộc ra một ngụm nghịch huyết.
Vết nứt trên đất vẫn như cũ cấp tốc kéo dài về phía trước.
Ải thứ tư, nhị tinh Linh Sĩ, ải thứ năm tam tinh Linh Sĩ, đồng dạng ý đồ cản lại một kích này, kết quả liên tiếp lọt vào trọng thương!
Mãi cho đến tứ tinh Linh Sĩ Lãnh Tư ở ải thứ sáu dùng một đạo phòng ngự linh phù, lúc này mới ngăn chặn được thế công.
Khi Đinh Hiểu ra sân, kỳ thật rất nhiều người đều rất rõ ràng, người thủ ải của năm ải đầu, hơn phân nửa là không ngăn cản được hắn.
Những người khác trong thôn, như đám người Tiểu Lãng Tiểu Võ, cũng là có thể xông đến ải thứ năm thứ sáu.
Thế nhưng điều khiến tất cả mọi người không ngờ tới chính là, phương thức sấm quan của Đinh Hiểu.
Hắn chỉ là xuất ra một búa, liền trực tiếp đánh lui năm người! Mà Lãnh Tư sau khi cản lại một kích này, sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên cũng không dễ chịu gì.
So với việc đám người Tiểu Lãng từng ải từng ải xông qua, Đinh Hiểu sấm quan thế này, quả thực không tốn chút sức lực nào!
_“Chuyện, chuyện này cũng quá...”_ Phùng Cao Viễn nhất thời không tìm được từ ngữ thích hợp để hình dung, chỉ là không ngừng lắc đầu.
_“Cuồng vọng!”_ Tú Tài đột nhiên đưa ra một từ thích hợp.
_“Đinh Tử tên này, người dưới cùng cấp, căn bản cũng không có để vào mắt a!”_
Hổ Ca nói: _“Không phải tiểu tử kia thật sự cuồng, là trên thực lực đã hoàn toàn có thể nghiền ép đối thủ, không đáng để đi suy xét!”_
_“Vậy chúng ta nhìn xem, chính là cảm thấy đủ cuồng a.”_
Khi Đinh Hiểu đứng trước mặt Lãnh Tư, Đinh Hiểu khẽ mỉm cười với Lãnh Tư: _“Huynh đệ, không cần miễn cưỡng, luận bàn mà thôi, chúng ta điểm tới là dừng.”_
Lãnh Tư thở hổn hển, đối phương hiển nhiên đã nhìn ra Tướng Lực của mình hỗn loạn, là đang lưu lại chút thể diện cho mình.
Hắn hiện tại trong thời gian ngắn không cách nào sử dụng Linh Tướng Hộ Thể, ngay cả vận phù đều chậm hơn bình thường gấp đôi, đã không giữ được nữa rồi.
Đinh Hiểu đợi hắn dùng ra một đạo kiếm phù, lấy Kim Giáp Phù cản lại sau đó, dùng một tấm nhất giai Kim Cương Phục Ma Chú, chỉ với ba thành Tướng Lực, đem hắn đánh bay.
Lãnh Tư ngã trên mặt đất, kinh khủng nhìn Đinh Hiểu.
Thứ hắn để ý đã không phải là thắng bại giao thủ vừa rồi nữa, hắn đã sớm không có phần thắng rồi, thứ hắn để ý chính là, một búa trước đó kia của Đinh Hiểu!
_“Đinh Hiểu huynh đệ, một búa vừa rồi kia, ngươi dùng mấy phần thực lực?”_
Vấn đề này có chút khó trả lời, nếu như dùng tới ngũ giai Kỳ Lân Linh Châu, dùng tới đệ nhị Tướng Kỹ, uy lực một búa kia của hắn còn có thể tăng lên gấp năm lần trở lên!
Hơn nữa, Tam Toàn Liệt Yêu Phủ có ba lần biến chiêu, hắn lại một lần đều không dùng.
Nhưng nếu nói chỉ dùng hai thành lực, ít nhiều có chút đả kích người khác.
_“Luận bàn mà thôi, cớ gì phải nghiêm túc. Ngươi hảo hảo nghỉ ngơi đi.”_ Đinh Hiểu lựa chọn tránh đi không nói.
Lãnh Tư đã nghe ra được ẩn ý trong lời nói của Đinh Hiểu, hắn căn bản cũng không có dốc toàn lực!
_“Được, đa tạ Đinh Hiểu huynh đệ thủ hạ lưu tình.”_ Lãnh Tư đứng dậy, khập khiễng rời sân.
Cho đến trước mắt, Đinh Hiểu sấm quan còn chưa dùng tới thời gian một phút đồng hồ, thế nhưng hắn đã liên tiếp qua sáu ải!
Thành tích này đã là thành tích tốt nhất lúc thôn dân cùng Ngô Huyền Môn hai bên tỷ võ rồi.
Thân thể Tiểu Lãng không khỏi khẽ đung đưa, Tiểu Võ lập tức đỡ lấy hắn.
_“Sao vậy?”_
_“Không, không có gì! Ta chính là cảm thấy tất cả những thứ này có chút không quá chân thực...”_ Tiểu Lãng nhíu chặt mày, _“Tiểu Võ, ngươi xác định những người thủ ải này có đang nghiêm túc thủ ải không?”_
_“Những tên này ở trước mặt Tiểu Đinh Tử, sao từng người đều giống như làm bằng giấy vậy! Bọn họ cùng những người chúng ta đối phó, là cùng một đám người sao?”_
Tiểu Võ nhìn thoáng qua Diêm Chấn ở ải cuối cùng của Thiên Quan.
Lúc này, biểu tình của Diêm Chấn đặc sắc vạn phần, cả người giống như khúc gỗ đứng sững ở đó, trên mặt tràn đầy biểu tình hoài nghi nhân sinh.
_“Kẻ gây sự là Diêm Chấn, những người này đều là hắn đích thân chọn, hẳn là sẽ không nương tay đâu.”_